MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 3

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 3

918 từ · ~5 phút đọc

Tiếng bước chân của đám người Lâm Hổ đã xa hẳn, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe cửa đổ nát. Lâm Diệp ngồi lại vị trí cũ, tờ thư từ hôn giờ chỉ còn là một đống tro tàn đen kịt trên mặt bàn gỗ. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc búa gỉ sét, tâm trí vẫn chưa hết bàng hoàng trước luồng sức mạnh vừa bộc phát.

"Tàn hồn vá lại..." Anh lặp lại lời nói bí ẩn kia.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, Lâm Diệp đã quen với việc sống như một cái bóng. Linh hồn của mỗi người như một bình chứa, kẻ thiên tài thì bình rộng mênh mông, người bình thường thì bình đủ dùng, còn anh – cái bình ấy ngay từ đầu đã đầy rẫy những vết nứt toác. Linh khí đi vào bao nhiêu, rò rỉ ra bấy nhiêu. Đó là lý do dù anh có nỗ lực gấp trăm lần kẻ khác, kết quả vẫn chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Lâm Diệp hít một hơi thật sâu, đôi mắt lộ vẻ kiên định đến cực đoan. Nếu chiếc búa này có thể hàn gắn chiếc bình gốm vỡ, vậy tại sao không thử dùng nó để "hàn" lại chính bản thân mình?

Ý nghĩ đó điên rồ đến mức khiến sống lưng anh lạnh toát. Tự dùng búa gõ vào linh hồn? Chỉ cần một sai sót nhỏ, anh có thể trở thành một kẻ tâm thần hoặc chết ngay tại chỗ. Nhưng nhìn căn tiệm rách nát, nhìn đống tro tàn của sự sỉ nhục vừa rồi, Lâm Diệp biết mình không còn đường lui.

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào khoảng không trống rỗng trong lồng ngực. Nhờ luồng khí xám ban nãy, lần đầu tiên anh "thấy" được linh hồn mình. Nó giống như một mảnh gương vỡ vụn, các mảnh ghép lỏng lẻo, mờ đục và xám xịt.

Lâm Diệp giơ chiếc búa gỉ lên, không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí. Anh điều khiển chiếc búa hướng về phía tâm khảm của chính mình.

Boong—

Tiếng động không vang ra không gian bên ngoài, mà nổ tung ngay trong đại não Lâm Diệp.

"A...!"

Anh nghiến răng ngăn một tiếng thét. Một cơn đau xé tâm can ập đến, giống như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua từng tế bào. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sờn cũ. Một mảnh vỡ linh hồn vốn dĩ nằm sai lệch bấy lâu nay, dưới cú gõ của chiếc búa, đã bị cưỡng ép quay về vị trí cũ.

Boong— Boong—

Mỗi nhịp búa là một lần Lâm Diệp cảm thấy mình chết đi sống lại. Anh thấy mình như đang nằm trên một đe rèn khổng lồ, bị ngọn lửa xám nung chảy rồi lại bị đập bẹt ra để tống khứ những tạp chất dơ bẩn tích tụ suốt mười tám năm qua.

Máu bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt và lỗ tai, nhưng đôi tay anh vẫn giữ chặt cán búa không rời. Trong cơn mê sảng của sự đau đớn, anh lờ mờ thấy những vết nứt trên linh hồn đang dần khép lại. Những mảnh vỡ sắc nhọn bắt đầu dung hợp, tạo thành một khối thống nhất, tỏa ra ánh sáng xám đen thâm trầm nhưng vững chãi như bàn thạch.

Sau cú gõ cuối cùng, Lâm Diệp ngã quỵ xuống sàn nhà, hơi thở đứt quãng.

Im lặng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.

Nhưng rồi, một điều kỳ diệu xảy ra. Những hạt linh khí mỏng manh trong không khí, vốn dĩ luôn lướt qua cơ thể anh như gió thoảng, thì nay bỗng nhiên bị hút vào. Chúng không còn bị rò rỉ ra ngoài nữa, mà bị giữ lại, vận chuyển theo một quỹ đạo hoàn hảo rồi tụ hội về phía đan điền.

Lâm Diệp run rẩy đưa bàn tay lên. Một luồng khí mờ nhạt bao quanh các đầu ngón tay anh. Không mạnh, nhưng cực kỳ tinh khiết.

"Linh căn... tái sinh rồi."

Anh bật cười, tiếng cười khàn đặc giữa đêm vắng. Thế gian này gọi anh là phế vật vì linh hồn khiếm khuyết, vậy từ nay, anh sẽ tự tay rèn nên một linh hồn mạnh mẽ nhất, cứng cỏi nhất.

Đúng lúc này, chiếc búa gỉ sét trên tay anh bỗng rung nhẹ. Một dòng thông tin cổ xưa hiện lên trong tâm trí:

"Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng đi vào. Rèn vật rèn lòng, tầng thứ nhất: Nhập Thiết."

Lâm Diệp đứng dậy, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng nhưng tràn đầy sức bật. Anh nhìn ra cửa tiệm, nơi bình minh đang bắt đầu hắt những tia sáng yếu ớt đầu tiên xuống con hẻm nhỏ.

Anh biết, từ sáng mai, cái tên Lâm Diệp của Lâm gia đã thực sự chết đi. Thay vào đó là một Lâm Diệp của tiệm đồ cũ – kẻ sẽ dùng chiếc búa gỉ này để đập nát cái thế giới đầy rẫy sự bất công và giả tạo này.

Anh bước tới kệ gỗ, cầm lấy một thanh sắt vụn gỉ sét khác. Ánh mắt anh lạnh lùng và tập trung. Việc đầu tiên anh cần làm, không phải là đi trả thù, mà là rèn cho mình một vũ khí thực sự. Bởi anh hiểu rõ hơn ai hết: Ở thế giới này, đạo lý chỉ thuộc về kẻ mạnh.