Tiếng búa của Lâm Diệp nện xuống tảng đá giữa rừng sâu mang một nhịp điệu kỳ lạ, nó không chói tai mà trầm hùng, át cả tiếng gió xào xạc. Tuyết Cơ nằm đó, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay thô ráp của anh. Cô kinh ngạc nhận ra, thanh kiếm "Hàn Tuyết" – trấn phái chi bảo của Tuyết Sơn Tông – vốn đang nứt toác vì tà lực, nay lại đang rên rỉ một cách vui sướng dưới những nhát búa của gã thợ rèn vô danh này.
Lâm Diệp không dùng lò nung. Anh dùng chính hơi nóng từ lòng bàn tay và luồng linh khí xám để "nhào nặn" lại các phân tử sắt. Những vết nứt trên lưỡi kiếm từ từ khép lại, khí lạnh của Hàn Thiết bốc lên nghi ngút, bao quanh lấy Lâm Diệp như một màn sương tuyết.
Boong!
Nhát búa cuối cùng hạ xuống. Lâm Diệp ném trả thanh kiếm cho Tuyết Cơ. Lưỡi kiếm giờ đây không chỉ lành lặn mà còn tỏa ra một luồng hàn khí tinh khiết hơn cả lúc ban đầu.
"Cầm lấy. Vết thương của cô cũng đã được tôi dùng nhiệt lực từ búa trấn áp tà độc. Sau một canh giờ sẽ tự hồi phục." Lâm Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, định rời đi.
Tuyết Cơ vội vàng gọi giật lại: "Đợi đã! Ơn cứu mạng và sửa kiếm này, Tuyết Cơ không biết lấy gì báo đáp. Đây là Tuyết Lệnh của Tuyết Sơn Tông, chỉ cần anh cầm nó đến bất kỳ phân đà nào, họ sẽ dốc sức giúp anh."
Lâm Diệp liếc nhìn miếng lệnh bài làm bằng ngọc lạnh, thản nhiên thu vào túi. "Tôi chỉ sửa đồ vì ngứa nghề thôi. Cô nên rời khỏi đây sớm đi, đám người của Âm Sát Môn chắc chắn còn đồng bọn gần đây."
Nói đoạn, anh không ngoảnh đầu nhìn lại, lầm lũi tiến sâu vào dãy núi. Tuyết Cơ đứng nhìn theo bóng lưng đơn độc của anh, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Một kẻ mạnh đến mức này, tài năng đến mức này, tại sao lại chỉ tự nhận là một thợ rèn?
Ba ngày sau, Lâm Diệp đã đứng trước cửa Hỏa Vân Động. Khác với cái lạnh lẽo của Tuyết Sơn Tông, nơi đây nóng đến mức không khí bị biến dạng, hơi nóng bốc lên từng cơn như muốn thiêu cháy mọi vật. Đây là vùng đất chết, nơi chỉ có những loài linh thú hệ hỏa và những tảng đá nung đỏ mới có thể tồn tại.
Lâm Diệp cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ cơ thể săn chắc đầy rẫy vết sẹo – dấu vết của những lần tự rèn gân cốt. Anh bước vào động, mỗi bước chân đều để lại một dấu chân cháy xém trên mặt đất.
Càng vào sâu, áp lực càng lớn. Phía trước anh xuất hiện một vực thẳm đầy dung nham đỏ rực. Ở giữa dòng dung nham đó, một đóa sen lửa đang nở rộ, tâm sen chính là một đốm lửa màu trắng bạc đang nhảy múa – Địa Tâm Thiên Hỏa.
"Cuối cùng cũng tìm thấy." Ánh mắt Lâm Diệp rực sáng.
Nhưng ngay khi anh định tiến tới, một tiếng gầm vang dội chấn động cả hang động. Từ trong dòng dung nham, một con Viêm Long Thủ – linh thú cấp bốn với lớp vảy cứng như kim cương – trồi lên, đôi mắt lửa đỏ rực khóa chặt lấy kẻ xâm nhập.
Lâm Diệp không hề lùi bước. Anh rút thanh đoản đao Tàn Tro, đồng thời siết chặt chiếc búa gỉ trong tay trái. Linh hồn anh đang rung động dữ dội, chiếc búa gỉ dường như cũng cảm nhận được hơi nóng của Thiên Hỏa nên bắt đầu phát ra những tiếng ong ong đầy phấn khích.
"Ngươi bảo vệ nó, còn ta cần nó để rèn lại trời xanh." Lâm Diệp trầm giọng, khí thế của một "Thần Thợ" bùng nổ, đối đầu trực diện với uy áp của linh thú thượng cổ.
Trận chiến thực sự để bước ra khỏi danh hiệu "phế vật" và trở thành một kẻ "nghịch thiên", lúc này mới thực sự bắt đầu.