MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ PhúChương 3: Bản nội quy "Gia đình tiết kiệm" của đứa trẻ 10 tuổi

Nhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ Phú

Chương 3: Bản nội quy "Gia đình tiết kiệm" của đứa trẻ 10 tuổi

1,531 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm tại biệt thự nhà họ Lâm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp sưởi ấm những bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo, một bóng nhỏ đã đứng sừng sững giữa phòng khách. Gia Bảo, trong bộ đồ thun cũ đã bạc màu nhưng sạch sẽ, tay cầm một xấp giấy A4 vừa mới in xong từ máy in trong phòng làm việc của bố nuôi. Cậu nhóc chỉnh lại gọng kính đen, vẻ mặt nghiêm nghị như một vị thẩm phán chuẩn bị tuyên án.

Đúng 7 giờ sáng, Chủ tịch Lâm Đình Phong bước xuống cầu thang trong bộ pijama bằng lụa satin đắt đỏ, miệng còn ngáp dở. Theo sau là Hạ Khả Vy, phu nhân hào môn đang lờ đờ trong bộ váy ngủ ren diêm dúa. Cả hai định hướng thẳng ra bàn ăn, nơi người giúp việc đã chuẩn bị sẵn cà phê thượng hạng và bánh sừng bò nhập khẩu.

"Dừng lại!" Gia Bảo lên tiếng, giọng nói đanh thép khiến hai vị tỉ phú giật mình suýt ngã.

"Bảo đấy à con? Sao dậy sớm thế?" Đình Phong dụi mắt, định tiến tới xoa đầu con trai nhưng bị ánh mắt của cậu ngăn lại.

Gia Bảo không đáp, cậu lẳng lặng dán tấm giấy đầu tiên lên chiếc cột đá ngay giữa lối đi. Những chữ cái in đậm đập thẳng vào mắt hai người: "BẢN NỘI QUY GIA ĐÌNH – PHIÊN BẢN TIẾT KIỆM 1.0".

"Cái gì đây con?" Khả Vy ngơ ngác hỏi, tay mân mê lọn tóc xoăn.

"Là hiến pháp của ngôi nhà này kể từ hôm nay," Bảo hắng giọng, lật gióng sổ tay ra đối chiếu. "Sau khi khảo sát mười hai tiếng đầu tiên, cháu nhận thấy chỉ số lãng phí của gia đình này đang ở mức báo động đỏ. Nếu không chấn chỉnh, theo tốc độ lạm phát và thói quen tiêu dùng này, khả năng duy trì đế chế họ Lâm trong ba đời tới là dưới 15%."

Đình Phong dở khóc dở cười. Ông là người đứng đầu một tập đoàn đa quốc gia, vậy mà giờ đây đang bị một đứa trẻ mười tuổi cảnh báo về nguy cơ phá sản.

Gia Bảo bắt đầu đọc, từng điều khoản vang lên như tiếng gõ thước vào lòng bàn tay:

"Điều 1: Tiền điện. Toàn bộ đèn trang trí không cần thiết phải tắt sau 10 giờ tối. Chú Lâm, chú thường xuyên để tivi ở phòng làm việc chạy cả đêm mà không có người xem. Đó là hành vi đốt tiền công khai. Từ nay, ai ra khỏi phòng không tắt điện sẽ bị phạt 100 ngàn đồng vào quỹ 'Ước mơ cho em'."

"Điều 2: Tiền nước và thực phẩm. Phu nhân Vy, cô thường xuyên xả đầy bồn tắm chỉ để... ngâm chân rồi đổ đi. Đây là tội ác với tài nguyên thiên nhiên. Ngoài ra, việc đặt đồ ăn thừa bãi rồi bỏ đi là không thể chấp nhận được. Từ nay, cơm nấu bao nhiêu phải ăn hết bấy nhiêu. Ai bỏ mứa một hạt cơm, phạt 50 ngàn đồng."

"Điều 3: Mua sắm. Chú Lâm, chú không được phép mua đồ chơi cho cháu khi chưa có sự phê duyệt của quản lý. Đặc biệt là những thứ bay được hoặc chạy bằng pin đắt tiền. Cháu là con người, không phải cửa hàng bách hóa di động."

Đình Phong nghe đến đây thì méo mặt. Sở thích lớn nhất của ông bây giờ là lên mạng đặt những món đồ chơi xa xỉ nhất về để thấy con trai cười, vậy mà giờ đây quyền lợi đó cũng bị tước đoạt.

"Bảo ơi, nhưng mà..." Khả Vy yếu ớt giơ tay. "Mẹ... à cô, cô là nhà thiết kế thời trang. Cô phải mua quần áo mới để lấy cảm hứng chứ?"

Gia Bảo quay sang nhìn mẹ nuôi bằng ánh mắt sắc như dao cạo: "Phu nhân, hôm qua cháu đã đếm sơ bộ. Cô có 342 chiếc túi xách và hơn 500 đôi giày. Nếu mỗi ngày cô mang một đôi, cô mất gần hai năm mới mang hết số đó. Cô không cần cảm hứng, cô cần một khóa học về quản lý kho bãi."

Cậu tiến tới, dán tấm giấy thứ hai lên cửa tủ lạnh. "Đây là biểu đồ chi tiêu mục tiêu của tháng này. Chú Lâm, cháu đã khóa chiếc thẻ đen của chú trên ứng dụng ngân hàng. Cháu đã cài lại hạn mức chi tiêu mỗi ngày không quá 2 triệu đồng cho việc sinh hoạt."

"Con làm cái gì cơ?" Đình Phong nhảy dựng lên. "2 triệu? Ta đi một bữa tiếp khách đã mất 50 triệu rồi!"

"Đó là chi phí kinh doanh, sẽ tính vào tài khoản công ty. Còn đây là chi tiêu cá nhân. Chú cần tập sống như một người bình thường. Tiền không phải là vạn năng, chú Lâm ạ. Nó chỉ là công cụ. Và chú đang là nô lệ của công cụ đó."

Cả căn biệt thự chìm vào sự im lặng đáng sợ. Chú Tài đứng ở góc tường, tay run run che miệng để không bật ra tiếng cười. Gã chưa bao giờ thấy ông chủ của mình thảm hại như vậy. Một vị Chủ tịch lừng lẫy, giờ đây đang đứng cãi nhau với một đứa con nít về việc có được xài quá 2 triệu một ngày hay không.

"Con... con quá đáng lắm Bảo!" Đình Phong giả vờ giận dỗi, quay mặt đi. "Bố làm việc vất vả cũng chỉ để lo cho con thôi mà."

Gia Bảo bước lại gần, đôi mắt to tròn sau lớp kính bỗng nhiên dịu lại một chút. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho Đình Phong một mẩu giấy nhỏ được xé ra từ cuốn sổ bọc da.

Trên đó viết: "Bố bị cao huyết áp. Bác sĩ nói bố phải kiêng mỡ và giảm bớt căng thẳng. Việc tiêu tiền bừa bãi chỉ làm tăng gánh nặng quản lý. Con muốn bố sống lâu để... trả lương cho con."

Đình Phong lặng người. Dòng chữ vụng về nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc khiến mọi bực dọc trong ông tan biến sạch sẽ. Ông nhìn xuống đứa nhỏ đang cố tỏ ra lạnh lùng nhưng bàn tay lại đang nắm chặt gấu áo mình. Hóa ra, đằng sau cái bản nội quy sắt đá kia, lại là nỗi sợ mất đi một người thân nữa. Bảo không sợ nghèo, Bảo sợ người thân của mình vì giàu sang mà sinh bệnh, vì bận rộn mà quên mất bản thân.

"Được rồi... ta ký." Đình Phong thở dài, cầm bút ký xoẹt một cái vào bản nội quy.

Khả Vy thấy chồng ký cũng đành ngậm ngùi ký theo. Bà nhìn chiếc túi Hermes mới đặt trên kệ, thầm nhủ: "Xin lỗi em, từ nay chị phải sống thanh đạm rồi."

Ngay lập tức, Gia Bảo thu hồi lại hai cây bút bi. "Xong. Bây giờ là 7 giờ 30 phút. Chú Lâm, chú còn 15 phút để ăn sáng rồi đi làm. Cháu đã kiểm tra lịch trình của chú, chiều nay chú có cuộc họp lúc 2 giờ, nhưng chú đã đặt lịch đi xem sân golf vào lúc 4 giờ. Cháu đã hủy lịch sân golf đó."

"Hả? Tại sao?"

"Vì chiều nay cháu cần chú đưa cháu đi siêu thị dân sinh. Chúng ta cần mua nhu yếu phẩm cho tuần tới. Siêu thị đó đang có chương trình giảm giá 20% cho rau củ sau 5 giờ chiều. Chú Tài sẽ lái chiếc xe điện nhỏ của phu nhân, không dùng xe Rolls-Royce để tiết kiệm xăng."

Chú Tài từ phía sau giơ ngón tay cái tán thưởng. Đình Phong chỉ biết ôm đầu, còn Khả Vy thì bắt đầu mường tượng ra cảnh mình phải đứng chen chúc trong siêu thị với đống phiếu giảm giá trên tay.

Bữa sáng hôm đó, thay vì bánh sừng bò dát vàng, cả nhà ngồi ăn bánh mì kẹp trứng do chính tay Gia Bảo đứng bếp giám sát để "không tốn tiền thuê đầu bếp ca sáng".

Trong lúc ăn, Gia Bảo vẫn không ngừng ghi chép vào cuốn sổ tay: "Ngày 2: Đối tượng Lâm Đình Phong bước đầu chấp nhận kỷ luật. Đối tượng Hạ Khả Vy có biểu hiện chống đối ngầm nhưng dễ khuất phục bằng lập luận khoa học. Tổng tiết kiệm dự kiến trong ngày: 1,5 triệu đồng."

Cậu nhóc ngước lên, thấy bố mẹ nuôi đang vừa ăn vừa nhìn mình bằng ánh mắt đầy yêu thương xen lẫn... sợ hãi. Bảo khẽ mỉm cười, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. Có lẽ, việc "dạy bảo" hai người lớn này sẽ là thương vụ dài hơi và khó khăn nhất mà cậu từng thực hiện. Nhưng nhìn bát cháo sạch trơn và khuôn mặt rạng rỡ của Đình Phong khi uống cốc nước lọc thay vì rượu vang đỏ vào buổi sáng, Bảo biết mình đang đi đúng hướng.

Bởi vì, gia đình không được xây dựng bằng những chồng tiền đô, mà bằng những kỷ luật sắt bọc trong lớp nhung của tình thương.