Ánh nắng chiều rọi qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên trại trẻ mồ côi Hoa Hướng Dương, hắt lên mặt bàn gỗ cũ kỹ những vệt sáng lốm đốm. Đối diện với một người đàn ông mặc vest thủ công đắt tiền, tỏa ra mùi nước hoa gỗ trầm hương sang trọng, là một cậu bé gầy gò với mái tóc cắt ngố sát da đầu. Cậu bé đeo chiếc kính gọng đen to bản, che gần hết nửa khuôn mặt, tay cầm một cây bút bi thiên long đã cũ, đầu bút gõ nhịp nhàng lên cuốn sổ tay bọc da sờn góc.
"Chủ tịch Lâm," Gia Bảo lên tiếng, giọng nói trẻ con nhưng tông điệu lại bình thản đến lạ lùng. "Trước khi chúng ta tiến xa hơn đến việc 'nhận nuôi', cháu nghĩ mình cần làm rõ một vài điều khoản cơ bản. Cháu không muốn sau này hai bên phải lôi nhau ra tòa vì tranh chấp hợp đồng dân sự."
Lâm Đình Phong, người đàn ông vừa mới ký một thương vụ đá quý trị giá hàng trăm triệu đô sáng nay, bỗng thấy sống lưng hơi lạnh. Ông nhìn chằm chằm vào đứa trẻ mười tuổi trước mặt. Khi nãy, khi nhìn thấy Gia Bảo đang ngồi một góc tính toán tiền cho thuê truyện cho đám nhóc cùng lứa, ông đã bị ấn tượng bởi ánh mắt sắc sảo đó. Nhưng giờ đây, cái sự "sắc sảo" này đang chĩa thẳng vào ông.
"Con nói đi," Đình Phong mỉm cười, cố gắng tỏ ra thân thiện nhất có thể. "Ta không thiếu tiền, con muốn gì cũng được."
Gia Bảo khẽ nhíu mày, cây bút dừng lại. Cậu chớp chớp đôi mắt to tròn sau lớp kính, khiến Đình Phong thoáng chút mủi lòng, nhưng lời nói tiếp theo của cậu lại dập tắt ngay sự xúc động đó:
"Vấn đề chính là ở câu 'không thiếu tiền' của chú đấy. Đó là tư duy quản trị rủi ro rất kém. Theo khảo sát sơ bộ của cháu, chú là Chủ tịch tập đoàn lớn, nhưng lại đi một chiếc xe Rolls-Royce tiêu tốn hơn 20 lít xăng cho 100km trong nội đô đông đúc này. Đó là một sự lãng phí tài nguyên không cần thiết."
Chú Tài, gã tài xế lực lưỡng đứng phía sau Đình Phong, không kìm được mà hắt hơi một cái rõ to. Gã nhìn Gia Bảo với ánh mắt kinh hãi. Đứa trẻ này vừa mới... dạy đời Chủ tịch về cách tiết kiệm xăng sao?
Gia Bảo không quan tâm đến chú Tài, cậu lật một trang sổ tay mới, bắt đầu viết loáy hoáy:
"Điều một: Cháu không chấp nhận danh xưng 'con nuôi' theo kiểu búp bê trưng bày. Cháu sẽ về nhà họ Lâm với vị trí Quản lý chi tiêu và Cố vấn đời sống. Vì vậy, cháu cần một mức lương cứng."
"Lương?" Đình Phong ngớ người. "Toàn bộ tài sản của ta sau này đều là của con mà?"
"Tiền của tương lai là tiền ảo, chú Lâm ạ," Bảo đẩy kính, gương mặt nghiêm túc tối đa. "Cháu cần tiền mặt hằng tháng để tái đầu tư và dự phòng rủi ro. Cháu đề xuất mức lương là 5 triệu đồng mỗi tháng. Đổi lại, cháu cam kết sẽ cắt giảm ít nhất 15% chi phí sinh hoạt lãng phí trong biệt thự của chú ngay tháng đầu tiên. Chú thấy sao? Một thương vụ quá hời."
Đình Phong bật cười thành tiếng. Một đứa trẻ mười tuổi đang đứng trước mặt một tỉ phú để mặc cả mức lương 5 triệu đồng. Ông gật đầu, tràn đầy hứng thú: "Được, chốt. Còn gì nữa không?"
"Điều hai: Cháu cần một không gian làm việc riêng, không bị làm phiền bởi những sở thích... kỳ quặc của phu nhân." Bảo dừng lại một chút, nhớ lại tấm ảnh phu nhân Hạ Khả Vy mà cậu thấy trên báo. "Cháu nghe nói mẹ nuôi tương lai của cháu rất thích hóa trang. Cháu tuyên bố trước, cháu sẽ không mặc đồ tai mèo, đuôi hổ hay bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến hình ảnh chuyên nghiệp của mình."
"Về điểm này..." Đình Phong đổ mồ hôi hột. Khả Vy thực sự đã mua sẵn ba bộ đồ khủng long cho cả gia đình. "Ta sẽ cố gắng thương lượng với cô ấy."
"Không phải thương lượng, mà là thực hiện," Bảo dứt khoát. Cậu chìa cuốn sổ ra trước mặt Đình Phong. "Nếu chú đồng ý, hãy ký vào đây. Đây là biên bản ghi nhớ."
Nhìn chữ viết tay cứng cáp của đứa trẻ, Đình Phong cảm thấy tim mình thắt lại một chút. Ông không thấy nực cười nữa, mà thấy thương. Một đứa trẻ mười tuổi phải thực dụng đến mức nào, phải trải qua những gì để không còn tin vào những lời hứa hẹn ngọt ngào "ta sẽ yêu thương con", mà chỉ tin vào những con số và văn bản?
Ông cầm bút, không phải ký kiểu ký của một Chủ tịch tập đoàn, mà là một nét ký chậm rãi, trân trọng.
"Được rồi, Quản lý Gia Bảo. Từ hôm nay con chính thức nhậm chức."
Gia Bảo thở phào một hơi rất khẽ, đôi bàn tay nhỏ bé hơi run nhưng nhanh chóng giấu vào gầm bàn. Cậu đứng dậy, thu dọn sổ tay vào chiếc cặp cũ nát. Khi đi ngang qua chú Tài, cậu ngước lên nhìn vết sẹo dài trên mặt gã tài xế rồi thản nhiên nói: "Chú Tài, lốp sau bên trái xe chú hơi non hơi đấy. Nó làm tăng lực cản và tốn xăng thêm khoảng 2%. Chú nên đi bơm đi, phí môi trường đấy."
Chú Tài đứng hình tại chỗ, mồm há hốc nhìn bóng lưng nhỏ thó của "ông chủ nhỏ" đang lững thững đi về phía phòng ngủ để thu dọn vài bộ quần áo cũ.
Đình Phong nhìn theo con trai nuôi, trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Ông vốn nghĩ mình sẽ đưa về nhà một thiên thần nhỏ để nuông chiều, nhưng hình như ông vừa rước về một vị "tổ tông" để... chỉnh đốn lại cái gia đình vốn dĩ đã lệch đường ray từ lâu của mình.
Gia Bảo đi vào phòng, ngồi xuống mép giường sắt rỉ sét. Cậu nhìn xung quanh căn phòng chung của mười đứa trẻ lần cuối. Trong cuốn sổ tay của cậu, ở trang cuối cùng không có con số nào cả, chỉ có một dòng chữ viết rất mờ: “Đừng để họ thấy mình vô dụng, nếu không họ sẽ lại bỏ mình.”
Cậu chớp mắt, đôi mắt to tròn lại trở nên trong veo như thể cái vẻ thực dụng lúc nãy chỉ là một lớp mặt nạ. Cậu hít một hơi thật sâu, cẩn thận cất cuốn sổ vào chỗ sâu nhất của cặp, sẵn sàng cho "thương vụ" lớn nhất cuộc đời mình: Làm con nhà giàu.