Sau màn đoạn tuyệt chấn động tại Từ đường, Lâm Diệp trở về tiệm phục chế giữa cơn mưa tầm tã. Anh không hề cảm thấy nhẹ nhõm; trái lại, bản năng của một người thợ rèn cho anh biết rằng khi một khối sắt cũ bị đập vỡ, những xỉ sắt bẩn thỉu sẽ bắn tung tóe.
Lâm Chấn không phải kẻ quân tử. Hắn sẽ không để một "kho báu" di động như Lâm Diệp sống sót nếu không thuộc về hắn.
Đêm đó, không khí xung quanh tiệm phục chế tĩnh lặng một cách quái dị. Ngay cả tiếng dế mèn cũng tắt lịm. Lâm Diệp ngồi bên lò than, ánh lửa đỏ rực phản chiếu trên lưỡi đao "Tàn Tro". Anh đang chờ.
Vút!
Một mũi tên mang theo luồng khí đen kịt xé toang màn mưa, xuyên thủng lớp cửa gỗ và cắm phập vào chiếc cột ngay sát đầu Lâm Diệp. Trên đuôi mũi tên khắc hình một chiếc đầu lâu rỉ máu – ký hiệu của Huyết Sát Môn.
"Đã đến rồi thì cần gì phải dùng tên lén lút?" Lâm Diệp bình thản nói, tay vẫn gắp một thỏi đồng nung đỏ bỏ vào chậu nước.
Từ trong bóng tối của màn mưa, ba cái bóng đen từ từ hiện hình. Chúng không mặc giáp phục như đám hộ vệ Lâm gia, mà quấn mình trong những tấm vải rách nát sực mùi xác thối. Kẻ dẫn đầu cầm một đôi móc câu rỉ sét, đôi mắt hắn rực lên ánh đỏ của kẻ tu luyện tà công.
"Mạng của ngươi trị giá mười vạn linh thạch thượng phẩm, kèm theo bí pháp rèn hồn." Tên sát thủ khàn giọng. "Bọn ta là 'Huyết Sát Tam Quỷ'. Tiểu tử, ngoan ngoãn nộp mạng thì sẽ được chết nhanh chóng."
Lâm Diệp đứng dậy, chiếc búa gỉ sét lúc này không còn vẻ cũ kỹ mà tỏa ra những tia chớp tím sẫm bao quanh cán búa. "Mười vạn linh thạch? Lâm Chấn cũng thật hào phóng. Nhưng các người có mạng để tiêu số tiền đó không?"
"Chết đi!"
Tên cầm móc câu lao tới nhanh như một tia chớp đen. Đôi móc câu của hắn vẽ nên những đường cung quỷ dị, mang theo "Huyết khí" đặc quánh có thể ăn mòn cả linh lực đối phương. Hai tên còn lại cũng đồng loạt ra tay, một kẻ dùng xích sắt, một kẻ dùng độc châm, khóa chặt mọi đường lui của Lâm Diệp.
Lâm Diệp nhắm mắt lại. Trong thâm tâm anh, căn phòng này không còn là một tiệm đồ cũ, mà là một chiếc lò rèn khổng lồ. Anh không nhìn bằng mắt, mà nhìn bằng sự rung động của linh hồn.
"Rèn vật rèn lòng, tầng thứ nhất: Vạn Vật Vi Quặng!"
Lâm Diệp vung búa. Không phải vung vào đối phương, mà là đập mạnh vào không trung.
Đoàng!
Một tiếng sấm nổ vang ngay trong không gian hẹp. Luồng sóng xung kích mang theo lôi điện tím sẫm từ chiếc búa lan tỏa, biến những giọt nước mưa đang rơi quanh tiệm thành những mũi tên băng sắc lẹm, bắn ngược về phía ba tên sát thủ.
Tên dùng độc châm không kịp né tránh, bị chính những giọt nước mưa mang lôi điện xuyên thủng cổ họng, đổ gục ngay tại chỗ.
"Cái gì? Ngự khí thành binh?" Tên cầm móc câu kinh hãi lùi lại.
Lâm Diệp không cho hắn cơ hội thở dốc. Anh bước một bộ pháp kỳ lạ, mỗi bước chân như dẫm trên nhịp búa của tạo hóa. "Tàn Tro" trong tay trái vung lên, tạo thành một vòng xoáy xám đen nuốt chửng lấy sợi xích sắt của tên sát thủ thứ hai.
Rắc!
Sợi xích làm từ tinh thép cấp cao bỗng chốc vỡ vụn như đất sét nung thiếu lửa. Lâm Diệp áp sát, chuôi đao nện thẳng vào ngực hắn, đánh nát tâm mạch.
Chỉ còn lại tên cầm móc câu. Hắn run rẩy nhìn hai đồng bọn bị hạ gục trong chớp mắt. "Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào? Đây không phải công pháp của Lâm gia!"
"Đây là công pháp của một kẻ bị các người coi là rác rưởi."
Lâm Diệp giơ cao chiếc búa, lôi điện tím hội tụ lại thành một hư ảnh lò rèn khổng lồ phía sau lưng anh. Uy áp từ "Vạn Cổ Tàn Hồn" bộc phát toàn bộ, khiến tên sát thủ quỳ thụp xuống, không thể cử động nổi một ngón tay.
"Về báo với Lâm Chấn," Lâm Diệp cúi xuống, giọng nói trầm đục vang vọng trong tiếng sấm, "Từ nay về sau, kẻ nào bước vào con hẻm này với sát ý, kẻ đó sẽ trở thành vật liệu cho lò rèn của ta."
Anh không giết tên cuối cùng, mà dùng búa gõ nhẹ vào đỉnh đầu hắn, phế sạch tu vi và xóa nhòa ký ức về chiêu thức anh vừa sử dụng.
Tên sát thủ điên cuồng chạy ra màn mưa, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
Lâm Diệp đứng giữa đống đổ nát của căn tiệm, máu của kẻ thù hòa lẫn nước mưa chảy dưới chân. Anh nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo cũ dường như đang mờ dần, thay vào đó là một lớp da mới tràn đầy sức sống.
"Mười chương đầu của cuộc đời này là sự nhục nhã," Lâm Diệp nhìn về phía phủ đệ Lâm gia xa xa, ánh mắt lạnh lẽo, "Ba mươi chương còn lại... sẽ là sự sụp đổ của các người."
Anh nhặt một mảnh sứ vỡ lên, thản nhiên ném vào lò than đang cháy rừng rực. Một cuộc chơi lớn hơn, vượt ra ngoài tầm của một gia tộc nhỏ bé, chính thức bắt đầu.