Sau sự cố chiếc cặp da 120 triệu đồng của bố Phong, bầu không khí trong biệt thự họ Lâm trở nên "thanh đạm" một cách đáng sợ. Hạ Khả Vy, vốn là người nhạy cảm, hiểu rằng mình cần phải làm gì đó để chuộc lỗi với cậu con trai "ông cụ non" này. Bà không thể mua quà đắt tiền, lại càng không dám lén lút quẹt thẻ đen. Cuối cùng, một ý tưởng lóe lên trong đầu nhà thiết kế thời trang: Bà sẽ nấu món "quốc dân" mà đứa trẻ nào cũng thích – mì tôm.
Nhưng khổ nỗi, với một tâm hồn nghệ sĩ luôn sống trên mây như Khả Vy, khái niệm "mì tôm" của bà hoàn toàn khác biệt với thế giới thực.
"Chú Tài! Mau giúp tôi!" Khả Vy thì thầm, vẫy tay gọi gã vệ sĩ to con vào góc gara.
Chú Tài mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Phu nhân ơi, đại ca Bảo đang ở trong phòng đọc báo The Economist đấy. Cậu ấy mà thấy tôi 'tiếp tay' cho phu nhân mua đồ ngoài danh mục là tôi tiêu đời."
"Đừng lo, tôi chỉ nhờ chú mua hộ tôi mấy gói mì tôm thôi mà. Nhưng nhớ nhé, phải là loại... thời trang một chút!"
Sáu giờ tối, Gia Bảo bước xuống cầu thang. Cậu nhóc khịt khịt mũi, đôi kính gọng đen hơi rung lên. Một mùi hương lạ lùng đang lan tỏa từ nhà bếp. Nó không giống mùi hành tỏi ram mặn của ngày hôm qua, mà là một mùi hương... nồng nàn, sang trọng, phảng phất vị thảo mộc đắt tiền.
Bảo đẩy cửa bếp. Cảnh tượng bên trong khiến cậu đứng hình.
Hạ Khả Vy đang đeo một chiếc tạp dề đính sequin lấp lánh, tay cầm một chiếc đũa bạc đang khuấy vào nồi nước dùng màu vàng óng. Trên bàn bếp là một cảnh tượng mà Gia Bảo chỉ có thể mô tả là "phung phí đến mức tội ác".
"Phu nhân Vy, cô đang làm cái gì thế này?" Bảo hỏi, giọng trầm xuống đầy cảnh cáo.
"A, Bảo! Con xuống đúng lúc lắm. Mẹ... à cô, đang chuẩn bị món 'Mì gói hoàng gia phiên bản giới hạn' để bồi bổ cho con!" Khả Vy hào hứng chỉ vào bát mì.
Gia Bảo tiến lại gần, rút cuốn sổ tay bọc da ra, bắt đầu kiểm kê: "Một gói mì tôm tôm chua cay: 4.500 đồng. Chấp nhận được. Nhưng..." Cậu nhóc nheo mắt nhìn những thứ 'topping' bên trên. "Đây là cái gì?"
"Đó là nấm Truffle đen cô lén lấy trong kho dự trữ của chú Phong. Và nhìn xem, thay vì dùng nước lọc, cô đã dùng nước dùng nấu từ sá sùng thượng hạng đấy!" Khả Vy tự hào khoe, hoàn toàn không để ý đến cái trán đang nổi gân xanh của Bảo.
Bảo lấy bút bi gõ cộp cộp lên bàn: "Nấm Truffle đen: giá thị trường khoảng 3.000 USD/kg. Sá sùng: 4 triệu/kg. Cô đang nấu một bát mì giá gần 10 triệu đồng để tiết kiệm tiền thuê đầu bếp sao?"
"Nhưng... mì tôm thì phải có chất chứ con!" Khả Vy lí nhí, đôi mắt to đẹp bắt đầu rưng rưng. "Cô thấy con gầy quá, lại cứ ăn uống kham khổ..."
Lúc này, Lâm Đình Phong cũng vừa đi làm về. Ngửi thấy mùi thơm, ông hào hứng bước vào: "Bảo ơi, bố mới mua cho con cái máy bay... à không, cái đồ chơi... Ơ, thơm thế? Mì tôm à?"
"Chú Lâm, dừng lại ngay!" Bảo quát khẽ khiến vị Chủ tịch giật mình rụt tay lại. "Chú nhìn xem, phu nhân của chú lại đang dùng tư duy 'đá quý' để nấu ăn. Đây không phải là bữa tối, đây là một khoản thâm hụt ngân sách nghiêm trọng!"
Gia Bảo nhìn bát mì sặc sỡ, được trang trí như một tác phẩm nghệ thuật với những lá bạc thực phẩm dát mỏng bên trên. Cậu nhìn sang Khả Vy, thấy những vết bỏng nhỏ trên ngón tay bà – hậu quả của việc một người chưa bao giờ cầm nồi lại dám đứng bếp suốt hai tiếng đồng hồ.
Cơn giận của Bảo bỗng khựng lại. Cậu nhớ về những ngày ở trại trẻ, mỗi khi có một bạn nhỏ bị ốm, cả đám sẽ góp những mẩu vụn mì tôm cuối cùng, nấu trong một cái ca nhựa với nước nóng để bạn ấy "bồi bổ". Lúc đó, bát mì vụn ấy chính là thứ xa xỉ nhất thế giới.
Bảo im lặng một hồi lâu, rồi cậu kéo ghế ngồi xuống bàn.
"Phu nhân, cô có biết sai lầm lớn nhất của bát mì này là gì không?"
Khả Vy lo lắng: "Là... là nó đắt quá à?"
"Không. Là cô quên bóc gói muối của nó." Bảo thản nhiên cầm đũa lên. "Mì tôm mà không có vị muối hóa học của nó thì chỉ là đống tinh bột vô hồn. Và lá bạc này... nó không có giá trị dinh dưỡng, chỉ khiến người ta đau bụng khi tiêu hóa kim loại."
Bảo gắp một miếng mì, thổi nhẹ rồi cho vào miệng. Cậu nhai chậm rãi, mặt không cảm xúc.
"Thế nào con?" Đình Phong và Khả Vy đồng thanh hỏi, hồi hộp như chờ kết quả đấu thầu.
"Mì bị nát do nấu quá lâu. Nước dùng quá béo. Nấm Truffle hoàn toàn lạc quẻ với vị chua cay của bột ngọt." Bảo nhận xét một cách tàn nhẫn. "Nhưng... hàm lượng canxi trong sá sùng sẽ giúp tăng mật độ xương cho chú Lâm. Thôi thì, coi như đây là chi phí đầu tư cho sức khỏe của người lao động chính trong nhà."
Cậu nhìn Khả Vy, thấy bà đang mếu máo vì bị chê, liền nói thêm một câu cực nhỏ: "Lần sau, chỉ cần đập thêm một quả trứng gà 3.000 đồng là được. Cô nấu... cũng không đến nỗi chết người."
Chỉ một câu đó thôi, Khả Vy lập tức tươi tỉnh hẳn lên. Bà cuống quýt gắp thêm mì cho chồng: "Phong, anh ăn đi! Bảo khen em nấu không chết người kìa!"
Đình Phong cười khổ, cầm bát mì "ngàn đô" lên ăn. Lần đầu tiên trong đời, ông thấy mì tôm có vị... đá quý.
Bữa tối kết thúc, Gia Bảo lại rút cuốn sổ ra, ghi chép cẩn thận: "Ngày 9: Đối tượng Vy có nỗ lực cải thiện kỹ năng bếp núc nhưng sai lệch về giá trị nguyên liệu. Mức độ lãng phí: Cực cao. Nhưng chỉ số tình cảm: Tăng 5%. Hình phạt: Phu nhân phải tự tay rửa sạch đống nồi niêu đã bày biện mà không được dùng găng tay lụa."
Khi Khả Vy đang lạch cạch rửa bát trong bếp, và Đình Phong đang ngồi đọc báo cạnh Bảo, cậu nhóc bỗng hỏi một câu bâng quơ:
"Chú Lâm, nếu một ngày cháu không còn quản lý chi tiêu của hai người nữa, hai người có quay lại cuộc sống phá sản như trước không?"
Đình Phong hạ tờ báo xuống, nhìn vào đôi mắt to tròn đang lấp lánh dưới ánh đèn của Bảo. Ông nhận ra, đằng sau sự nghiêm khắc ấy là một nỗi lo lắng mơ hồ. Bảo sợ mình trở nên vô dụng, sợ rằng sự tồn tại của mình chỉ có giá trị khi cậu làm một "quản lý" cho họ.
"Bảo à," Đình Phong nói, giọng trầm ấm. "Bố mẹ học cách tiết kiệm không phải vì bố mẹ thiếu tiền, mà vì bố mẹ muốn học cách trân trọng những gì con trân trọng. Cho dù con không quản lý nữa, thì bố vẫn sẽ nhớ bát mì tôm nát ngày hôm nay hơn là những bữa tiệc triệu đô ngoài kia."
Gia Bảo khẽ "hừ" một tiếng, quay mặt đi chỗ khác để che giấu một nụ cười mỉm.
"Đừng có nói sến súa. Ngày mai chú phải dậy sớm đi bộ ra ga tàu điện. Cháu đã kiểm tra, giá vé tàu điện mới giảm 10% cho khung giờ thấp điểm. Chú mà đi muộn là cháu trừ tiền tiêu vặt."
Dưới gian bếp, tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng kèm theo tiếng hát không ra nhịp của phu nhân Khả Vy vang lên. Ngôi biệt thự "cái hang lãng phí" ngày nào, giờ đây thơm nức mùi mì tôm rẻ tiền hòa lẫn với hương vị của một mái ấm thực sự.
Gia Bảo đóng sổ tay lại. Đêm nay, cậu không nằm co quắp ở góc giường nữa. Cậu dang rộng tay chân, chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ: Ngày mai phải dạy phu nhân cách phân biệt hành lá và cỏ dại trong vườn, kẻo bà ấy lại nấu món canh 'cỏ thượng hạng' thì khổ.