Tại trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố, Lâm Đình Phong đang lén lút như một kẻ trộm. Ông kéo cao cổ áo khoác, đeo kính râm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh xem có bóng dáng một cậu nhóc đeo kính gọng đen nào đang cầm sổ tay đi tuần tra hay không.
Sau lưng ông, chú Tài run bần bật, tay ôm khư khư cái túi giấy lớn: "Chủ tịch ơi, hay là thôi đi? Đại ca Bảo mà biết là chúng ta 'vượt rào' ngân sách, con đường sống của tôi hẹp lắm Chủ tịch ạ. Sáng nay cậu ấy vừa mới tính toán lại khấu hao đôi giày của tôi xong..."
"Im lặng!" Đình Phong thì thầm, giọng đầy quyết tâm. "Hôm nay là kỷ niệm một tuần Bảo về nhà. Ta không thể để con trai ta đi học với cái cặp rách quai đó được. Đây là nhiệm vụ bí mật. Ta sẽ dùng chiếc thẻ đen dự phòng, loại thẻ không liên kết với ứng dụng điện thoại mà Bảo đang quản lý."
Đình Phong dứt khoát bước vào gian hàng đồ da thủ công của Ý. Ông chỉ vào chiếc cặp da bò tinh xảo, nhẹ và bền nhất: "Gói cái này lại cho tôi. Cà thẻ này."
Chiếc thẻ đen quyền lực (American Express Centurion) lấp lánh dưới ánh đèn LED. Nó là biểu tượng của sự giàu có tột bậc, thứ mà người ta có thể dùng để mua cả một chiếc máy bay trực thăng trong nháy mắt. Đình Phong cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng. Đây mới là phong cách của ta! Thắng rồi, Bảo ơi!
Bữa tối tại biệt thự diễn ra trong bầu không khí yên bình giả tạo. Hạ Khả Vy đang hân hoan khoe bộ móng tay tự sơn (để tiết kiệm 500 ngàn tiền ra tiệm, dù vết sơn dính đầy cả ra thịt). Gia Bảo vẫn giữ thói quen cũ, ăn sạch từng hạt cơm trong bát rồi mới đặt đũa xuống, rút cuốn sổ tay ra chuẩn bị "tổng kết ngày".
"Hôm nay, ngân sách sinh hoạt dư 12 ngàn đồng do chú Tài đã mặc cả thành công tiền gửi xe ở chợ," Bảo nói, giọng pha chút tán thưởng.
Đình Phong hắng giọng, cảm thấy thời cơ đã chín muồi. Ông lấy ra một chiếc hộp quà thắt nơ lộng lẫy, đặt lên bàn: "Bảo này, kỷ niệm một tuần con về nhà. Đây là quà bố tặng, không tính vào ngân sách. Nó là... quà tặng tinh thần."
Gia Bảo nhìn chiếc hộp, đôi lông mày nhỏ hơi mướn lên. Cậu không vội mở ngay mà dùng tay ước lượng trọng lượng: "Quà tặng tinh thần mà nặng khoảng 1,2kg? Lớp lót bằng nhung, mùi da thuộc cao cấp loại A. Chú Lâm, chú lại dùng thẻ đen đúng không?"
Đình Phong cứng họng, mồ hôi hột bắt đầu rơi: "Sao... sao con biết?"
"Chú quên là cháu có cài đặt thông báo biến động số dư theo từ khóa trên email của công ty à?" Bảo bình thản đẩy kính. "Dù chú dùng thẻ dự phòng, nhưng mã số thuế cá nhân của chú vẫn nhảy thông báo về hệ thống quản trị rủi ro mà cháu đang tạm giữ quyền truy cập. 120 triệu đồng cho một chiếc cặp da?"
Gia Bảo đứng dậy, không nhìn vào món quà lấy một lần. Ánh mắt cậu nhìn Đình Phong không phải là sự giận dữ, mà là một sự khinh bỉ sâu sắc – cái nhìn của một người hiểu rõ giá trị của lao động dành cho một kẻ chỉ biết dùng tiền để khỏa lấp lỗi lầm.
"Chú có biết 120 triệu đồng có thể làm được gì không?" Bảo hỏi, giọng run lên vì kìm nén. "Nó mua được 24.000 bát mì tôm cho trẻ em vùng cao. Nó đủ để đóng học phí cả năm cho 50 đứa trẻ ở trại Hoa Hướng Dương. Và quan trọng nhất, nó mua được sự hổ thẹn của cháu."
"Bố chỉ muốn con có đồ tốt để dùng!" Đình Phong quát khẽ, lòng tự trọng của một tỉ phú bị tổn thương.
"Đồ tốt?" Bảo cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. "Ở trại trẻ, chúng cháu dùng dây chuối để buộc quai cặp. Chúng cháu vẫn học giỏi, vẫn sống sót. Cháu không cần cái thẻ đen quyền lực này để chứng minh cháu là con của chú. Thứ cháu cần là một người bố biết giữ lời hứa về việc tiết kiệm để giúp đỡ người khác, chứ không phải một người bố 'nghiện' khoe khoang."
Bảo cầm chiếc hộp quà, đi thẳng ra cửa.
"Con đi đâu?" Khả Vy hoảng hốt đứng dậy.
"Cháu đi trả hàng. Nếu không trả được, cháu sẽ bán đấu giá trên mạng để lấy tiền lợp mái tôn cho trại trẻ," Bảo nói dứt khoát rồi biến mất vào bóng tối của hành lang.
Đình Phong ngồi sụp xuống ghế, chiếc thẻ đen vẫn nằm trên bàn, trông trơ trọi và vô nghĩa hơn bao giờ hết. Ông chợt nhớ lại lúc chiều, khi cầm chiếc thẻ này, ông đã cảm thấy mình thật oai phong. Nhưng giờ đây, trước mặt đứa trẻ mười tuổi, ông thấy mình nhỏ bé và thảm hại biết bao. Ông đã dùng tiền để cố mua lấy sự hài lòng của Bảo, trong khi thứ Bảo thực sự tôn trọng lại chính là nguyên tắc và sự chân thành.
Chú Tài từ góc tối bước ra, gãi đầu: "Chủ tịch... đại ca nói đúng đấy. Cậu ấy không ghét tiền, cậu ấy ghét cách chúng ta coi thường giá trị của nó."
Một lúc sau, Bảo quay trở lại phòng khách. Cậu không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn một tấm thẻ nạp tiền điện thoại mệnh giá 50 ngàn đồng.
"Đây là tiền túi của cháu. Cháu đã bán lại mấy quyển truyện cũ cho mấy bạn cùng lớp hôm nay. Cháu muốn dùng nó để 'chuộc' lại lỗi lầm của chú. Mong chú từ mai đừng làm cháu thấy khinh bỉ thêm lần nào nữa."
Đình Phong cầm tấm thẻ điện thoại mỏng manh, lòng đau như cắt. Một tỉ phú sở hữu hàng nghìn carat kim cương, giờ đây lại thấy tờ giấy 50 ngàn của con trai nặng ngàn cân.
Đêm đó, Bảo không ngủ. Cậu ngồi ngoài ban công, ôm lấy chiếc cặp cũ rách quai của mình. Cậu lấy một sợi dây dù, cẩn thận khâu lại vết rách. Từng đường kim mũi chỉ đều đặn và chắc chắn.
Đình Phong đứng từ xa quan sát, ông thấy dưới ánh đèn lờ mờ, Bảo khẽ quệt nước mắt. Cậu nhóc đang lẩm bẩm: "Con không cần cặp mới... con chỉ cần bố mẹ đừng thay đổi... đừng vì tiền mà quên mất con..."
Hóa ra, sự "khinh bỉ" lúc nãy của Bảo chỉ là lớp vỏ bọc cho một nỗi sợ hãi tột cùng. Bảo sợ rằng nếu cậu chấp nhận sự xa hoa này, cậu sẽ trở nên giống như những đứa con nhà giàu khác – những đứa trẻ chỉ biết đòi hỏi và cuối cùng bị cha mẹ bỏ rơi trong đống tiền bạc khi họ quá bận rộn. Cậu dùng sự thực dụng để bảo vệ chính mình, để nhắc nhở bản thân rằng trên đời này, thứ gì dễ dàng mua được bằng tiền thì cũng dễ dàng bị vứt bỏ.
Sáng hôm sau, chiếc thẻ đen của Lâm Đình Phong biến mất. Thay vào đó, trên ví của ông là một miếng dán nhỏ do Bảo dán vào: "Hạn mức hôm nay: 0 đồng. Hãy thử dùng sự chân thành để đàm phán."
Đình Phong mỉm cười, lần đầu tiên ông cảm thấy chiếc ví nhẹ tênh lại khiến ông bước đi nhẹ nhàng đến thế. Ông tiến lại gần Bảo, người đang đeo chiếc cặp rách quai đã được khâu lại kỹ càng.
"Bố xin lỗi, quản lý Bảo. Bố sẽ không để con phải khinh bỉ thêm lần nào nữa. Sáng nay... chúng ta đi bộ ra trạm xe buýt nhé?"
Bảo đẩy kính, khẽ gật đầu: "Chú chậm 2 phút rồi. Phạt 20 ngàn."