Luồng ánh sáng xám xịt tan dần, nhưng cảm giác nóng rực trong lồng ngực Lâm Diệp không hề biến mất. Anh cúi xuống nhìn chiếc búa gỉ sét trên tay, giờ đây nó dường như nặng hơn gấp bội, từng thớ gỗ trên cán búa như đang thở phồng theo nhịp tim của anh.
Lâm Diệp đưa tay lên ngực, nơi vốn là một khoảng không trống rỗng vì linh hồn khiếm khuyết, nay lại đang cuộn trào một luồng khí tức kỳ lạ. Nó không rực rỡ như linh lực của đám thiên tài Lâm gia, mà nó trầm đục, đặc quánh như chì, chậm chạp chảy qua từng mạch máu.
"Rèn lại định mệnh?"
Anh lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại trên chiếc bình gốm vừa phục chế xong. Trong mắt người thường, đó là một chiếc bình đẹp đã được gắn lại khéo léo. Nhưng lúc này, dưới nhãn giới mới của Lâm Diệp, anh nhìn thấy những đường nứt li ti trông như những vết sẹo rỉ máu. Chiếc bình đang "khóc". Linh tính của vật chất vốn dĩ đã chết ngay khi nó vỡ tan.
Vô thức, Lâm Diệp cầm chiếc búa gỉ, gõ nhẹ một nhịp lên thân bình.
Boong—
Một tiếng ngân thanh thoát vang lên, không phải tiếng va chạm của gốm sứ mà là tiếng chuông vọng từ đại ngàn. Một luồng sóng xám từ đầu búa lan tỏa, len lỏi vào từng kẽ nứt. Trước mắt Lâm Diệp, những vết keo dán biến mất, các mảnh vỡ tự hòa quyện vào nhau, khít đến mức không một sợi tóc nào lọt qua được.
Chiếc bình gốm cũ kỹ bỗng chốc toát ra một tầng hào quang mờ ảo. Nó không còn là một vật dụng tầm thường, mà đã hóa thành một món "Linh khí" sơ cấp, thứ mà chỉ những bậc thầy luyện khí mới làm ra được.
"Đây là..." Lâm Diệp sững sờ.
Anh là phế vật không thể tu luyện, nhưng chiếc búa này lại cho anh khả năng "tái sinh" vạn vật. Nếu anh có thể phục chế linh hồn của vật chất, vậy còn linh hồn của chính mình thì sao?
Đúng lúc đó, phía ngoài hẻm có tiếng bước chân dồn dập và tiếng chửi thề thô lỗ.
"Lâm Diệp! Đồ rùa rụt cổ, cút ra đây cho ông!"
Cánh cửa tiệm tội nghiệp một lần nữa bị đá văng. Lần này không phải là tiểu thư sang trọng, mà là ba gã thanh niên mặc gia phục Lâm gia. Kẻ dẫn đầu là Lâm Hổ, một tên sai vặt của đại thiếu gia Lâm gia, kẻ luôn lấy việc hành hạ Lâm Diệp làm niềm vui.
Lâm Hổ nhìn thấy tờ thư từ hôn trên bàn, cười khoái trá: "Thì ra là thật. Tô tiểu thư đã đá văng loại rác rưởi như ngươi rồi sao? Đã thế thì căn tiệm này gia tộc cũng thu hồi luôn. Đại thiếu gia nói rồi, Lâm gia không nuôi kẻ rảnh rỗi."
Hắn bước tới, nhìn thấy chiếc bình gốm trên bàn, liền giơ tay định gạt xuống đất: "Đồ phế thải thì nên nằm trong thùng rác!"
"Dừng tay."
Thanh âm của Lâm Diệp không cao, nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Anh vẫn ngồi yên, nhưng bàn tay đang siết chặt cán búa gỉ dưới gầm bàn.
Lâm Hổ hơi sững người trước ánh mắt của Lâm Diệp – đôi mắt vốn luôn cam chịu nay lại sắc lẹm như lưỡi dao vừa mài. Hắn thẹn quá hóa giận, vận một tia linh lực yếu ớt vào lòng bàn tay, tát mạnh về phía mặt Lâm Diệp: "Thằng chó, dám nhìn ta bằng ánh mắt đó sao?"
Trong khoảnh khắc đó, thế giới trong mắt Lâm Diệp như chậm lại. Anh nhìn thấy rõ quỹ đạo của bàn tay Lâm Hổ, và kỳ lạ thay, anh nhìn thấy cả sự "vỡ vụn" trong cách vận chuyển linh khí của hắn. Đó là một chiêu thức đầy sơ hở, một linh hồn tu luyện đầy tạp chất.
Lâm Diệp không né tránh. Anh vung chiếc búa gỉ từ dưới bàn lên, không phải để đập vào mặt đối phương, mà là gõ nhẹ vào cổ tay đang lao tới của Lâm Hổ.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Lâm Hổ rú lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước, ôm lấy cổ tay đang rủ xuống. Hắn bàng hoàng nhận ra, không chỉ xương cốt bị rạn, mà ngay cả chút linh khí ít ỏi trong kinh mạch của hắn cũng như bị một lực lượng khổng lồ hút cạn, tan biến sạch sành sanh.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Lâm Hổ run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Một tên phế vật không có linh căn, làm sao có thể phế bỏ linh lực của hắn chỉ bằng một cái gõ nhẹ?
Lâm Diệp đứng dậy, cầm chiếc búa gỉ đi từng bước về phía ba tên tay sai. Bóng tối trong tiệm như bao trùm lấy bóng lưng anh, khiến anh trông như một vị thần chết vừa bước ra từ lò rèn địa ngục.
"Về nói với chủ tử của các người," Lâm Diệp bình thản nói, từng chữ nặng như nghìn cân, "Những gì Lâm Diệp ta đã mất, ta sẽ tự tay lấy lại. Còn bây giờ... cút!"
Sát khí vô hình tỏa ra khiến ba gã thanh niên hồn siêu phách lạc, chẳng kịp nhặt lại những mảnh liêm sỉ cuối cùng, tháo chạy khỏi con hẻm tối.
Căn tiệm lặng yên trở lại. Lâm Diệp nhìn xuống bàn tay mình, nó vẫn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn tột độ. Anh nhận ra chiếc búa này không chỉ phục chế được đồ vật, mà nó có thể "đập nát" những thứ giả tạo và "rèn lại" một trật tự mới.
Anh ngồi xuống, cầm tờ thư từ hôn của Tô Thanh Tuyết lên, châm một ngọn nến rồi thản nhiên hơ nó trên lửa. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm.
"Hôn ước vỡ rồi, có thể rèn lại. Nhưng lòng người đã nát, thì chỉ có thể nghiền thành tro bụi."
Đêm đó, trong khu hẻm nghèo nàn, một huyền thoại mang tên "Thần Thợ Thủ Công" đã bắt đầu chương đầu tiên của mình bằng những tiếng búa trầm đục vang vọng vào hư không.