MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ PhúChương 4: Phu nhân, người không thể phân biệt được muối và đường

Nhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ Phú

Chương 4: Phu nhân, người không thể phân biệt được muối và đường

1,769 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Bảy, căn biệt thự nhà họ Lâm thường chìm trong sự yên tĩnh xa hoa, nhưng hôm nay, nó tràn ngập một bầu không khí "đáng sợ" khác thường. Gia Bảo đứng khoanh tay trước ngực, chân mang đôi dép tổ ong màu xanh (vừa mới ép chú Tài chở đi mua ở cửa hàng bách hóa tổng hợp với giá 20 ngàn đồng), ánh mắt sắc sảo quan sát người phụ nữ đang lóng ngóng trong căn bếp rộng cả trăm mét vuông.

Hạ Khả Vy, phu nhân của tập đoàn đá quý, hôm nay không diện váy xòe công chúa. Theo yêu cầu của "Quản lý Bảo", bà phải mặc một chiếc tạp dề bằng vải thô để thực hiện nhiệm vụ đầu tiên trong chiến dịch tiết kiệm: "Cắt giảm chi phí nhân sự bếp núc cuối tuần".

"Cháu đã cho bác đầu bếp nghỉ phép hai ngày thứ Bảy và Chủ nhật," Gia Bảo thông báo, tay cầm cuốn sổ da, đầu bút bi nhịp nhịp lên bìa. "Lương ngoài giờ của bác ấy là 500 ngàn một buổi. Nếu phu nhân tự nấu, chúng ta sẽ tiết kiệm được 1 triệu đồng mỗi tuần, tương đương 52 triệu một năm. Khoản này đủ để mua một gói bảo hiểm sức khỏe loại khá cho cả nhà."

Khả Vy nhìn chằm chằm vào chiếc chảo chống dính như thể nó là một vật thể lạ từ hành tinh khác. Bà gượng cười, giọng run run: "Bảo à... cô nghĩ là... hay chúng ta dùng nước hoa để... khử mùi thức ăn thôi được không? Cô thấy nấu nướng có vẻ hơi... mất thẩm mỹ."

"Phu nhân Vy," Bảo đẩy kính, gương mặt không chút biểu cảm. "Thẩm mỹ không lấp đầy được dạ dày. Cô có 30 phút để hoàn thành món trứng chiên và canh rau cải. Cháu đã cân đo chính xác lượng nguyên liệu thừa trong tủ lạnh. Đừng làm cháu thất vọng."

Nói rồi, cậu nhóc bước lên một chiếc ghế đẩu cao để có thể quan sát kỹ hơn "hiện trường".

Trận chiến bắt đầu. Khả Vy cầm một quả trứng, đập một nhát thật mạnh vào cạnh bát. Kết quả là vỏ trứng nát vụn, lòng đỏ chảy lênh láng ra mặt bàn đá cẩm thạch.

"Lãng phí 2.500 đồng," Gia Bảo lạnh lùng ghi vào sổ.

"Ôi, cô xin lỗi!" Khả Vy luống cuống lấy tay quẹt. Bà vội vàng vớ lấy một chiếc lọ thủy tinh đựng chất bột màu trắng, định đổ thật nhiều vào bát trứng đã đánh dở.

"Dừng lại!" Bảo hô to khiến bà giật nảy mình. Cậu nhóc nhảy xuống ghế, tiến lại gần ngửi thử cái lọ. "Phu nhân, đây là đường hoa mai loại tinh luyện. Cô định làm món trứng caramen hay sao?"

"Ủa? Không phải hạt nào màu trắng cũng là muối hả con?" Khả Vy ngây thơ hỏi, đôi mắt chớp chớp đầy tội nghiệp.

Gia Bảo thở dài một hơi dài đến mức lồng ngực nhỏ bé của cậu xẹp hẳn xuống. Cậu đẩy lọ đường sang một bên, lấy lọ muối thực sự (loại muối i-ốt giá rẻ cậu vừa mới ép chú Tài mua thay cho muối hồng Himalaya) đặt vào tay bà.

"Muối hạt thô hơn, vị mặn. Đường hạt mịn hơn, vị ngọt. Cô Vy, cháu bắt đầu nghi ngờ về việc cô làm thế nào để đạt được bằng thiết kế thời trang khi không phân biệt được cấu trúc vật liệu cơ bản."

Khả Vy mím môi, vẻ mặt đầy quyết tâm. Bà bắt đầu bật bếp. Nhưng thay vì vặn nhỏ lửa, bà xoay núm vặn hết cỡ. Ngọn lửa xanh bốc lên hừng hực, chiếc chảo bắt đầu bốc khói nghi ngút.

"Dầu ăn bốc khói là sinh ra chất gây ung thư. Tắt bếp ngay!" Bảo ra lệnh.

Trong bếp loạn thành một đoàn. Khả Vy thì hét lên vì sợ dầu bắn, chú Tài đứng ở cửa bếp thì vừa cầm bình chữa cháy vừa run rẩy, còn Gia Bảo thì đứng giữa trung tâm "thảm họa", tay vẫn không rời cuốn sổ. Cậu nhóc liên tục nhắc nhở về việc không được xả nước quá nhiều khi rửa rau, không được dùng quá nhiều nước rửa bát vì "hại da tay phu nhân và tốn tiền mua nước xả".

Sau một tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng ba bát cơm cũng được dọn ra bàn. Món trứng chiên có màu đen sạm ở rìa, món canh rau cải thì nhạt nhẽo như nước lọc, còn cơm thì chỗ sống chỗ chín.

Lâm Đình Phong vừa đi tập thể dục về, nhìn thấy cảnh tượng này thì đứng hình. Ông nhìn vợ mình – người đang mồ hôi nhễ nhại, mặt dính đầy nhọ nồi – rồi nhìn bát cơm "khó đỡ" trước mặt.

"Phong... em nấu đấy. Bảo bảo bảo em phải tiết kiệm cho anh," Khả Vy mếu máo, vẻ mặt trông chờ một lời khen ngợi.

Đình Phong nhìn sang con trai nuôi. Gia Bảo đã ngồi vào bàn từ lúc nào, cậu dùng đôi đũa gắp một miếng trứng cháy, bình thản cho vào miệng nhai chậm rãi.

"Hơi cháy, nhưng giàu carbon hoạt tính, tốt cho tiêu hóa nếu không ăn quá nhiều," Bảo nhận xét ngắn gọn. Cậu quay sang nhìn bố nuôi. "Chú Lâm, mời chú dùng bữa. Đây là bữa cơm có chi phí vận hành thấp nhất trong lịch sử gia đình này: chỉ mất 45 ngàn đồng nguyên liệu."

Đình Phong nhìn miếng trứng "bóng đêm", nuốt nước bọt một cái rõ to. Nhưng khi thấy ánh mắt mong chờ của vợ và cái nhìn giám sát của con trai, vị Chủ tịch vạn người mê đành ngậm ngùi cầm đũa.

"Ngon... ngon lắm em. Vị rất... lạ," Đình Phong nói dối không chớp mắt, thực tế là ông cảm thấy vị đắng chát đang lan tỏa khắp đầu lưỡi.

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng lạ kỳ. Khả Vy ban đầu còn hăm hở, nhưng sau khi nếm thử món canh chính tay mình nấu, bà bắt đầu hiểu ra tại sao Bảo lại khó tính đến thế.

"Bảo ơi," Khả Vy lí nhí. "Cô xin lỗi. Cô làm hỏng hết cả rồi. Tốn công con dạy cô cả buổi sáng."

Gia Bảo dừng đũa. Cậu nhìn người mẹ nuôi đang cúi đầu, đôi vai khẽ run vì tủi thân. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cậu nhóc – cái cảm giác mà ở trại trẻ mồ côi cậu chưa từng có. Ở đó, nếu làm hỏng việc, cậu sẽ bị mắng hoặc bị nhịn ăn. Nhưng ở đây, phu nhân Vy đang buồn vì cảm thấy mình... kém cỏi trước mặt cậu.

Bảo khẽ hắng giọng, lật một trang mới trong sổ tay.

"Phu nhân, cô phạm lỗi ở 12 bước quy trình. Tuy nhiên," cậu nhóc ngừng lại, chớp mắt nhìn bà qua lớp kính. "Màu sắc của món canh hôm nay rất hài hòa. Cô đã sắp xếp các cọng rau cải rất đúng quy luật đối xứng của ngành thiết kế. Về mặt trình bày, cháu cho cô 8 điểm. Về mặt hương vị... lần sau chúng ta sẽ giảm 50% thời gian chiên trứng và tăng 10% lượng muối."

Khả Vy ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng rực như bắt được vàng: "Thật hả con? Cô có năng khiếu trình bày đúng không?"

"Cháu chỉ đánh giá dựa trên sự thực tế," Bảo lạnh lùng đáp, nhưng khóe môi cậu khẽ nhếch lên một chút. "Ít nhất thì bữa tối nay chú Lâm sẽ không bị tăng huyết áp vì đồ ăn quá bổ dưỡng."

Đình Phong nhìn cảnh tượng đó, bỗng thấy sống mũi hơi cay. Ông nhận ra, Gia Bảo không chỉ đang tiết kiệm tiền cho ông, mà thằng bé đang dùng sự khắt khe của mình để kéo Khả Vy xuống mặt đất, để bà học cách chăm sóc người thân thay vì chỉ sống trong những giấc mơ váy áo. Và ngược lại, sự ngây ngô của Khả Vy cũng đang từng chút một phá vỡ lớp vỏ bọc "cụ non" của Bảo.

"Ăn xong, chú Lâm phải rửa bát," Bảo đột ngột ra lệnh. "Máy rửa bát tiêu tốn 1,5 số điện mỗi chu kỳ. Chú có đôi tay to khỏe như vậy, dùng để rửa bát là phương án tối ưu hóa nhân lực tốt nhất."

"Cái gì? Ta... ta đi rửa bát á?" Đình Phong há hốc mồm.

"Một lần rửa bát tiêu tốn khoảng 200 calo. Chú sẽ tiết kiệm được tiền đi phòng gym buổi chiều. Cháu đã tính toán cả rồi," Bảo đẩy kính, đứng dậy thu dọn bát đĩa.

Chiều hôm đó, người ta thấy một vị Chủ tịch nghìn tỷ đứng cặm cụi bên bồn rửa bát, bên cạnh là một phu nhân hào môn đang dùng khăn lau khô từng cái đĩa dưới sự chỉ đạo của một đứa trẻ mười tuổi.

Gia Bảo đứng ở cửa bếp, âm thầm ghi vào sổ: "Ngày 3: Đối tượng Vy đã biết phân biệt muối và đường (tỉ lệ chính xác 70%). Đối tượng Phong đã biết giá trị của lao động chân tay. Tổng kết: Gia đình bắt đầu có dấu hiệu của sự sống, không còn giống một cái bảo tàng trưng bày tiền bạc."

Cậu đóng sổ lại, bước ra vườn. Nhìn chú Tài đang lén lút ăn nốt mẩu bánh mì khô vì đói, Bảo rút từ túi quần ra một thỏi kẹo cao su (loại mua một tặng một).

"Cho chú này. Nhai đi cho đỡ đói, nhưng nhớ giữ vỏ lại, tối nay cháu hướng dẫn chú cách tái chế vỏ kẹo thành đồ trang trí để... bán lại cho các bạn ở trại trẻ của cháu."

Chú Tài cầm thỏi kẹo, nhìn đứa trẻ đang thản nhiên đi dạo mà lòng đầy thán phục xen lẫn sợ hãi. Gã lẩm bẩm: "Đại ca ơi là đại ca, đại ca không phải người, đại ca là thánh tiết kiệm rồi!"

Trên tầng cao, ánh nắng chiều tà nhuộm vàng căn biệt thự. Lần đầu tiên, căn nhà này không chỉ sáng vì ánh đèn điện, mà sáng vì tiếng cãi vã chí chóe về việc "bao nhiêu bọt xà phòng là đủ" phát ra từ gian bếp nhỏ.

Gia Bảo ngồi bệt xuống thảm cỏ, nhìn lên bầu trời. Cậu khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ cũ. Cậu không nói cho ai biết, nhưng trong lòng cậu đang thầm mong: Ước gì ngày nào cũng mệt như thế này, để cậu không còn thời gian để sợ rằng mình sẽ bị bỏ rơi.