MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 6

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 6

970 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, con phố cũ vốn yên tĩnh bỗng trở nên xôn xao. Dấu vết của cuộc chiến đêm qua không thể che giấu hoàn toàn: những mảnh vụn của cửa gỗ, vết máu đã khô sẫm trên nền đá và đặc biệt là sự biến mất của đám hộ vệ Lâm gia kiêu ngạo.

Lâm Diệp vẫn như thường lệ, mở cửa tiệm từ sớm. Anh không sửa lại cánh cửa bị hỏng, cứ để nó trống hoác như một lời thách thức thầm lặng. Anh ngồi bên đe đá, tay cầm búa, lẳng lặng rèn một thanh sắt gỉ. Mỗi tiếng boong vang lên đều khiến những người hàng xóm đi ngang qua phải rùng mình, cảm giác như nhịp búa ấy đang gõ thẳng vào lồng ngực họ.

Đến gần trưa, một chiếc xe ngựa sang trọng, chạm trổ hoa văn tinh xảo dừng lại đầu hẻm. Điều này cực kỳ hiếm thấy ở khu ổ chuột này. Từ trên xe, một lão giả mặc áo bào xám, ngực đeo huy chương hình ngọn lửa vàng bước xuống.

"Đó là lão sư của Nghiệp đoàn Luyện khí!" Ai đó thì thầm kinh ngạc.

Lão giả tiến vào tiệm, ánh mắt sắc sảo đảo qua đống phế liệu xung quanh rồi dừng lại trên người thanh niên đang tập trung rèn sắt. Lão nhíu mày khi thấy Lâm Diệp không hề đứng dậy chào hỏi.

"Lão phu là Trình Hải, chấp sự của Nghiệp đoàn Luyện khí thành phố S. Nghe nói ở đây có một 'phế vật' của Lâm gia vừa phế bỏ tu vi của hộ vệ Lâm Thiết bằng một món binh khí kỳ lạ?"

Lâm Diệp dừng búa, ngẩng đầu nhìn lão. Ánh mắt anh bình thản đến mức Trình Hải phải giật mình. "Trình đại nhân quá lời rồi. Ở đây chỉ có thợ rèn đồ cũ, không có thiên tài hay phế vật gì cả."

Trình Hải hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lão bỗng bị thu hút bởi chiếc bình gốm mà Lâm Diệp đã phục chế ở chương trước, đang đặt trên kệ gỗ. Lão bước tới, cầm chiếc bình lên, đôi bàn tay già nua run rẩy.

"Cái này... không có dấu vết của lửa nung, không có phù văn gia trì... nhưng tại sao linh tính lại thuần khiết như vậy?" Trình Hải kinh hãi. Với kinh nghiệm của một Luyện khí sư cấp ba, lão nhận ra chiếc bình này đã được "vá" lại không chỉ về vật chất mà còn về cả linh hồn của nó.

"Ngươi rèn nó như thế nào?" Trình Hải quay phắt lại, giọng nói đã mất đi vẻ cao ngạo ban đầu.

Lâm Diệp chậm rãi đứng dậy, cầm thanh sắt vừa rèn xong nhúng vào chậu nước lạnh. Tiếng xèo xèo vang lên cùng làn khói trắng. "Dùng tâm mà rèn. Vật cũng như người, nát rồi thì vá, hỏng rồi thì sửa. Trình đại nhân đến đây chỉ để hỏi chuyện này sao?"

Trình Hải hít một hơi sâu, lão cảm thấy thanh niên trước mặt có một khí trường vô cùng quái dị. Rõ ràng không cảm nhận được linh lực mạnh mẽ, nhưng đứng trước anh, lão lại có cảm giác như đứng trước một ngọn núi lửa đang ngủ yên.

"Lâm Diệp, Lâm gia đã gửi đơn khiếu nại lên Nghiệp đoàn, cáo buộc ngươi sử dụng tà cụ để làm hại đồng môn. Lão phu đến đây để thu giữ món vũ khí đó và đưa ngươi về điều tra."

Lâm Diệp khẽ cười, nụ cười mang theo sự mỉa mai sâu sắc. Anh rút thanh đoản đao "Tàn Tro" từ thắt lưng ra, đặt lên bàn gỗ. "Đao đây. Nếu đại nhân có thể cầm nó đi, Lâm Diệp tôi sẵn sàng đi theo ngài."

Trình Hải nhìn thanh đao xám xịt, trông chẳng khác gì một miếng sắt rỉ được mài sắc. Lão tự tin đưa tay định cầm lấy chuôi đao. Nhưng ngay khi ngón tay lão vừa chạm vào, một luồng sát khí đen kịt bùng lên từ lưỡi đao, kèm theo đó là tiếng gào thét của hàng nghìn mảnh vỡ linh hồn.

Ầm!

Trình Hải bị một lực lượng vô hình đẩy lùi năm bước, sắc mặt trắng bệch, bàn tay phải tê dại không còn cảm giác. Lão nhìn Lâm Diệp với ánh mắt không còn là kinh ngạc, mà là sợ hãi.

"Linh khí có hồn? Ngươi... ngươi đã rèn ra một món 'Hung binh'!"

"Hung binh hay Thần binh, là do người dùng." Lâm Diệp cầm lại thanh đao, luồng sát khí ngay lập tức biến mất, ngoan ngoãn như một con thú nhỏ. "Trình đại nhân, về nói với Lâm gia và Nghiệp đoàn của ngài. Lâm Diệp tôi không tranh với đời, nhưng nếu ai muốn cướp đi cái lò rèn này của tôi, thì hãy chuẩn bị tinh thần bị tôi rèn thành sắt vụn."

Trình Hải nhìn sâu vào mắt Lâm Diệp, lão hiểu rằng mình không đủ tư cách để đưa người thanh niên này đi. Lão im lặng xoay người, bước nhanh ra khỏi tiệm, thậm chí không dám ngoảnh lại.

Khi chiếc xe ngựa rời đi, Lâm Diệp nhìn ra bầu trời bắt đầu chuyển mây đen. Anh biết, Trình Hải trở về sẽ khiến danh tiếng của anh lan xa hơn bao giờ hết. Và sau Trình Hải, kẻ tìm đến sẽ không còn là những chấp sự tầm thường nữa.

Lâm Diệp quay lại bên đe đá, lại cầm lấy chiếc búa gỉ sét. "Linh hồn mới vá lại được ba phần, vẫn chưa đủ. Ta cần rèn thêm... rèn cho đến khi trời cao cũng phải cúi đầu."

Giữa con phố cũ nát, tiếng búa lại vang lên đều đặn, mỗi lúc một vang xa, chấn động cả những tòa phủ đệ sang trọng phía nội thành.