MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ PhúChương 2: Ngôi biệt thự hay là cái hang lãng phí?

Nhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ Phú

Chương 2: Ngôi biệt thự hay là cái hang lãng phí?

1,658 từ · ~9 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng lướt êm ru qua cánh cổng sắt đúc đồng đồ sộ, tiến vào khuôn viên của một tòa biệt thự mà Gia Bảo thầm đánh giá là "quá khổ so với nhu cầu sử dụng của con người". Cậu nhóc ngồi ở ghế sau, đôi chân ngắn ngủn không chạm đất, tay vẫn khư khư ôm lấy chiếc cặp sờn cũ. Đôi mắt sau lớp kính không hề hiện lên vẻ choáng ngợp, trái lại, nó đang liếc dọc liếc ngang như một thanh tra xây dựng đang đi giám định công trình.

"Đến nhà rồi, con trai!" Lâm Đình Phong hào hứng thông báo, gương mặt lạnh lùng thường ngày của vị Chủ tịch giờ đây tan biến, thay vào đó là vẻ hớn hở của một đứa trẻ vừa khoe được món đồ chơi mới.

Gia Bảo bước xuống xe. Chú Tài định đưa tay ra dắt nhưng cậu lách người né tránh một cách chuyên nghiệp, tự mình đứng vững trên thảm cỏ nhung. Cậu ngước nhìn tòa nhà ba tầng theo phong cách tân cổ điển, rồi cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay (loại chạy bằng năng lượng mặt trời mua đồ cũ từ một anh khóa trên ở trại trẻ).

"Chú Lâm, chú có biết chỉ riêng việc chiếu sáng cho cái mặt tiền này vào ban đêm tốn bao nhiêu số điện không?" Bảo hỏi, giọng trầm ngâm.

"Ờ... ta chưa bao giờ tính." Đình Phong gãi đầu.

"Ít nhất là ba mươi cái bóng đèn cao áp loại 50W. Nếu bật từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng, một tháng chú 'vứt' qua cửa sổ khoảng vài triệu đồng tiền điện chỉ để cho hàng xóm thấy nhà mình sáng. Một sự phô trương không mang lại giá trị thặng dư."

Đình Phong cứng họng. Chú Tài đứng bên cạnh thì cố nhịn cười đến mức mặt đỏ gay. Đây là lần đầu tiên gã thấy ông chủ quyền lực của mình bị "chặn họng" bởi một đứa trẻ chưa cao bằng cái bánh xe.

Cánh cửa chính bằng gỗ gõ đỏ bật mở. Một luồng hương nước hoa nồng nàn ập tới, kèm theo đó là một tiếng reo hò đầy phấn khích:

"Ôi, người mẫu nhí của em đây rồi!"

Hạ Khả Vy lao ra như một cơn lốc. Hôm nay, bà mẹ nuôi "nghệ sĩ" của Bảo đang diện một bộ váy xòe nhiều tầng màu hồng phấn, trên đầu cài một chiếc nơ to bản, trông giống hệt một nhân vật bước ra từ phim hoạt hình Disney. Bà định nhào tới ôm chầm lấy Bảo, nhưng cậu nhóc đã nhanh chóng giơ cuốn sổ tay bọc da lên phía trước như một tấm khiên chắn.

"Chào phu nhân. Cháu là Gia Bảo, quản lý đời sống mới của gia đình. Rất vui được gặp cô, nhưng cháu đề nghị giữ khoảng cách tối thiểu một mét để đảm bảo vệ sinh dịch tễ và tránh làm nhăn bộ trang phục có giá bằng sáu tháng tiền ăn của trại trẻ mà cô đang mặc."

Khả Vy sững người, đôi tay dang dở khựng lại giữa không trung. Bà chớp mắt nhìn chồng, rồi lại nhìn đứa trẻ đang nghiêm túc soi xét bộ váy của mình.

"Phong... con trai chúng ta... nó bị làm sao thế này?" Khả Vy thì thầm.

"Con nó đang... phân tích kinh tế đấy em." Đình Phong cười khổ.

Họ dẫn Bảo vào trong. Càng vào sâu, mặt Bảo càng nhăn lại. Cậu nhìn thấy những bình hoa tươi rực rỡ được thay mới hằng ngày, những bức tranh trừu tượng treo dọc hành lang mà theo cậu là "vô nghĩa và chiếm diện tích", và đặc biệt là dàn đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần nhà cao vút.

"Đây là phòng của con!" Khả Vy đẩy cửa một căn phòng ở tầng hai.

Bảo đứng sững lại ở cửa. Căn phòng rộng gấp ba lần phòng ngủ chung của mười đứa trẻ ở trại trẻ Hoa Hướng Dương. Nhưng vấn đề không phải ở diện tích. Vấn đề là nó chứa đầy gấu bông, robot, máy chơi game mới nhất, và một chiếc giường hình tàu vũ trụ khổng lồ.

"Cô mua tất cả chỗ này trong một lần?" Bảo hỏi, giọng lạnh đi vài độ.

"Đúng thế! Cô không biết con thích gì nên mua mỗi thứ một ít. Con thích không?" Khả Vy háo hức chờ đợi một tiếng "wow" từ cậu bé.

Bảo đi bộ một vòng quanh căn phòng, tay chạm vào những hộp đồ chơi còn chưa bóc tem. Sau đó, cậu rút bút bi ra, lật cuốn sổ tay, bắt đầu viết một danh sách dài dằng dặc.

"Thứ nhất: Tám mươi phần trăm số đồ chơi này cháu sẽ không sử dụng đến. Đó là hàng tồn kho chết. Thứ hai: Chiếc giường hình tàu vũ trụ này chiếm quá nhiều không gian, gây khó khăn cho việc vệ sinh góc tường, dễ tích tụ bụi mịn ảnh hưởng đến hệ hô hấp. Thứ ba: Cháu đề nghị thanh lý toàn bộ chỗ đồ chơi này lên các sàn thương mại điện tử đồ cũ. Với tình trạng mới 100%, chúng ta có thể thu hồi được khoảng 70% vốn."

Khả Vy suýt ngất. Bà đã mất cả tuần để trang trí "thiên đường" này.

"Nhưng... con là trẻ con mà! Trẻ con phải chơi chứ!"

Bảo nhìn bà mẹ nuôi bằng ánh mắt già dặn đến đau lòng: "Trẻ con ở chỗ cháu không chơi gấu bông, phu nhân ạ. Chúng cháu học cách kiếm tiền để không phải nhịn đói nếu chẳng may nhà tài trợ rút lui. Cháu chỉ cần một chiếc giường đơn phẳng, một chiếc bàn làm việc đủ ánh sáng và một giá sách. Những thứ còn lại là rác thải xa xỉ."

Đình Phong tiến lại gần, định xoa đầu Bảo nhưng lại rụt tay về khi thấy cậu đang ghi chép hăng say. Ông nhận ra, sau vẻ ngoài cứng cỏi và thực dụng kia là một cơ chế phòng vệ tự nhiên. Bảo không dám nhận những thứ quá tốt đẹp, vì cậu sợ một ngày nào đó khi chúng biến mất, cậu sẽ không chịu nổi sự hụt hẫng.

"Được rồi, Bảo. Căn phòng này là của con, con có quyền quyết định tất cả. Tài, cậu giúp Bảo dọn dẹp theo ý nó đi."

Chú Tài lật đật chạy vào. Bảo bắt đầu chỉ huy như một vị tướng thực thụ: "Chú Tài, gấu bông xếp vào thùng carton loại A, robot loại B. Nhớ đừng làm rách vỏ hộp, mất giá đấy!"

Cả buổi chiều hôm đó, biệt thự họ Lâm vốn yên tĩnh bỗng trở nên huyên náo bởi tiếng khuân vác. Khả Vy ngồi thẫn thờ trên ghế sofa phòng khách, nhìn những món đồ trang trí đắt tiền bị đứa con nuôi "tống khứ" ra hành lang.

Đến bữa tối, một "bi kịch" khác lại xảy ra.

Khi người giúp việc bưng lên bàn một bàn tiệc đầy những món sơn hào hải vị: bào ngư, gan ngỗng, bít tết bò Wagyu... Gia Bảo lại một lần nữa rút cuốn sổ tay ra. Cậu nhìn đĩa gan ngỗng rồi nhìn mẹ nuôi:

"Cô Vy, cô có biết hàm lượng cholesterol trong đĩa này cao gấp bao nhiêu lần mức khuyến nghị cho một bữa tối không? Và chú Lâm, nhìn quầng thâm dưới mắt chú đi. Chú cần chất xơ và vitamin nhóm B từ rau xanh, chứ không phải một đống đạm nặng nề này. Người giàu thường chết vì bệnh nhà giàu trước khi kịp tiêu hết tiền."

Nói rồi, Bảo đứng dậy, đi thẳng xuống bếp. Một lúc sau, cậu quay lại với ba bát cháo trắng, một ít ruốc khô (mà cậu mang theo từ trại trẻ) và một đĩa rau muống luộc "xin" được từ bác đầu bếp đang ngơ ngác.

Cậu đặt bát cháo trước mặt hai vị tỉ phú: "Tối nay ăn cái này đi. Vừa sạch ruột, vừa tiết kiệm được ít nhất hai triệu đồng tiền nguyên liệu thừa."

Đình Phong và Khả Vy nhìn bát cháo trắng bốc khói, rồi nhìn nhau. Chủ tịch tập đoàn đá quý đá quý đa quốc gia, người vốn quen với những bữa tiệc xã giao nghìn đô, lần đầu tiên cầm thìa húp một miếng cháo trắng thanh đạm.

Lạ thay, nó lại có vị ngọt của sự bình yên mà lâu nay ông tìm kiếm.

Đêm đó, khi biệt thự đã tắt bớt đèn (theo lệnh của Bảo), Đình Phong đi ngang qua phòng con trai. Cánh cửa khép hờ, ông thấy Gia Bảo không ngủ trên chiếc giường tàu vũ trụ (cái duy nhất chưa kịp dọn đi), mà cậu nhóc đang trải chiếc chiếu nhỏ ở góc sàn nhà, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng mang từ trại trẻ.

Cậu nhóc đang ngủ, nhưng tay vẫn nắm chặt cuốn sổ tay. Đôi khi, trong giấc mơ, Bảo khẽ rùng mình, miệng lẩm bẩm: "Con sẽ ngoan mà... đừng đem trả con..."

Đình Phong đứng lặng đi ở cửa, trái tim vốn sắt đá của vị Chủ tịch bỗng mềm nhũn. Ông hiểu ra, để dạy đứa trẻ này cách "tiêu tiền", trước hết ông phải dạy cậu cách để được "yêu thương" mà không cần phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

Ông nhẹ nhàng bước vào, bế cậu nhóc đặt lên giường, đắp chăn thật ấm. Gia Bảo trong cơn mê sảng cảm nhận được hơi ấm, cậu không đẩy ra nữa mà dụi đầu vào gối, đôi chân mày nheo lại dần giãn ra.

Ngôi biệt thự này từ nay không còn là cái hang lãng phí nữa, bởi vì nó đã bắt đầu chứa đựng một thứ giá trị hơn tất cả đống đá quý ngoài kia.

Kế hoạch ngày mai của Gia Bảo: Kiểm kê tủ quần áo của phu nhân. Dự báo: Một cuộc thảm sát tài chính sắp bắt đầu.