Ánh nắng ban mai nhợt nhạt xuyên qua lớp bụi bẩn trên cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng quắc của Lâm Diệp. Sau một đêm tự rèn giũa gân cốt, cơ thể anh thoát ra một lớp chất nhầy đen đúa, hôi hám – đó là tạp chất bị tống khứ khỏi tủy xương.
Sau khi tắm rửa sơ qua bằng gáo nước lạnh buốt, Lâm Diệp cảm thấy mỗi bước đi của mình đều mang theo một sức nặng đầy uy lực. Anh tiến về phía góc tiệm, nơi chất đống những mảnh sắt vụn, lò xo hỏng và những thanh kiếm gãy mà anh thu mua với giá rẻ mạt từ những người nhặt đồng nát.
"Linh hồn đã tạm ổn, nhưng muốn sống sót ở cái thành phố này, ta cần một thứ có thể bảo mệnh."
Lâm Diệp nhặt lên một thanh kiếm gãy chỉ còn lại phần chuôi và khoảng hai tấc lưỡi kiếm hoen rỉ. Đây vốn là một thanh kiếm của binh sĩ bình thường, chất thép tầm thường, lại bị vứt xưởng từ lâu nên khí tính đã tận. Trong mắt các luyện khí sư, đây là thứ rác rưởi không đáng một xu.
Nhưng Lâm Diệp lại nhìn nó với sự trân trọng. Anh đặt thanh kiếm gãy lên đe đá, tay phải cầm chắc chiếc búa gỉ sét.
Boong—
Cú gõ đầu tiên khiến thanh sắt rung lên bần bật. Lâm Diệp không dùng lửa để nung, mà dùng chính luồng khí xám trong đan điền dẫn hỏa vào đầu búa. Một ngọn lửa màu xám tro, lạnh lẽo nhưng có sức nóng thấu tận linh hồn bắt đầu bao trùm lấy thanh kiếm gãy.
Boong— Boong— Boong—
Nhịp búa của Lâm Diệp đều đặn như nhịp tim của một gã khổng lồ. Mỗi lần búa chạm xuống, một lớp rỉ sét bong ra, để lộ chất thép bên trong đang dần biến đổi sang màu xanh đen huyền ảo. Anh không chỉ rèn hình dáng, anh đang "phục chế" lại sự sắc bén đã mất, đồng thời ép những linh khí mỏng manh trong căn phòng vào sâu trong thớ thép.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng ánh mắt Lâm Diệp chưa từng rời khỏi lưỡi kiếm. Anh đang dồn toàn bộ sự uất ức, sự kiên trì và cả hy vọng của mình vào từng nhát búa.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ, thanh kiếm gãy đã lột xác hoàn toàn. Nó ngắn hơn một thanh kiếm thông thường, trông giống một đoản đao sắc lẹm, lưỡi kiếm không bóng loáng mà mang một màu xám xám mờ ảo, trông như một bóng ma trong bóng tối.
Lâm Diệp đưa tay vuốt nhẹ dọc lưỡi đao. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, thanh đao này như đang có sự sống, nó khát khao được uống máu.
"Từ giờ, tên ngươi là 'Tàn Tro'."
Đúng lúc Lâm Diệp định cất thanh đao đi, chuông cửa tiệm lại vang lên một tiếng "kính coong" khô khốc. Lần này không phải là những kẻ hung hăng, mà là một bóng hình nhỏ nhắn, mặc chiếc áo khoác cũ kỹ quá khổ.
Đó là một cô gái với đôi mắt nhắm nghiền, tay cầm một cây gậy trúc nhỏ để dò đường. Cô gái mù sống ở cuối con hẻm, tên là Linh Nhi. Người trong phố vẫn bảo cô là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, nhưng Lâm Diệp luôn cảm thấy ở cô có một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ.
"Lâm đại ca... có ở đó không?" Giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng.
Lâm Diệp vội cất thanh đao vào thắt lưng, bước ra đón: "Linh Nhi sao? Có chuyện gì mà em lại đến đây sớm thế này?"
Cô bé nghiêng đầu, dường như đang lắng nghe điều gì đó: "Sáng nay em nghe thấy tiếng búa của anh. Nó... nó không giống mọi khi. Tiếng búa nghe buồn lắm, nhưng cũng rất mạnh mẽ. Em sợ anh có chuyện nên qua xem thử."
Lâm Diệp sững người. Một cô gái mù không có nửa điểm tu vi lại có thể nghe ra "ý cảnh" trong tiếng búa của anh?
"Anh không sao, chỉ là đang sửa lại vài món đồ cũ thôi." Lâm Diệp nhẹ nhàng trấn an.
Linh Nhi gật đầu, nhưng rồi cô bé bỗng run lên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo Lâm Diệp: "Đại ca, anh đừng đi ra ngoài tối nay nhé. Em nghe thấy tiếng gió... nó nồng mùi máu lắm. Có những kẻ rất xấu đang tìm anh."
Lâm Diệp nheo mắt lại. Dự cảm của Linh Nhi chưa bao giờ sai. Có lẽ việc anh phế đi cổ tay của Lâm Hổ đã khiến kẻ đứng sau mất kiên nhẫn.
Anh nhìn cô bé mù, rồi lại nhìn thanh đoản đao "Tàn Tro" bên hông. Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.
"Cảm ơn em, Linh Nhi. Cứ về nhà đóng chặt cửa lại. Gió có nồng mùi máu hay không... còn phải xem là máu của ai đã."
Sau khi tiễn Linh Nhi về, Lâm Diệp quay lại tiệm, đóng sập cửa gỗ. Anh ngồi xuống bóng tối, tay nắm chặt chuôi đao, lặng lẽ chờ đợi màn đêm buông xuống. Anh biết, đêm nay sẽ là đêm đầu tiên anh dùng sự "phế vật" của mình để khiến cả thành phố này phải kinh ngạc.