MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ PhúChương 7: Khi "Đại ca nhí" đi siêu thị săn hàng giảm giá

Nhật Ký Dạy Bảo Bố Mẹ Tỉ Phú

Chương 7: Khi "Đại ca nhí" đi siêu thị săn hàng giảm giá

1,408 từ · ~8 phút đọc

Chiều thứ Tư, kim đồng hồ vừa điểm 5 giờ. Thông thường, đây là lúc Phu nhân Hạ Khả Vy đang tận hưởng liệu trình chăm sóc da mặt tại Spa hoặc nhâm nhi trà chiều cùng nhóm bạn thượng lưu. Nhưng hôm nay, bà đang đứng trước cổng siêu thị dân sinh, tay cầm một chiếc giỏ nhựa màu đỏ, vẻ mặt hoang mang như sắp bước vào một trận chiến sinh tử.

Cạnh bà là Gia Bảo, tay cầm cuốn sổ da, mắt quét qua bảng điện tử chạy chữ: "Giờ vàng ưu đãi: Giảm giá 30% toàn bộ rau củ sau 17h".

"Phu nhân Vy," Bảo đẩy kính, giọng đều đều. "Đây là chiến trường của sự tỉnh táo. Ngân sách tối nay là 100 ngàn đồng cho bữa tối bốn người, bao gồm cả chú Tài. Chúng ta có đúng 20 phút để hoàn thành trước khi các bà nội trợ chuyên nghiệp 'quét sạch' kệ hàng."

"Bảo ơi... 100 ngàn thì chỉ bằng một phần mười cái kẹp tóc của mẹ thôi con," Khả Vy mếu máo, chiếc váy lụa Dior của bà trông thật lạc lõng giữa rừng người xách túi nilon hối hả.

"Chính vì vậy nên chú Lâm mới phải làm việc đến mức cao huyết áp để nuôi cái kẹp tóc của cô đấy," Bảo không nể nang dập tắt ý định đòi tăng ngân sách. "Tiến vào thôi. Mục tiêu một: Quầy thịt cận date (hết hạn trong ngày)."

Khả Vy kinh hãi: "Thịt... hết hạn á? Ăn vào có bị làm sao không con?"

"Đó gọi là 'thịt giảm giá giờ chót', phu nhân. Theo tiêu chuẩn an toàn, nó vẫn hoàn toàn tốt nếu chế biến ngay. Chúng ta mua được giá trị thực của thực phẩm mà không phải trả tiền cho chi phí lưu kho của siêu thị. Tư duy kinh tế đấy."

Họ len lỏi qua những lối đi hẹp. Khả Vy bị một chiếc xe đẩy va vào mông, suýt nữa thì hét lên, nhưng nhìn thấy cái gáy bướng bỉnh của Bảo phía trước, bà đành cắn răng chịu đựng.

Tại quầy thịt, Bảo chỉ tay vào khay thịt nạc dăm dán nhãn giảm giá 40%. "Lấy khay đó. 45 ngàn. Chúng ta còn 55 ngàn cho rau, đậu phụ và gia vị."

Bỗng nhiên, mắt Khả Vy sáng lên. Bà lao về phía quầy trái cây nhập khẩu. "Ôi, nhìn mấy quả dâu tây Nhật Bản này đi Bảo! Nhìn nó mọng như môi người mẫu vậy, mình mua một hộp về tráng miệng nhé?"

Bảo liếc nhìn mức giá: 450 ngàn đồng một hộp 6 quả. Cậu nhóc hít một hơi thật sâu, chớp đôi mắt to tròn nhìn mẹ nuôi. Khả Vy tưởng cậu đã mềm lòng, ai ngờ Bảo lạnh lùng ghi vào sổ: "Đối tượng Vy có biểu hiện ảo tưởng về sức mua của tiền tệ. Phạt 10 phút đứng quan sát quầy trứng gà để học cách phân biệt trứng tươi và trứng ung."

"Con ác quá Bảo!" Khả Vy thút thít, nhưng vẫn lủi thủi đi theo cậu sang quầy rau.

Tại đây, cuộc chiến mới thực sự bắt đầu. Một đám đông các bà nội trợ đang vây quanh đống rau cải thảo giảm giá. Khả Vy đứng ngoài vòng vây, nhìn với vẻ ghê tởm.

"Muốn ăn ngon mà rẻ thì phải biết tranh đấu," Bảo nói nhỏ, rồi bất ngờ cậu chớp chớp mắt, vẻ mặt trở nên cực kỳ đáng thương. Cậu kéo áo một bà cụ đang đứng gần đó: "Bà ơi, mẹ con bị đau tay, bà cho con xin hai bó rau cải được không ạ? Con muốn nấu canh cho bố con đang ốm ở nhà..."

Vũ khí bí mật "đôi mắt to tròn" phát huy tác dụng ngay lập tức. Bà cụ nhìn đứa nhỏ kính cận đeo ba lô cũ, lòng trắc ẩn trỗi dậy, liền đưa ngay cho cậu hai bó rau xanh nhất.

"Cảm ơn bà ạ, chúc bà sống lâu trăm tuổi!" Bảo cúi đầu lễ phép, rồi quay sang nháy mắt với Khả Vy khi đã thoát ra ngoài.

Khả Vy há hốc mồm: "Con... con vừa mới lừa dối để đạt được lợi ích kinh tế à?"

"Không, đó là nghệ thuật thương thuyết dựa trên tâm lý học đám đông," Bảo thản nhiên bỏ rau vào giỏ. "Cô nên học tập, thay vì chỉ biết dùng thẻ quẹt."

Lúc thanh toán, tổng hóa đơn là 98.500 đồng. Bảo cầm lấy 1.500 đồng tiền thừa, cẩn thận bỏ vào một chiếc lọ nhỏ trong ba lô. "Tiền lẻ của hôm nay là vốn lưu động của ngày mai."

Về đến biệt thự, chú Tài đã đứng chờ sẵn với vẻ mặt đói khát. Khi nhìn thấy túi nilon đen đầy rau dưa và khay thịt giảm giá, gã nuốt nước bọt lo lắng.

"Tối nay, phu nhân Vy sẽ thực hiện món 'Thịt nạc dăm ram mặn' và 'Canh cải nấu đậu phụ'. Chú Tài phụ trách nhặt rau. Cháu giám sát lượng dầu ăn tiêu thụ," Bảo phân công nhiệm vụ.

Trong bếp, lần đầu tiên Khả Vy không dùng nước hoa để át mùi thức ăn. Bà cặm cụi thái thịt theo chỉ dẫn của Bảo. Mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay mềm mại thường chỉ cầm cọ vẽ giờ đây nhuốm mùi hành tỏi.

Đình Phong đi làm về, thấy cảnh tượng đó thì đứng lặng ở cửa bếp. Vợ ông, người từng tuyên bố "bếp là kẻ thù của làn da", giờ đang cười hì hì khi Bảo khen bà thái thịt "đúng kích thước tối ưu để ngấm gia vị".

Bữa cơm tối dọn ra. Không nến, không hoa, không rượu vang. Chỉ có một đĩa thịt mặn, bát canh nhạt và đĩa đậu phụ luộc.

"Ăn đi chú Lâm," Bảo gắp một miếng thịt vào bát bố nuôi. "Đây là bữa ăn sạch nhất mà chú từng ăn. Vì nó được mua bằng sự đấu tranh và nấu bằng sự nỗ lực của phu nhân."

Đình Phong đưa miếng thịt vào miệng. Vị mặn của nước mắm hòa quyện với vị ngọt của thịt nạc dăm tạo nên một hương vị bình dân nhưng đậm đà đến lạ thường. Ông nhìn Khả Vy, thấy vợ mình đang nhìn mình đầy mong đợi.

"Ngon lắm," Đình Phong nói, giọng hơi khàn. "Thực sự rất ngon."

Khả Vy vui sướng như vừa đoạt giải Oscar. Bà gắp cho Bảo một miếng đậu phụ to nhất: "Ăn đi con trai, cảm ơn con đã dạy mẹ... đi siêu thị."

Bảo cúi mặt xuống bát cơm, đôi kính hơi mờ đi vì hơi nóng của canh. Cậu nhóc nhỏ nhẹ nói: "Ăn nhanh đi, tối nay chúng ta phải tắt điện phòng khách từ 8 giờ để tiết kiệm 2 số điện đấy."

Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, Đình Phong thấy Bảo ngồi ở bậc thềm ngoài vườn, nhìn lên những ngôi sao. Ông bước lại gần, ngồi xuống cạnh cậu.

"Sao chưa ngủ con?"

"Cháu đang tính... nếu chúng ta cứ ăn như thế này, chú sẽ tiết kiệm được 30 triệu một tháng. Chú định làm gì với số tiền đó?"

Đình Phong im lặng một lúc rồi hỏi: "Con muốn dùng nó làm gì?"

Bảo im lặng rất lâu, rồi nhỏ giọng: "Ở trại trẻ... mái tôn của nhà ăn bị dột. Mỗi khi mưa, tụi nhỏ phải vừa cầm bát vừa tránh nước."

Đình Phong vòng tay qua vai Bảo, kéo cậu nhóc vào lòng. Lần này, "Đại ca nhí" không đẩy ra, cũng không nói về quy tắc khoảng cách 1 mét nữa. Cậu dựa đầu vào vai ông, đôi vai nhỏ bé khẽ rung lên.

"Được, chúng ta sẽ lợp lại mái tôn. Bằng số tiền mà phu nhân đã tiết kiệm được từ việc... không mua dâu tây Nhật Bản," Đình Phong cười nhẹ.

Trong cuốn sổ da cũ, một dòng ghi chú mới xuất hiện dưới ánh đèn pin: "Ngày 5: Đối tượng Vy đã biết giá trị của 100 ngàn đồng. Đối tượng Phong bắt đầu hiểu mục đích của việc tiết kiệm. Ghi chú cá nhân: Có vẻ như... mình không cần phải cố tỏ ra hữu dụng để được ở lại nữa. Nhưng vẫn phải quản lý chặt, họ tiêu xài quá sức tưởng tượng!"

Dưới gốc cây khế già, hai bóng người một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau, giữa ngôi biệt thự giàu có nhưng giờ đây đã bớt đi phần lạnh lẽo của đồng tiền.