Trong cõi Hư Không Vĩnh Hằng, nơi mà khái niệm về thời gian và không gian đã trở nên vô nghĩa, có một bóng người ngồi đó. Nam tử khoác trên mình bộ trường bào trắng tinh khôi, mái tóc dài như ngân hà đổ xuống, đôi mắt nhắm nghiền như đã ngủ say từ thuở khai thiên lập địa.
Hắn là Diệp Bất Phàm. Danh hiệu: Đạo Đế. Tu vi: Siêu Thoát Cảnh.
Hàng trăm triệu năm qua, hắn ngồi đây, nhìn những ngôi sao sinh ra rồi lụi tàn, nhìn những nền văn minh huy hoàng rồi tan thành mây khói. Sự cô độc là thứ duy nhất bầu bạn với hắn. Quyền năng tuyệt đối đôi khi chính là một loại ngục tù không lối thoát.
Bỗng nhiên, một âm thanh trong trẻo, mang theo chút máy móc vang lên ngay trong tâm thức của hắn:
“Đinh! Phát hiện túc chủ phù hợp... Đang tiến hành quét thông tin... Báo cáo: Túc chủ có tư chất cực phẩm, phù hợp để khóa lại Hệ Thống Vô Địch Thu Đồ!”
Đôi lông mày của Diệp Bất Phàm khẽ cử động. Hắn không mở mắt, nhưng không gian xung quanh ngay lập tức sụp đổ thành những mảnh vụn đen kịt.
“Hệ thống? Thứ gì lại có thể xuyên qua cấm chế của ta để vào đây?” giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như sấm rền từ thời thái cổ.
“Á! Cứu mạng! Túc chủ, ngài làm gì vậy? Hệ thống sắp nổ tung rồi! Đừng... đừng phóng thích uy áp nữa, tiểu nhân biết sai rồi ạ!”
Lúc này, một luồng sáng xanh biếc hiện ra trước mặt Diệp Bất Phàm, run rẩy như một ngọn nến trước gió bão. Nó không ngờ rằng cái "túc chủ" mà nó vừa chọn lại là một tồn tại khủng bố đến mức chỉ cần một ý niệm là có thể xóa sổ luôn cả nó.
Diệp Bất Phàm từ từ mở mắt. Trong đôi mắt ấy, dường như có cả một vũ trụ đang vận hành. Hắn nhìn vào luồng sáng xanh kia, khẽ thốt lên:
“Thú vị. Ngươi có thể đưa ta rời khỏi đây, quay về quá khứ sao?”
“Báo... báo cáo đại lão, đúng vậy ạ! Hệ thống thu đồ vô địch có thể giúp ngài quay lại các thời không khác nhau để thu nhận đồ đệ, bồi dưỡng họ thành những người đứng đầu thế giới đó. Chỉ cần ngài hoàn thành nhiệm vụ, ngài sẽ nhận được phần thưởng...”
“Phần thưởng?” Diệp Bất Phàm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu. “Thế giới này còn thứ gì mà ta không có?”
Hắn vươn tay ra, nắm lấy luồng sáng xanh. Thay vì nghiền nát nó, hắn truyền vào đó một dòng sinh khí vĩnh hằng. Luồng sáng đột nhiên co rụt lại, sau đó biến đổi. Một tinh linh nhỏ xíu có đôi cánh mỏng manh hiện ra, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn hắn.
“Oa... tôi hóa hình rồi? Cảm ơn túc chủ! À không, cảm ơn đại lão!” Tinh linh ấy bay vòng quanh đầu hắn, giọng nói đã mất đi vẻ máy móc, trở nên hoạt bát lạ thường. “Tôi là Tiểu Linh Nhi, từ giờ sẽ là trợ thủ đắc lực của ngài!”
Diệp Bất Phàm đứng dậy, hư không dưới chân hắn nở ra những đóa sen trắng.
“Linh Nhi, đi thôi. Ta đã chán việc ngồi đây một mình rồi. Hãy để ta xem, những ‘nhân duyên’ mà ngươi nói, liệu có đủ để làm ta cảm thấy bớt tẻ nhạt không.”
“Tuân lệnh! Đang chuẩn bị dịch chuyển... Mục tiêu: Đại Chu Vương Triều, Đại Lục Thương Lan. Thời gian: 200 triệu năm trước!”
Một luồng sáng chói lòa bao phủ lấy hai bóng hình, xé toác màn đêm của hư không, hướng về phía khởi đầu của một huyền thoại.