MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 14

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 14

842 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S sau một đêm mưa máu dường như trở nên chật chội đối với Lâm Diệp. Việc Huyết Sát Tam Quỷ thất bại đã đánh động đến những thế lực lớn hơn, nhưng người đi ra từ đống đổ nát của Hỏa Vân Động không còn là gã thợ rèn lếch thếch của một tháng trước.

Lâm Diệp bước đi trên con đường mòn dẫn về ngoại ô. Mỗi bước chân anh đi qua, cỏ dại vốn héo úa bỗng chốc bốc cháy rồi lại nảy mầm xanh biếc – một sự kết hợp quái dị giữa hủy diệt và tái sinh của Thiên Hỏa. Linh hồn anh giờ đây không còn những vết vá chằng chịt, mà rực rỡ một màu trắng bạc, vững chãi như một tòa thành trì không thể công phá.

"Lâm gia, các người chuẩn bị xong chưa?"

Lâm Diệp không về tiệm đồ cũ ngay. Điểm dừng chân đầu tiên của anh là một tửu quán nằm ở cửa ngõ thành phố – nơi thực chất là tai mắt bí mật của Huyết Sát Môn. Bên trong, mười gã sát thủ đang bàn tán về cái đầu của Lâm Diệp hiện đã được treo thưởng lên đến ba trăm vạn linh thạch.

Vừa thấy một thanh niên tóc dài rũ rượi, đeo một cái túi vải thô kệch bước vào, gã cầm đầu cười khẩy, ném một mảnh xương gặm dở xuống chân anh: "Thợ rèn, cút ra ngoài! Chỗ này không có sắt vụn cho ngươi nhặt đâu!"

Lâm Diệp không nói một lời. Anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế gỗ chính giữa quán, đặt chiếc búa Lôi Hỏa lên bàn.

Ầm!

Một tiếng động nặng nề vang lên, chiếc bàn gỗ quý bỗng chốc bốc khói nghi ngút, rồi hóa thành tro bụi chỉ trong vài nhịp thở. Đám sát thủ bỗng chốc lặng đi, hơi nóng tỏa ra từ gã thanh niên này khiến máu trong người chúng như muốn sôi lên.

"Ta đến để trả nợ cho ba con quỷ đêm trước." Lâm Diệp nhấp một ngụm trà nóng từ cái chén đã vỡ miệng, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

"Ngươi... ngươi là Lâm Diệp?" Gã cầm đầu nhận ra chân tướng, lập tức rút đôi đoản kiếm tẩm độc.

Nhưng hắn chưa kịp vung tay, Lâm Diệp đã động. Không dùng đao, cũng không dùng búa, anh chỉ búng nhẹ ngón tay. Một đóa sen lửa trắng bạc bay ra, chạm vào lưỡi kiếm của hắn. Trong chớp mắt, thanh kiếm làm từ tinh thép tan chảy thành nước sắt nóng bỏng, nhỏ xuống chân gã sát thủ khiến hắn gào thét thảm thiết.

"Về báo cho Môn chủ của các người. Trong vòng ba ngày, Huyết Sát Môn phải biến mất khỏi thành phố S. Nếu không, ta sẽ rèn trụ sở các người thành một lò thiêu xác."

Lâm Diệp đứng dậy bước ra ngoài, để lại mười gã sát thủ nằm lăn lộn trong đau đớn. Linh căn của chúng đã bị Thiên Hỏa thiêu rụi – một kiểu trừng phạt còn đáng sợ hơn cái chết đối với kẻ tu hành.

Tin tức Lâm Diệp trở về và "quét sạch" trạm liên lạc của Huyết Sát Môn truyền đến tai Lâm gia như một gáo nước lạnh dội vào mặt Lâm Chấn. Lão ta đang ngồi trong mật thất, đối diện là một gã trung niên mặc áo bào đen, toàn thân tỏa ra tử khí – đó chính là Huyết Ma, kẻ đứng đầu Huyết Sát Môn.

"Lâm tộc trưởng, đứa cháu của ông không đơn giản." Huyết Ma trầm giọng. "Lửa của nó có thể thiêu cháy linh lực tà môn của ta. Nhưng ông yên tâm, lần này ta sẽ đích thân ra tay."

Lâm Chấn nghiến răng: "Không cần ông phải mạo hiểm một mình. Đại thiếu gia của Lâm gia – Lâm Thiên – đã từ tông môn trở về. Nó vừa đột phá Ngự Linh cảnh tầng thứ bảy, lại mang theo 'Hàn Băng Tháp' của sư môn. Lửa của Lâm Diệp mạnh đến đâu, cũng phải tắt ngấm trước băng giá của Tuyết Sơn Tông!"

Trong khi đó, Lâm Diệp đã trở về căn tiệm cũ. Anh nhìn cánh cửa gỗ vỡ nát, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo. Anh không quan tâm đến những âm mưu đang bủa vây mình, mà lôi từ trong kho ra đống phế liệu linh khí đã tích lũy suốt mười tám năm.

Dưới ánh lửa trắng bạc của Thiên Hỏa, chiếc búa Lôi Hỏa liên tục giáng xuống. Anh không rèn đao, không rèn kiếm. Lần này, anh rèn "Vạn Cổ Trận Kỳ". Anh định biến cả khu phố cũ này thành một lò rèn khổng lồ, nơi anh sẽ là chủ nhân, là người phán xét tối cao.

"Người không phạm ta, ta không phạm người. Người đã phạm ta... ta rèn cả dòng họ người thành tro bụi."

Tiếng búa boong boong lại vang lên trong đêm tối thành phố S, báo hiệu cho một cuộc đại thanh trừng sắp sửa bắt đầu.