MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 8

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 8

927 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, một đoàn xe ngựa kín đáo của Vạn Bảo Các đã dừng trước con hẻm. Diệp Dao đích thân dẫn đường, đưa Lâm Diệp đến một mật thất nằm sâu dưới lòng đất của tổng bộ Vạn Bảo Các. Không gian nơi đây sực mùi thuốc đắng và một luồng tử khí nồng nặc.

Trên chiếc giường làm từ hàn băng, một lão giả nằm bất động, gương mặt xám ngoét như tro tàn. Đó là Diệp Thiên Sơn, các chủ Vạn Bảo Các, một cường giả từng vang danh một thời. Đứng xung quanh ông là ba vị y sư lão luyện và cả Trình Hải – vị chấp sự Nghiệp đoàn hôm trước.

Vừa thấy Lâm Diệp bước vào với chiếc túi vải thô sơ đeo bên hông, một vị y sư râu dài đã hừ lạnh: "Diệp tiểu thư, cô thực sự tin một gã thợ rèn thô kệch có thể chữa được vết thương linh căn sao? Đây là chuyện hoang đường!"

Lâm Diệp không đáp lời, anh tiến lại gần giường băng, đưa tay bắt mạch cho Diệp Thiên Sơn. Không, anh không bắt mạch, mà đang dùng linh lực xám của mình len lỏi vào cơ thể lão giả để thăm dò. Linh căn của Diệp Thiên Sơn giống như một thân cây đại thụ bị hàng nghìn con sâu đục khoét, chỉ còn lại lớp vỏ khô khốc.

"Các người chữa theo kiểu y thuật thông thường, chỉ tổ làm chất độc ngấm sâu hơn." Lâm Diệp thản nhiên nói. "Linh căn đã hỏng đến mức này, không thể chữa, chỉ có thể... rèn lại."

"Nực cười! Ngươi định dùng búa đập vào người Các chủ sao?" Vị y sư nọ quát lớn.

Lâm Diệp đột ngột quay lại, ánh mắt sắc lẹm khiến lão ta nghẹn lời. Anh lấy ra chiếc búa gỉ lúc này đã được khảm mảnh Lôi Vân Thạch, những tia sét tím chạy dọc cán búa khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng.

"Tất cả ra ngoài. Diệp tiểu thư, nếu cô tin tôi, hãy ở lại trợ lực."

Diệp Dao nghiến răng, ra lệnh cho mọi người rút lui dù họ vẫn lầm bầm phản đối. Cánh cửa đá nặng nề khép lại.

Lâm Diệp hít một hơi thật sâu, anh không dùng lực tay, mà dùng ý chí điều khiển chiếc búa treo lơ lửng trên lồng ngực Diệp Thiên Sơn. Anh lấy ra một lọ dịch lỏng màu xanh biếc – thứ tinh chất anh đã chưng cất từ mười loại phế liệu linh dược hôm qua.

"Bắt đầu!"

Boong—

Tiếng búa vang lên không phải là tiếng kim loại chạm vào da thịt, mà là một tiếng vang chấn động linh hồn. Diệp Thiên Sơn dù đang hôn mê cũng phải giật nảy người, một ngụm máu đen đặc bị ép văng ra khỏi miệng.

"Lâm Diệp!" Diệp Dao hốt hoảng hét lên.

"Giữ chặt ông ấy! Đừng để linh hồn ông ấy tan rã!" Lâm Diệp gầm lên, mồ hôi trên trán anh chảy ròng ròng.

Từng nhát búa của Lâm Diệp mang theo sức mạnh của lôi đình, mỗi cú gõ là một lần anh dùng sấm sét để đốt cháy những con "Cổ độc" đang bám chặt trên linh căn. Anh coi cơ thể Diệp Thiên Sơn là một khối quặng thô đầy tạp chất, và anh đang dùng kỹ thuật rèn đúc thượng thừa để rèn lại gân cốt cho lão.

Boong! Boong! Boong!

Sau mỗi nhịp búa, làn da xám ngoét của lão giả bắt đầu hồng hào trở lại, nhưng cơn đau lại khiến ông tỉnh dậy trong tiếng la hét đau đớn. Diệp Dao phải vận toàn bộ linh lực để giữ cha mình không bị xung chấn đánh văng khỏi giường băng.

Đến nhát búa thứ chín mươi chín, Lâm Diệp dồn toàn bộ khí xám vào đầu búa. Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng tử khí đen kịt cuối cùng bị trục xuất khỏi đỉnh đầu Diệp Thiên Sơn, hóa thành một làn khói hôi thối rồi tan biến.

Lâm Diệp ngã quỵ xuống sàn, hơi thở dồn dập, chiếc búa gỉ trên tay anh cũng mờ nhạt đi trông thấy. Nhưng trên giường băng, Diệp Thiên Sơn đã bình tĩnh lại, nhịp thở đều đặn, và kỳ lạ thay, một luồng linh khí mạnh mẽ hơn cả lúc trước bắt đầu tụ hội về phía ông.

Cửa đá mở toang, đám y sư và Trình Hải lao vào. Họ chết lặng khi thấy Diệp Thiên Sơn từ từ mở mắt, ánh mắt tinh anh rực rỡ.

"Linh căn... không những phục hồi mà còn tiến hóa lên Lôi thuộc tính?" Trình Hải run rẩy quỳ sụp xuống. "Kỹ thuật này... đây không phải là thợ rèn, đây là tạo hóa! Là thần tích!"

Vị y sư râu dài lúc trước mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp không thành lời.

Lâm Diệp gượng đứng dậy, lau vết máu trên khóe môi, nhìn Diệp Thiên Sơn đang ngơ ngác rồi quay sang Diệp Dao: "Người đã cứu xong. Đừng quên lời hứa của cô. Tôi muốn được yên tĩnh."

Anh lảo đảo bước ra ngoài, bóng lưng gầy gò dưới ánh đèn của mật thất trông thật cô độc nhưng cũng vô cùng uy nghiêm. Diệp Thiên Sơn nhìn theo bóng lưng ấy, trầm giọng hỏi con gái:

"Dao nhi, vị đại nhân này là ai? Bằng mọi giá, Vạn Bảo Các phải trở thành đồng minh trung thành nhất của cậu ta. Kẻ có thể rèn lại mệnh trời... chính là người sẽ thống trị thời đại này."