Tin tức về việc một "thần y thợ rèn" chữa khỏi cho Các chủ Vạn Bảo Các như một cơn địa chấn lan khắp thành phố S. Dù Vạn Bảo Các đã cố tình giữ kín danh tính, nhưng làm sao qua mắt được những con cáo già của Lâm gia – nơi Lâm Diệp đã sinh sống suốt mười tám năm qua.
Tại đại sảnh Lâm gia, không khí trầm mặc đến nghẹt thở. Lâm Chấn – tộc trưởng Lâm gia, đồng thời là bác ruột của Lâm Diệp – đập mạnh tay xuống bàn trà bằng cẩm thạch, khiến nó nứt toác.
"Một đứa phế vật bị ta đuổi đi chưa đầy một tháng, nay lại trở thành thượng khách của Vạn Bảo Các? Trình Hải của Nghiệp đoàn cũng phải cúi đầu? Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?"
Lâm Thiết, kẻ vừa bị Lâm Diệp phế bỏ kinh mạch ở chương trước, đang quỳ run rẩy dưới sàn: "Tộc trưởng, nó... nó thực sự có một món tà cụ rất đáng sợ. Đứa trẻ đó không còn là Lâm Diệp mà chúng ta biết nữa!"
"Hừ, dù nó có là quỷ, thì trong huyết quản vẫn chảy dòng máu Lâm gia." Ánh mắt Lâm Chấn lóe lên sự tham lam tột độ. "Nếu nó có bí pháp rèn lại linh căn, thì bí pháp đó phải thuộc về tộc ta. Truyền lệnh, triệu tập Lâm Diệp về Từ đường ngay lập tức để họp gia tộc. Nếu nó không về, dùng 'Gia quy' cưỡng chế!"
Tại tiệm phục chế cũ kỹ, Lâm Diệp đang ngồi xếp bằng, tận dụng sức mạnh lôi đình còn sót lại từ mảnh Lôi Vân Thạch để củng cố linh hồn vừa được vá lại. Bất ngờ, một đoàn người mặc giáp phục màu đỏ thẫm – Đội Hành pháp của Lâm gia – bao vây lấy con hẻm.
Một lão già râu bạc bước vào, đó là Tam trưởng lão, kẻ nổi tiếng với sự chấp pháp tàn nhẫn. Lão nhìn Lâm Diệp với ánh mắt ra lệnh: "Lâm Diệp, Tộc trưởng có lệnh triệu ngươi về Từ đường luận tội. Ngươi đánh trọng thương tộc nhân, cấu kết với ngoại nhân giấu giếm bí bảo, phạm vào mười điều cấm của gia tộc."
Lâm Diệp chậm rãi mở mắt, hơi thở của anh lúc này mang theo một chút khí lạnh của sấm sét: "Luận tội? Lúc tôi bị khinh rẻ, bị đuổi khỏi tộc như một con chó, sao không thấy ai nhắc đến gia quy? Giờ thấy tôi có chút giá trị, lại mang cái bảng hiệu gia tộc ra hù dọa sao?"
"Láo xược! Ngươi sinh ra là người Lâm gia, chết là ma Lâm gia. Đi hay để chúng ta phế bỏ chân tay rồi lôi đi?"
Lâm Diệp đứng dậy, cầm lấy thanh đoản đao "Tàn Tro" và chiếc búa gỉ. Anh đột nhiên mỉm cười, một nụ cười lạnh đến run người: "Được, tôi sẽ về. Để xem cái Từ đường thối nát đó có chịu nổi một nhát búa của tôi không."
Từ đường Lâm gia, nơi thờ phụng tổ tiên, hôm nay tràn ngập sát khí. Hàng trăm tộc nhân đứng vây quanh, nhìn Lâm Diệp bước vào với thái độ hiên ngang, không chút sợ sệt.
"Lâm Diệp! Quỳ xuống trước linh vị tổ tiên!" Lâm Chấn ngồi trên ghế cao, gầm lên như sấm.
Lâm Diệp đứng giữa sảnh, không những không quỳ mà còn thản nhiên tra đao vào vỏ: "Tôi không có tổ tiên nào dung túng cho hạng người cướp đoạt của con cháu. Các người gọi tôi về đây, chẳng phải là muốn bí pháp phục chế sao? Đừng giả nhân giả nghĩa nữa."
"Đã vậy thì đừng trách ta độc ác!" Lâm Chấn phất tay. "Người đâu, dùng 'Tỏa Linh Trận', ép nó giao ra bí mật!"
Bốn phía Từ đường bỗng hiện lên những sợi xích linh lực màu vàng, quấn chặt lấy tay chân Lâm Diệp. Đây là trận pháp chuyên dùng để trừng trị những thiên tài phạm lỗi, có sức ép cực lớn lên linh hồn.
Lâm Diệp cảm thấy linh hồn mình như bị hàng vạn cân nặng đè lên, những vết vá trên linh hồn bắt đầu rỉ máu. Tuy nhiên, thay vì gào thét, anh lại bật cười điên dại.
"Gia tộc... xiềng xích... tất cả đều là sắt vụn!"
Lâm Diệp gồng mình, luồng khí xám trong đan điền bùng nổ, hòa quyện với những tia sét tím từ chiếc búa. Anh không dùng đao, mà cầm chiếc búa gỉ đập mạnh xuống mặt đất Từ đường.
Ầm—!
Một làn sóng xung kích màu đen tím lan tỏa, những sợi xích linh lực vàng óng bị đánh vỡ vụn như thủy tinh. Cả gian phòng rung chuyển, bụi bấn rơi lả tả từ trần nhà xuống những linh vị cổ xưa.
Lâm Diệp bước lên một bước, mỗi bước chân của anh khiến sàn đá nứt toác: "Hôm nay, Lâm Diệp tôi tuyên bố: Cắt đứt huyết mạch, trả lại họ Lâm. Từ nay về sau, giữa tôi và Lâm gia, chỉ có thù, không có ân!"
Nói đoạn, anh dùng đao rạch một đường trên lòng bàn tay, máu tươi nhỏ xuống ngay giữa sảnh Từ đường. Đó là nghi thức "Đoạn Tuyệt" tàn khốc nhất.
"Ngươi... ngươi dám phá nát Từ đường!" Lâm Chấn run rẩy vì giận dữ và cả sự sợ hãi vô hình.
"Từ đường này nát từ bên trong rồi." Lâm Diệp quay lưng bước đi, không một ai trong Đội Hành pháp dám cản đường anh. Luồng sát khí tỏa ra từ người thanh niên "phế vật" ngày nào khiến họ cảm thấy nếu tiến lên một bước, linh hồn họ sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.
Ngoài trời, một cơn giông bão lại kéo đến. Lâm Diệp bước ra khỏi cổng lớn Lâm gia, bóng lưng anh hòa vào màn mưa, cô độc nhưng tự do hơn bao giờ hết.