MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 7

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 7

946 từ · ~5 phút đọc

Sau sự rời đi đầy hốt hoảng của Trình Hải, bầu không khí trong con hẻm nhỏ dường như đặc quánh lại. Những người hàng xóm trước đây vốn thường nhìn Lâm Diệp với ánh mắt thương hại, nay chỉ dám lén lút quan sát qua khe cửa, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè và sợ hãi.

Lâm Diệp không quan tâm. Anh đang bận rộn với việc sửa sang lại đống phế liệu. Đúng lúc anh đang định nhóm lại lò than thì một mùi hương thanh khiết, tựa như hoa trà sau cơn mưa, nhẹ nhàng lan tỏa vào không gian sực mùi rỉ sắt.

Một người phụ nữ bước vào.

Cô ta không đi xe ngựa phô trương, chỉ mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc giản dị nhưng cực kỳ tôn dáng. Gương mặt thanh tú, đôi mắt lá liễu ẩn chứa sự thông tuệ của một người kinh doanh lão luyện. Trên eo cô treo một miếng ngọc bội khắc hình đóa hoa sen vàng – biểu tượng của Vạn Bảo Các, tổ chức thương mại lớn nhất nhì đại lục.

"Lâm tiên sinh có nhã hứng thật, giữa sóng gió mà vẫn có thể tịnh tâm rèn sắt." Cô gái khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc.

Lâm Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn đều đặn nung thanh sắt trên lửa đỏ: "Vạn Bảo Các vốn chỉ tìm đến những kẻ có danh có diện. Một thợ rèn đồ cũ như tôi, e là làm bẩn gót giày của Diệp tiểu thư rồi."

Cô gái khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự ngạc nhiên: "Ngươi biết ta là Diệp Dao?"

"Thành phố S này, người có thể khiến không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng bằng 'Linh áp' tự nhiên, lại mang theo mùi trầm hương thượng hạng của Vạn Bảo Các, ngoài Diệp Dao tiểu thư ra thì còn ai vào đây nữa?"

Lâm Diệp lúc này mới buông kìm, đứng thẳng người dậy. Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vực thẳm linh hồn. Diệp Dao nhìn anh, trong lòng thầm đánh giá: Kẻ này tuyệt đối không phải phế vật, khí chất này ngay cả phụ thân ta cũng chưa chắc đã có.

"Ta đến không phải để thu giữ vũ khí, cũng không phải để gây hấn." Diệp Dao thẳng thắn đi vào vấn đề. "Ta muốn mời Lâm tiên sinh làm thợ rèn danh dự cho Vạn Bảo Các. Mọi nguyên liệu quý hiếm, mọi sự bảo hộ về pháp lý và an toàn, chúng tôi sẽ lo hết. Đổi lại, mỗi tháng tiên sinh chỉ cần phục chế cho chúng tôi ba món đồ."

Lâm Diệp cầm lấy một gáo nước lạnh, uống một ngụm lớn rồi thong thả nói: "Điều kiện rất hấp dẫn. Nhưng tôi thích tự do hơn. Ở đây, tôi rèn thứ tôi muốn. Ở Vạn Bảo Các, tôi phải rèn thứ các người cần."

"Nếu thứ tôi cần là thứ có thể cứu mạng một người thì sao?" Diệp Dao tiến lên một bước, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. "Phụ thân ta trong một lần thám hiểm di tích đã bị trúng 'Cổ Độc', linh căn bị ăn mòn gần hết. Ta nghe nói... tiên sinh có khả năng phục chế linh tính cho vật chất. Vậy, tiên sinh có thể phục chế linh căn cho người không?"

Căn phòng bỗng chốc im lặng đến mức nghe rõ tiếng than nổ lách tách. Đây là một câu hỏi mang tính cấm kỵ. Từ cổ chí kim, linh căn là thiên định, hỏng là bỏ, chưa từng nghe ai có thể sửa chữa.

Lâm Diệp nhìn vào đôi mắt đang run rẩy vì hy vọng của Diệp Dao. Anh nhớ lại cơn đau thấu xương khi mình tự dùng búa gõ vào linh hồn.

"Sửa linh căn không giống như sửa một cái bình gốm." Lâm Diệp trầm giọng. "Nó đau đớn gấp vạn lần, và tỷ lệ thành công chỉ có một nửa. Hơn nữa, tôi cần những nguyên liệu mà có lẽ Vạn Bảo Các cũng phải đỏ mắt mới tìm được."

Diệp Dao không hề do dự, cô lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ màu đen, mở ra. Bên trong là một mảnh kim loại màu tím sẫm, tỏa ra những tia sét nhỏ li ti.

"Lôi Vân Thạch thượng hạng!" Lâm Diệp nheo mắt. Đây chính là thứ anh cần để nâng cấp chiếc búa gỉ của mình lên tầng thứ hai.

"Chỉ cần anh gật đầu, thứ này là tiền đặt cọc." Diệp Dao kiên định nói.

Lâm Diệp im lặng một hồi lâu, rồi anh đưa tay cầm lấy viên đá. Cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay vào tận đan điền.

"Được. Nhưng tôi có một điều kiện. Tôi vẫn sẽ ở lại tiệm đồ cũ này. Vạn Bảo Các phải đảm bảo không kẻ nào được quấy rầy nơi này, kể cả Lâm gia."

"Thành giao!" Diệp Dao thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi.

Khi Diệp Dao rời đi, Lâm Diệp nhìn viên Lôi Vân Thạch trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh không chỉ muốn cứu người, anh đang cần một thế lực đủ mạnh để làm tấm khiên cho mình trong lúc anh hoàn thiện "Vạn Cổ Tàn Hồn".

Đêm đó, tiếng búa trong tiệm Lâm Ký không còn trầm đục nữa, mà vang lên những tiếng sấm rền nho nhỏ. Lâm Diệp bắt đầu cuộc rèn giũa lớn nhất từ trước đến nay: Nâng cấp chính vũ khí và linh hồn của mình bằng sức mạnh lôi đình.