Sáng thứ Ba, tiếng chuông báo thức vang lên đúng 5 giờ 30 phút. Gia Bảo không cần ai nhắc, cậu bật dậy như một chiếc lò xo, gấp chăn màn vuông vức như một khối đậu phụ trước khi xách cuốn sổ tay đi kiểm tra các phòng.
Tại gara biệt thự, chú Tài đang hì hục lau chùi chiếc Rolls-Royce Phantom bằng loại khăn sợi siêu nhỏ, miệng huýt sáo vang trời. Gã đang mơ về việc được lướt đi êm ái trên những con phố để đón vị Chủ tịch và "tiểu tổ tông" đến văn phòng.
“Chú Tài, dừng lại đi. Lãng phí nước và hóa chất tẩy rửa.”
Cái giọng lạnh nhạt của Gia Bảo vang lên khiến chú Tài suýt ngã ngửa. Cậu nhóc xuất hiện với chiếc ba lô cũ, đôi kính đen đẩy lên tận sống mũi.
“Sáng nay xe này nghỉ. Chúng ta thực hiện phương án di chuyển tiết kiệm số 2: Giao thông công cộng.”
Chú Tài đứng hình, chiếc khăn lau rơi bịch xuống sàn. “Hả? Đại ca… ý đại ca là chúng ta đi… đi xe ôm à?”
“Không. Xe buýt,” Bảo đáp gọn lỏn. “Chi phí mỗi người là 7 ngàn đồng. Chú Lâm và phu nhân Vy đã được cháu thông báo bằng tin nhắn từ 5 phút trước. Họ đang chuẩn bị.”
Hai phút sau, Lâm Đình Phong xuất hiện với gương mặt ngái ngủ, trên người vẫn là bộ vest bóng bẩy. Hạ Khả Vy thì thê thảm hơn, bà mặc một chiếc váy lụa dài quét đất, tay cầm chiếc quạt lông vũ, trông như sắp đi dự tiệc trà ở London hơn là ra trạm xe buýt.
“Bảo ơi, con có biết là bố có cuộc họp quan trọng lúc 8 giờ không?” Đình Phong cố nài nỉ. “Xe buýt sẽ trễ giờ mất.”
“Cháu đã tính toán biên độ dao động và mật độ giao thông,” Bảo lạnh lùng rút trong túi ra ba chiếc thẻ xe buýt trả trước. “Chúng ta đi sớm 30 phút. Chú Lâm, chú luôn nói chú là người của nhân dân, hôm nay hãy thử hòa mình vào nhân dân thực sự đi. Chú Tài, chú ở nhà tự nấu cơm trưa, không được dùng thẻ công ty đi ăn tiệm.”
Chú Tài nhìn chiếc Rolls-Royce lần cuối bằng ánh mắt tiễn biệt, rồi lủi thủi đi về phía gian bếp.
Cả ba đứng ở trạm chờ xe buýt đầu ngõ. Cảnh tượng thật sự kỳ quặc: một vị Chủ tịch uy quyền nhìn đâu cũng thấy vi khuẩn, một phu nhân sành điệu đang loay hoay giữ váy để không chạm vào cái ghế sắt rỉ sét, và một đứa trẻ mười tuổi đang thản nhiên đọc báo tài chính hằng ngày.
Xe buýt số 15 trờ tới, tiếng phanh rít lên chói tai kèm theo một làn khói đen kịt. Đình Phong nhăn mặt, còn Khả Vy thì suýt ngất vì mùi dầu máy nồng nặc.
“Lên xe. Nhớ bám chặt tay vịn, chú Lâm đừng có dùng khăn giấy lót tay, lãng phí lắm,” Bảo nhắc nhở rồi đẩy hai người lớn lên trước.
Chuyến xe giờ cao điểm đông nghịt. Đình Phong bị một bác đi chợ xách giỏ cá quẹt qua chiếc quần tây đắt tiền, còn Khả Vy thì bị ép chặt giữa một nhóm sinh viên đang đeo ba lô lỉnh kỉnh.
“Ôi trời đất ơi, cái váy của mẹ!” Khả Vy khóc không thành tiếng khi thấy vạt váy lụa bị ai đó dẫm lên.
“Tập trung vào trọng tâm đi phu nhân,” Bảo đứng lọt thỏm giữa đám đông nhưng vẫn vững vàng như bàn thạch. “Thay vì lo cho cái váy, cô nên quan sát cách bác tài xế tối ưu hóa quỹ đạo để tránh ổ gà. Đó mới là tư duy hình học.”
Đình Phong, dù đang bị ép đến nghẹt thở, bỗng nhiên nhìn thấy một cảnh tượng khiến ông lặng người. Ở hàng ghế phía sau, một người cha mặc bộ đồ công nhân lấm lem đang chia mẩu bánh mì cho đứa con nhỏ. Đứa trẻ cười tít mắt, cầm lấy mẩu bánh như thể đó là món quà vô giá. Người cha lấy tay lau mồ hôi trên trán con, ánh mắt tràn ngập niềm tin dù cuộc sống có vẻ vất vả.
Ông quay sang nhìn Gia Bảo. Cậu nhóc đang đứng đó, tay bám chặt vào cột sắt, mắt nhìn ra cửa sổ với một vẻ buồn bã thoáng qua. Đình Phong chợt nhận ra, Bảo ép họ đi xe buýt không phải chỉ để tiết kiệm mấy chục ngàn tiền xăng. Thằng bé muốn họ thấy rằng ngoài kia có những gia đình dù nghèo khó nhưng họ vẫn "chạm" được vào nhau mỗi ngày. Còn ông và Vy, bấy lâu nay sống trong nhung lụa nhưng lại xa cách như hai hành tinh khác biệt.
Bất chợt, chiếc xe buýt phanh gấp để tránh một người giao hàng. Khả Vy mất đà ngã nhào, Đình Phong theo bản năng vươn tay ra ôm chặt lấy vợ, còn tay kia thì giữ lấy vai Gia Bảo để cậu nhóc không bị xô ngã.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ba người họ đứng sát bên nhau đến thế. Mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi khói bụi và mùi của… sự sống.
“Con không sao chứ?” Đình Phong hỏi, giọng lo lắng thực sự.
“Cháu ổn. Chú vừa tiêu tốn 500 calo để giữ thăng bằng đấy. Tốt cho tim mạch,” Bảo nói, nhưng ông thấy vành tai cậu hơi đỏ lên. Thằng bé không đẩy tay ông ra.
Xuống xe tại trạm gần trụ sở tập đoàn, cả ba trông thật thảm hại. Vest của Đình Phong nhăn nhúm, váy của Khả Vy dính đầy vết bẩn, tóc tai thì bù xù.
Bảo nhìn đồng hồ: “Chúng ta đến sớm 10 phút. Tiết kiệm được 150 ngàn tiền xăng và 200 ngàn phí gửi xe VIP của tập đoàn. Tổng kết: Thành công.”
“Thành công cái gì mà thành công!” Khả Vy dậm chân. “Mẹ trông như vừa đi đánh trận về ấy!”
“Nhưng mẹ trông… thật hơn mọi ngày,” Đình Phong bất ngờ lên tiếng. Ông vuốt lại mái tóc cho vợ, rồi nhìn xuống Gia Bảo. “Ngày mai chúng ta lại đi xe buýt chứ?”
Gia Bảo đẩy kính, hừ một tiếng: “Ngày mai đi bộ. Trạm này vẫn còn gần quá, chưa đủ mức độ đốt cháy mỡ thừa cho chú đâu.”
Đình Phong và Khả Vy nhìn nhau, rồi cả hai cùng bật cười cay đắng. Cuộc nổi loạn bằng xe buýt kết thúc với phần thắng tuyệt đối thuộc về “Đại ca nhí”.
Trước khi vào văn phòng, Đình Phong lén lấy trong túi ra một tờ 500 ngàn định đưa cho Bảo để cậu mua gì đó ăn vặt ở trường. Bảo nhìn tờ tiền, rồi nhìn ông:
“Chú định hối lộ quản lý à? Chú có biết tội này trong bộ luật hình sự của cháu là bị phạt nhịn ăn tối không?”
Đình Phong lúng túng rụt tay lại: “Bố… bố chỉ sợ con đói.”
“Cháu có cơm nắm mang theo rồi. Rẻ và đủ chất,” Bảo quay lưng đi, nhưng đi được vài bước, cậu dừng lại, nói nhỏ nhưng đủ để Đình Phong nghe thấy: “Cà vạt của chú bị lệch kìa. Sửa lại đi kẻo nhân viên cười cho. Vị thế của chú là tài sản của gia đình này, đừng để nó mất giá trị.”
Đình Phong đứng ngẩn ngơ nhìn bóng lưng nhỏ bé của con trai hòa vào dòng người đi làm buổi sáng. Ông mỉm cười, tự tay chỉnh lại cà vạt.
Trong cuốn sổ tay của Bảo, một dòng chữ mới được thêm vào: “Ngày 4: Đối tượng Phong đã biết bảo vệ gia đình khi gặp sự cố trên xe buýt. Chỉ số tin cậy: Tăng 2%. Ghi chú: Cần giám sát chặt chẽ phu nhân Vy, cô ấy có dấu hiệu định mua váy mới để bù đắp cú sốc tinh thần sáng nay.”
Chiếc Rolls-Royce Phantom vẫn nằm im lìm trong gara biệt thự, nhưng trong tâm hồn của ba con người nhà họ Lâm, một động cơ khác đã bắt đầu nổ máy.