Thành phố S sau một đêm mưa máu dường như trở nên chật chội đối với Lâm Diệp. Việc Huyết Sát Tam Quỷ thất bại sẽ sớm đánh động đến những thế lực lớn hơn. Lâm Diệp hiểu rằng, với linh hồn mới chỉ phục hồi được một phần ba, anh không thể mãi đứng ở thế phòng thủ. Để thực sự "nghịch thiên", anh cần một thứ có thể nung chảy mọi xiềng xích: Thiên Hỏa.
Sáng sớm, Lâm Diệp thu dọn hành trang. Chẳng có gì nhiều ngoài chiếc búa gỉ giấu trong túi vải và thanh đoản đao Tàn Tro đeo bên hông. Anh nhìn lại căn tiệm đổ nát – nơi duy nhất lưu lại hơi ấm của cha mình – rồi lẳng lặng khóa cửa.
"Đợi ta trở về, ta sẽ rèn lại nơi này thành thần điện."
Lâm Diệp không đi cổng chính mà xuyên qua những con đường mòn tiến về phía dãy núi Thạch Đầu – ranh giới ngăn cách thành phố với vùng hoang dã. Dự định của anh là tìm đến "Hỏa Vân Động", nơi tương truyền có tàn tích của một ngọn lửa rơi xuống từ thiên không.
Đi được nửa ngày đường, khi mặt trời bắt đầu thiêu đốt trên đỉnh đầu, khứu giác nhạy bén của một người thợ rèn bỗng giúp Lâm Diệp nhận ra điều bất thường. Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi dược liệu cao cấp đang lan tỏa trong gió.
Phía sau bụi rậm, một thiếu nữ đang tựa lưng vào gốc cây cổ thụ. Cô mặc bộ võ phục màu trắng bạc, trên ngực thêu hình một đóa sen tuyết – biểu tượng của Tuyết Sơn Tông, đại tông môn đứng đầu phương Bắc. Tuy nhiên, bộ đồ trắng giờ đây đã loang lổ vết máu, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lại tái nhợt vì trúng độc.
"Đừng... lại gần..." Cô gái gắng gượng giơ thanh kiếm gãy lên, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và kiêu hãnh không chịu khuất phục.
Lâm Diệp dừng bước, ánh mắt lướt qua vết thương trên vai cô. "Kiếm gãy, linh căn bị đóng băng bởi tà khí. Cô là người của Tuyết Sơn Tông mà lại bị kẻ dùng 'Âm Sát Lực' đả thương?"
Cô gái hơi sững sờ. Một kẻ trông như thợ rèn nghèo khổ lại có thể liếc mắt nhìn ra căn nguyên thương thế của mình? "Ngươi... ngươi là ai?"
"Một thợ rèn đi ngang qua thôi." Lâm Diệp thản nhiên đáp. Anh không muốn rước thêm rắc rối, nhưng khi nhìn thấy thanh kiếm gãy trong tay cô, bản năng nghề nghiệp khiến anh khựng lại. Đó là một thanh kiếm được rèn từ Vạn Niên Hàn Thiết, một vật liệu cực kỳ hiếm thấy.
Đúng lúc đó, từ trong rừng sâu, ba gã đàn ông mặc áo bào xám, trên mặt xăm hình những con rết đen sì lao ra. Chúng cười lên đầy quái dị: "Tuyết Cơ tiểu thư, chạy đâu cho thoát? Giao ra 'Hàn Băng Tâm', chúng ta sẽ cho cô một cái chết êm ái!"
Bọn chúng nhìn thấy Lâm Diệp đứng đó, tên cầm đầu khinh khỉnh phất tay: "Lại thêm một kẻ chán sống. Giết luôn hắn đi, đừng để lộ dấu vết."
Một tên sát thủ lao tới, thanh đao mang theo làn khói đen kịt nhắm thẳng cổ Lâm Diệp mà chém. Cô gái tên Tuyết Cơ nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh người qua đường vì mình mà mất mạng.
Keng!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cô gái mở mắt ra và chết lặng.
Lâm Diệp vẫn đứng yên, nhưng hai ngón tay anh đã kẹp chặt lưỡi đao của tên sát thủ như kẹp một miếng sắt vụn.
"Thép rẻ tiền, rèn không tới nơi tới chốn, lại còn pha thêm tà độc..." Lâm Diệp lạnh lùng nhận xét.
Rắc!
Chỉ bằng một cái búng tay, lưỡi đao vỡ vụn. Lâm Diệp xoay người, vung chiếc búa gỉ từ trong túi vải ra. Một tia chớp tím sẹt qua, đập thẳng vào ngực tên sát thủ khiến hắn bay ngược ra sau, đâm xuyên qua ba cái cây mới dừng lại, ngực lõm xuống một mảng lớn.
"Cái gì?" Hai tên còn lại kinh hoàng. "Lực lượng này... ngươi không có linh khí dao động, sao có thể mạnh như vậy?"
"Vì ta rèn cơ thể này tốt hơn các ngươi." Lâm Diệp bước tới, uy áp của một thợ rèn đỉnh cao tỏa ra, khiến mặt đất dưới chân anh dường như cũng nóng rực lên.
Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, ba gã sát thủ đã nằm đo đất. Lâm Diệp không giết sạch, anh chỉ phế bỏ kinh mạch của chúng rồi quay lại nhìn Tuyết Cơ.
Anh ngồi xuống, thản nhiên cầm lấy thanh kiếm gãy từ tay cô gái đang bàng hoàng. "Kiếm tốt, nhưng người dùng quá kém. Để tôi sửa cho, coi như trả tiền công cho chỗ dược liệu cô đang mang theo."
Tuyết Cơ chưa kịp phản ứng thì đã thấy Lâm Diệp đặt lưỡi kiếm lên một tảng đá phẳng. Anh giơ búa lên, nhưng lần này không có tiếng sấm sét, mà là một luồng hơi ấm dịu nhẹ bao trùm.
Trong mắt cô lúc đó, người thanh niên này không còn là một kẻ qua đường bình thường. Dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, mỗi nhịp búa của anh như đang khiêu vũ cùng định mệnh, vá lại những gì đã vỡ vụn bằng một phong thái ung dung đến lạ kỳ.