Trong đường hầm thời không vạn trượng, những dòng thác ánh sáng lướt qua nhanh như chớp giật. Diệp Bất Phàm chắp tay sau lưng, bước đi thong dong như đang dạo chơi trong hoa viên của chính mình. Bên cạnh hắn, Tiểu Linh Nhi – lúc này chỉ là một đốm sáng nhỏ – đang không ngừng run rẩy.
“Đại... đại lão, ngài đi chậm một chút! Tốc độ này vượt quá giới hạn chịu đựng của hệ thống rồi! Tôi sắp... oẹ... sắp nôn ra dữ liệu rồi!”
Diệp Bất Phàm khẽ liếc mắt, một tầng gợn sóng không gian bao phủ lấy Tiểu Linh Nhi, giúp nàng ổn định lại. Hắn nhàn nhạt nói: “Ngươi quá yếu. Một hệ thống dẫn dắt Đạo Đế mà lại mỏng manh như thế sao?”
Tiểu Linh Nhi bĩu môi (dù lúc này nàng chưa có môi rõ ràng): “Hừ, tại ngài quá biến thái thôi! Người ta vốn được thiết kế để hỗ trợ mấy tên tiểu tử Phàm Cực Cảnh, bắt đầu từ việc nhặt rác, đánh heo rừng... Ai ngờ lại vớ phải một vị tổ tông như ngài!”
“Đinh! Thông báo: Hệ thống bắt đầu quá trình đồng bộ hóa với tu vi túc chủ. Thời gian nâng cấp dự kiến: 2 ngày. Trong thời gian này, các chức năng phụ trợ sẽ bị đóng. Túc chủ hãy tự bảo trọng!”
Vừa dứt lời, đốm sáng xanh đột ngột chui tọt vào giữa chân mày của Diệp Bất Phàm, hóa thành một ấn ký hình đóa sen mờ ảo. Không gian xung quanh hắn bỗng chốc vỡ tan, cảm giác trọng lực từ mặt đất truyền đến.
...
Đại Lục Thương Lan. Đại Chu Vương Triều.
Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói khét của gỗ cháy xộc thẳng vào mũi. Diệp Bất Phàm mở mắt, hắn thấy mình đang đứng giữa một quảng trường rộng lớn lát đá trắng, nhưng lúc này đá trắng đã bị nhuộm thành màu đỏ thẫm. Xung quanh là xác binh sĩ ngổ ngang, tiếng la hét chém giết vang vọng từ xa.
Dưới chân hắn, một cô bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang quỳ rạp. Nàng mặc bộ cung trang rách nát, trên vai là một vết chém sâu thấy tận xương, máu vẫn không ngừng chảy ra, nhuộm hồng cả một góc áo.
Đôi mắt nàng không có nước mắt. Chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương và một ngọn lửa hận thù đang bùng cháy dữ dội.
Nàng là Cơ Thiên Phàm – công chúa cuối cùng của vương triều này.
“Tại sao... tại sao không giết ta luôn đi?” Nàng ngước nhìn Diệp Bất Phàm, giọng nói khàn đặc. Nàng tưởng hắn là một trong những kẻ phản loạn, hoặc là một vị tu sĩ nào đó đến để xem kịch vui.
Diệp Bất Phàm cúi xuống nhìn nàng. Ánh mắt hắn vốn đã bình lặng như mặt hồ cổ nghìn năm, nay bỗng gợn sóng khi nhìn thấy một tia kiên cường trong đôi mắt cô bé kia.
“Giết ngươi là việc của bọn chúng. Còn việc của ta... là hỏi ngươi có muốn sống để nhìn chúng phải quỳ dưới chân ngươi hay không.”
Cơ Thiên Phàm sững sờ. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp từ người đàn ông này, nó không giống với những cao thủ Linh Hải Cảnh mà nàng từng thấy. Nó cao thâm, mênh mông như trời cao, khiến nàng dù đang đau đớn cũng bất giác muốn thần phục.
“Tôi... tôi muốn sống! Tôi muốn bọn chúng phải trả giá!” Nàng nghiến răng, đầu đập xuống đất vang lên một tiếng "cộc" khô khốc. “Tiền bối, cầu xin ngài...”
“Đừng gọi ta là tiền bối. Gọi là Sư phụ.”
Diệp Bất Phàm vung tay, một luồng ánh sáng vàng óng từ đầu ngón tay hắn chảy vào đỉnh đầu Cơ Thiên Phàm.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt gãy vụn rồi nối lại vang lên rợn người. Cơ Thiên Phàm hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi ngất đi. Diệp Bất Phàm thản nhiên nhìn thi thể của nàng đang không ngừng run rẩy, lớp da cũ bong ra, để lộ lớp da mới mịn màng nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người.
“Linh Hải bình thường sao có thể chứa được đạo pháp của ta?” Hắn lẩm bẩm. “Hôm nay, ta ban cho ngươi Linh Hải Kim Sắc Biến Dị. Từ nay về sau, thiên địa này không ai có thể làm nhục đồ đệ của Diệp Bất Phàm.”
Trong thức hải, giọng nói yếu ớt của Tiểu Linh Nhi vang lên: “Đại... đại lão... ngài làm thế là vi phạm quy tắc tân thủ... nhưng mà... ngầu quá đi mất...”
Diệp Bất Phàm không đáp, hắn bước lên bục cao nhất của hoàng cung, ngồi xuống chiếc ngai vàng vẫn còn vương máu. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu những ngày tháng đầu tiên trong hành trình thu đồ kéo dài trăm triệu năm.
“Thiên Phàm, ta cho ngươi 3 tháng. Nếu trong 3 tháng ngươi không thể từ một kẻ phế nhân trở thành kẻ nắm giữ thế giới này... thì ta sẽ đích thân tiễn ngươi đi.”
Bên ngoài hoàng cung, hàng vạn quân phản loạn đang bao vây. Nhưng kỳ lạ thay, không một kẻ nào có thể bước chân qua cổng chính. Mỗi khi một tên lính chạm vào ranh giới ấy, cơ thể hắn lập tức hóa thành cát bụi, không một tiếng động.
Đại Chu vương triều đêm đó, tuyết rơi trắng xóa, che lấp đi huyết nhục, nhưng lại mở ra một thời đại của Nữ Hoàng đầu tiên.