MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai ThiênChương 15

Nhất Búa Đoạt Mệnh, Nhất Rìu Khai Thiên

Chương 15

749 từ · ~4 phút đọc

Tiếng bước chân rầm rập phá tan sự tĩnh lặng của khu phố cũ. Không còn là những cuộc ám sát lén lút, lần này Lâm gia phô trương thanh thế bằng một đội quân thực thụ. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, cưỡi trên lưng Tuyết Lang trắng muốt, khí thế hiên ngang như thần tiên giáng trần. Đó chính là Lâm Thiên – niềm tự hào duy nhất của Lâm gia, kẻ đã gia nhập Tuyết Sơn Tông và trở thành thiên tài lừng lẫy.

Lâm Thiên nhìn căn tiệm rách nát trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường tột độ. Hắn xuống xe, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp con hẻm: "Lâm Diệp, kẻ hèn mọn như ngươi lại dám làm loạn cả một gia tộc? Ra đây quỳ xuống, giao ra bí bảo, ta sẽ cho ngươi một cơ hội được làm nô bộc tại Tuyết Sơn Tông, giữ lại mạng hèn này."

Cánh cửa tiệm từ từ mở ra. Lâm Diệp bước ra, đôi tay vẫn còn dính bụi than, vai đeo chiếc búa Lôi Hỏa đen bóng. Anh liếc nhìn Lâm Thiên, rồi nhìn sang đám người Lâm Chấn đang hậm hực đứng phía sau.

"Lâm Thiên, ở tông môn người ta dạy ngươi cách sủa trước nhà người khác sao?" Lâm Diệp thản nhiên đáp.

"Láo xược!" Lâm Thiên giận dữ phất tay. Một luồng hàn khí thấu xương từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, hóa thành hàng ngàn mũi băng tiễn lao về phía Lâm Diệp. "Để xem Thiên Hỏa của ngươi chịu được bao lâu trước Hàn Băng Tháp!"

Lâm Diệp không rút đao, anh chỉ đơn giản giậm mạnh chân xuống đất.

Ầm!

Bốn góc của khu phố cũ bỗng rực sáng. Bốn lá cờ Vạn Cổ Trận Kỳ mà Lâm Diệp rèn đêm qua từ dưới lòng đất trồi lên, tỏa ra những luồng xích hỏa đỏ rực nối liền với nhau, tạo thành một lồng cầu hỏa diệm bao trùm lấy toàn bộ con hẻm.

Băng tiễn chưa kịp chạm đến áo Lâm Diệp đã bốc hơi thành hư không.

"Trận pháp? Ngươi rèn ra trận pháp ngay trong một đêm?" Lâm Thiên kinh hãi. Hắn vội vàng vỗ vào túi trữ vật, một tòa tháp nhỏ màu xanh biếc bay ra, tỏa ra ánh sáng trấn áp vạn vật – đây chính là linh binh cấp cao của Tuyết Sơn Tông.

"Hàn Băng Tháp, đóng băng vạn dặm!"

Hơi lạnh từ tòa tháp lan tỏa, cố gắng dập tắt ngọn lửa của trận pháp. Hai luồng sức mạnh nóng và lạnh va chạm dữ dội, khiến không gian xung quanh méo mó, những bức tường cũ kỹ bắt đầu nứt toác.

Lâm Diệp lúc này mới từ từ nhấc chiếc búa Lôi Hỏa xuống. Anh nhìn Lâm Thiên như nhìn một khối quặng cần được tôi luyện: "Người ta nói ngươi là thiên tài, nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một khối sắt vụn có vẻ ngoài bóng bẩy. Hôm nay, ta sẽ rèn lại cái thói kiêu ngạo của ngươi."

Lâm Diệp lao lên. Không có kỹ xảo hoa mỹ, chỉ là một cú vung búa đơn giản. Nhưng cú vung búa ấy mang theo toàn bộ sức mạnh của trận pháp và Thiên Hỏa.

Boong—!

Tiếng va chạm giữa búa và tòa tháp xanh biếc vang lên như tiếng chuông vĩnh cửu. Hàn Băng Tháp rung chuyển dữ dội, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên thân tháp. Lâm Thiên phun ra một ngụm máu, lùi lại mấy bước, ánh mắt tràn đầy sự không tin nổi.

"Không thể nào! Ngươi chỉ là một phế vật Tàn Hồn!"

"Tàn Hồn thì sao?" Lâm Diệp áp sát, ánh mắt rực lửa trắng bạc. "Sắt vụn sau khi qua tay ta còn có thể thành thần binh, huống hồ là linh hồn của chính ta!"

Nhát búa thứ hai giáng xuống, lần này mang theo sấm sét tím rịm. Tòa tháp Hàn Băng vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Lâm Thiên bị hất văng vào bức tường Từ đường Lâm gia phía xa, hơi thở thoi thóp, toàn bộ kinh mạch bị hỏa độc xâm nhập.

Lâm Chấn và đám trưởng lão Lâm gia đứng sững sờ như hóa đá. Thiên tài mạnh nhất của họ, niềm hy vọng của cả gia tộc, lại bị "đứa phế vật" ấy đánh bại chỉ trong hai chiêu?

Lâm Diệp đứng giữa đống đổ nát, chiếc búa Lôi Hỏa chỉ thẳng vào mặt Lâm Chấn: "Tiếp theo, đến lượt ông."