MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ PhúChương 10: Đêm đầu tiên không còn nghe tiếng còi xe trại trẻ

Nhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ Phú

Chương 10: Đêm đầu tiên không còn nghe tiếng còi xe trại trẻ

1,378 từ · ~7 phút đọc

Thành phố về đêm khoác lên mình lớp áo rực rỡ của những ánh đèn neon, nhưng bên trong biệt thự nhà họ Lâm, sự im lặng bao trùm lấy không gian rộng lớn. Gia Bảo nằm trên chiếc giường đệm lông ngỗng mềm mại, loại đệm mà theo tính toán của cậu, giá trị của nó bằng thu nhập cả năm của ba hộ dân nghèo. Đáng lẽ ra, với một người luôn đề cao hiệu quả như Bảo, cậu phải chìm vào giấc ngủ sâu để tái tạo sức lao động cho "phiên giao dịch" sáng mai.

Nhưng cậu không ngủ được.

Cửa sổ phòng ngủ hé mở một chút để tiết kiệm điện điều hòa. Thay vì tiếng còi xe cấp cứu hay tiếng còi tàu hỏa từ ga hàng xóm gần trại trẻ Hoa Hướng Dương, không gian ở đây tĩnh mịch đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ trong sân vườn đắt đỏ.

Bùm!

Một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm rền vang. Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, đập vào cửa kính cường lực những tiếng lộp độp khô khốc.

Gia Bảo bật dậy. Đôi mắt to tròn dưới lớp kính không độ bỗng chốc trở nên hoang mang. Theo thói quen cũ, cậu vớ lấy cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, siết chặt vào lồng ngực. Ở trại trẻ, mỗi khi mưa lớn, mái tôn mục nát sẽ kêu lên những tiếng gào thét, và nước sẽ bắt đầu dột xuống những chiếc chậu nhựa được xếp hàng dài trên lối đi. Lúc đó, Bảo sẽ phải dậy để gom đống sách truyện cũ – tài sản kinh doanh của cậu – vào bao nilon để tránh hư hại.

Bảo bước xuống giường, đôi chân nhỏ bé đi trên thảm lông cừu mà lòng lại bất giác hướng về phía cửa phòng. Cậu đi về phía bậc cửa, ngồi thụp xuống đó, bó gối. Đây là tư thế quen thuộc của cậu ở trại trẻ mỗi khi các sơ đi công tác chưa về hoặc khi có đoàn từ thiện hứa đến nhưng lại thất hẹn. Cậu ngồi chờ, chờ một âm thanh quen thuộc của sự thuộc về.

Cùng lúc đó, ở phòng ngủ chính, Lâm Đình Phong đang trằn trọc. Dù đã uống hết bình trà gừng "tiết kiệm" do Bảo pha, ông vẫn thấy bồn chồn. Hạ Khả Vy thì đã ngủ thiếp đi sau khi mải mê nghiên cứu cách... giặt tay váy lụa bằng xà phòng trung tính để không tốn tiền tiệm giặt là.

"Mưa lớn quá," Đình Phong thì thầm. Ông chợt nhớ đến ánh mắt của Bảo khi nhìn thấy mái tôn dột ở trại trẻ chiều hôm trước.

Ông khoác áo choàng, nhẹ nhàng bước ra hành lang. Khi đi ngang qua phòng của Bảo, ông thấy khe cửa hắt ra một chút ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin nhỏ. Đẩy cửa bước vào, tim Đình Phong thắt lại.

Đứa con trai nuôi của ông không nằm trên giường. Nó đang ngồi bệt dưới sàn gỗ, ngay sát cánh cửa, đôi vai nhỏ bé hơi run lên theo mỗi nhịp sấm chớp. Cuốn sổ tay bọc da – vật bất ly thân dùng để ghi chép "lỗi sai" của người lớn – giờ đây lại trở thành lá chắn duy nhất của nó trước bóng đêm.

"Bảo ơi..." Đình Phong gọi khẽ, ngồi xuống bên cạnh cậu nhóc.

Gia Bảo giật mình, theo bản năng lập tức đẩy kính, cố lấy lại vẻ nghiêm túc: "Chú Lâm? Chú thức khuya quá 12 giờ đêm sẽ làm giảm khả năng tập trung vào thị trường chứng khoán sáng mai 15% đấy. Cháu đang... kiểm tra độ kín của gioăng cửa thôi."

Đình Phong không cười. Ông đưa bàn tay to rộng, thô ráp nhưng ấm áp đặt lên mái tóc cắt ngố của cậu. "Gioăng cửa ở đây tốt lắm con. Không dột đâu. Sách truyện của con cũng rất an toàn."

Bảo im lặng. Sự cứng cỏi thường ngày như lớp băng mỏng bắt đầu nứt ra dưới hơi ấm của lòng bàn tay bố nuôi.

"Ở đó... mỗi khi mưa, tụi nhỏ sẽ khóc," Bảo nói, giọng rất nhỏ, không còn vẻ ra lệnh hằng ngày. "Cháu phải đi thu tiền kẹo sớm để mua pin cho đèn dầu. Cháu bận lắm, nên cháu không có thời gian sợ. Nhưng ở đây..." cậu nhóc ngước mắt nhìn Đình Phong, đôi mắt to tròn lấp lánh nước, "Ở đây yên tĩnh quá. Yên tĩnh đến mức cháu sợ rằng ngày mai tỉnh dậy, tất cả sự lãng phí này sẽ biến mất... và cháu lại nghe thấy tiếng còi xe của trại."

Đình Phong kéo Bảo vào lòng. Lần đầu tiên, ông cảm nhận rõ sự nhỏ bé của đứa trẻ này. Nó gầy hơn bạn bè cùng trang lứa, một phần vì suy dinh dưỡng, một phần vì nó đã gánh trên vai cái tư duy của một người trưởng thành quá sớm để tồn tại.

"Nghe bố nói này, Cu Lì," Đình Phong dùng biệt danh của cậu, điều mà Bảo vốn rất ghét vì cho rằng nó không "trí thức". "Biệt thự này có thể lãng phí, bố và mẹ có thể ngốc nghếch trong việc tiêu tiền, nhưng chúng ta không phải là một đoàn từ thiện ghé ngang qua đời con. Đây là nhà."

"Nhà là nơi... không cần phải tính toán giá trị sử dụng của nhau đúng không chú?" Bảo lí nhí, tay bấu chặt vào vạt áo choàng của bố nuôi.

"Đúng. Nhà là nơi con có thể lãng phí một chút thời gian để sợ hãi, và lãng phí một chút tình cảm cho bố mẹ mà không cần ghi vào sổ thu chi."

Khả Vy từ lúc nào cũng đã đứng ở cửa phòng. Bà không mặc váy lụa rườm rà, chỉ khoác một chiếc khăn len rẻ tiền mua ở chợ hôm trước. Bà bước tới, ngồi bệt xuống cạnh hai cha con, không màng đến việc sàn nhà có bụi hay không.

"Mẹ vừa mới học được một bài hát ru trên mạng," Khả Vy dịu dàng nói. "Dù nó không tốn đồng nào để mua, nhưng mẹ nghĩ giá trị cảm xúc của nó là... vô giá đấy quản lý ạ."

Dưới cơn mưa tầm tã của thành phố, bên trong căn phòng xa hoa nhất nhì khu biệt thự, có ba con người đang ngồi bệt dưới sàn nhà. Tiếng hát ru hơi lạc nhịp của Khả Vy và hơi ấm từ lồng ngực của Đình Phong dần dần xua tan tiếng sấm sét ngoài kia.

Lần đầu tiên kể từ khi về đây, Gia Bảo buông lỏng đôi tay đang siết chặt cuốn sổ. Cậu ngủ thiếp đi trong vòng tay của bố nuôi, cái đầu nhỏ dựa vào vai ông. Đêm nay, cậu không còn phải thức để canh nước dột, cũng không phải tính toán xem ngày mai phải "môi giới" bao nhiêu viên kẹo để đủ tiền mua vở.

Đình Phong nhìn xuống cuốn sổ tay đang mở ra của Bảo. Trang cuối cùng không phải là danh sách chi tiêu, mà là một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo: "Bố Phong hay quên uống thuốc huyết áp. Mẹ Vy hay để chân trần trên sàn đá lạnh. Phải mua thảm giảm giá loại 2 cho họ. Ngân sách: 200 ngàn. Ghi chú: Mình cũng... hơi thích bát mì nát hôm qua."

Ông mỉm cười, khẽ bế Bảo lên giường và đắp chăn cho cậu. Khi ông bước ra ngoài, ông thấy chú Tài đang đứng ở hành lang, tay cầm chiếc đèn pin công suất lớn, vẻ mặt lo lắng.

"Chủ tịch, tôi định đi kiểm tra mái nhà..."

"Không cần đâu Tài," Đình Phong vỗ vai vệ sĩ. "Cứ để mưa rơi đi. Nhà mình hôm nay... hết dột rồi."

Đêm đầu tiên không còn nghe tiếng còi xe trại trẻ, Gia Bảo đã có một giấc mơ. Trong mơ, cậu không thấy những con số hay những đồng tiền lẻ. Cậu thấy một mái tôn xanh mướt, vững chãi, và một gia đình đang cùng nhau ăn bát canh rau cải nhạt thếch, nhưng tiếng cười thì vang vọng mãi không thôi.