Bóng tối như một tấm màn đặc quánh nuốt chửng con hẻm nhỏ. Trong tiệm đồ cũ, Lâm Diệp ngồi bất động như một pho tượng đá. Anh không thắp đèn, chỉ có đôi mắt sáng rực như mắt loài dã thú đang quan sát con mồi từ trong hang tối.
Đúng như lời cảnh báo của Linh Nhi, mùi của nguy hiểm bắt đầu len lỏi qua khe cửa. Đó là mùi của sắt thép rỉ sét, mùi của hơi thở nặng nề và cả sự sát khí không thèm che giấu.
Xoạt—
Một tiếng động cực nhỏ vang lên trên mái ngói. Ngay sau đó, cánh cửa gỗ tội nghiệp của tiệm phục chế bị một lực lượng cực mạnh đánh tan nát. Bốn bóng đen lao vào như những bóng ma, thanh kiếm trên tay chúng lấp loáng dưới ánh trăng mờ nhạt.
"Lâm Diệp, hôm nay không ai cứu được ngươi!" Một giọng nói trầm thấp vang lên. Kẻ dẫn đầu là Lâm Thiết – anh trai của Lâm Hổ, một kẻ đã đạt đến Ngự Linh cảnh tầng thứ ba, nổi danh là kẻ tàn nhẫn nhất trong dàn hộ vệ của Lâm gia.
Lâm Diệp vẫn ngồi yên trên ghế, thanh đoản đao "Tàn Tro" giấu sau lớp áo sờn cũ. Anh khẽ khàng lên tiếng: "Lâm gia quả nhiên vẫn giữ thói quen ỷ đông hiếp yếu. Để đối phó với một phế vật như ta, lại phải cử cả một đội hành pháp sao?"
"Hừ, ngươi đánh hỏng kinh mạch của em trai ta, chứng tỏ ngươi có bí mật." Lâm Thiết liếm môi, ánh mắt tham lam. "Giao ra thứ giúp ngươi có sức mạnh, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây."
"Muốn lấy sao? Đến đây."
Lâm Thiết giận dữ quát một tiếng, thân hình to lớn lao tới, thanh trọng kiếm trong tay hắn bổ xuống một chiêu "Hổ Vồ Sồi", mang theo linh lực vàng nhạt đầy áp chế. Sức mạnh này đủ để nghiền nát một người bình thường thành thịt vụn.
Nhưng trong mắt Lâm Diệp, chiêu thức ấy chậm chạp và đầy rẫy những điểm yếu. Linh hồn đã được rèn lại của anh cho phép anh nhìn thấu dòng chảy linh lực của đối phương.
Lâm Diệp nghiêng mình một góc độ không tưởng, thanh trọng kiếm xẹt qua vai anh, chẻ đôi chiếc bàn gỗ lim. Ngay trong khoảnh khắc đó, "Tàn Tro" ra khỏi vỏ.
Vút—
Một tia sáng xám lạnh lẽo vạch qua không gian. Không có tiếng kim loại va chạm, chỉ có tiếng "xoẹt" của da thịt bị cắt đứt.
Lâm Thiết đứng sững lại. Hắn trố mắt nhìn xuống ngực mình, nơi một vết cắt sâu hoắm đang rỉ ra thứ máu màu đen kịt. Kỳ lạ hơn, hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như gặp phải khắc tinh, bị thanh đao kia hút cạn một cách điên cuồng.
"Ngươi... đao của ngươi..."
"Nó tên là Tàn Tro." Lâm Diệp lạnh lùng đứng dậy. "Nó vốn là sắt vụn, giống như ta là phế vật trong mắt các người. Nhưng tro tàn một khi đã cháy, sẽ không để lại gì cả."
Ba tên còn lại thấy đại ca bị thương, hoảng hốt cùng lúc xông lên. Lâm Diệp không lùi mà tiến, bộ pháp của anh không nhanh nhưng cực kỳ chuẩn xác, mỗi bước chân nện xuống sàn nhà như một nhịp búa gõ vào lòng đất.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba tiếng cắt ngọt lịm vang lên. "Tàn Tro" trong tay Lâm Diệp như một sinh vật sống, nó len lỏi vào từng kẽ hở của vũ khí đối phương, chuẩn xác cắt đứt gân tay và kinh mạch của chúng. Lâm Diệp không giết người ngay lập tức, anh đang "phế bỏ" chúng đúng như cách thế giới này đã phế bỏ anh.
Cả căn tiệm giờ đây ngập trong tiếng rên rỉ đau đớn. Lâm Thiết quỳ rạp xuống đất, thanh trọng kiếm vỡ vụn dưới sức ép từ khí tức của Lâm Diệp. Hắn nhìn Lâm Diệp với ánh mắt kinh hoàng như nhìn thấy quỷ dữ.
"Ngươi... ngươi không phải là phế vật! Ngươi đã giấu giếm bấy lâu nay!"
Lâm Diệp bước tới, mũi đao "Tàn Tro" đặt nhẹ lên cổ Lâm Thiết. Hơi lạnh từ lưỡi đao khiến Lâm Thiết run bần bật.
"Về nói với Lâm gia, căn tiệm này là của cha ta để lại, ai dám chạm vào, ta sẽ rèn kẻ đó thành đống sắt vụn." Lâm Diệp cúi xuống, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng uy áp vô hình. "Cút!"
Đám hộ vệ dìu nhau chạy bán sống bán chết ra khỏi con hẻm, bỏ lại một bầu không khí sực mùi máu và sự im lặng đáng sợ.
Lâm Diệp nhìn thanh đao trong tay, lưỡi đao giờ đây đã nhuốm một màu đỏ sẫm, trông càng thêm tà dị. Anh biết, đêm nay chỉ là sự khởi đầu. Lâm gia sẽ không bỏ qua, và những thế lực lớn hơn ở thành phố S này sẽ sớm chú ý đến anh.
Anh quay nhìn căn tiệm đổ nát, nhìn chiếc bảng hiệu bị rơi xuống đất. Một cảm giác cô độc trỗi dậy, nhưng ngay sau đó là một sự tự tin mãnh liệt.
"Đã đến lúc phải dọn dẹp lại cái đống rác rưởi này rồi."
Lâm Diệp nhặt tấm biển hiệu lên, lau sạch bụi bẩn, rồi dùng "Tàn Tro" khắc sâu thêm ba chữ: LÂM KÝ – THẦN THỢ.