MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo ĐếChương 3: Tinh Linh Thức Tỉnh, Khổ Luyện Trong Hố Máu

Nhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo Đế

Chương 3: Tinh Linh Thức Tỉnh, Khổ Luyện Trong Hố Máu

1,178 từ · ~6 phút đọc

Đại Chu hoàng cung, đêm thứ ba.

Gió tuyết gào thét ngoài cửa điện, nhưng bên trong chính điện, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Diệp Bất Phàm vẫn ngồi đó, đôi mắt khép hờ, tựa như một pho tượng đá đã tồn tại từ thuở sơ khai.

Bỗng nhiên, ấn ký hoa sen giữa chân mày hắn lóe sáng. Một luồng khói xanh nhạt chui ra, hóa thành một tiểu tinh linh nhỏ nhắn. Lần này, nàng không còn là một đốm sáng mờ ảo mà đã có hình hài rõ rệt: Một thiếu nữ tí hon mặc váy lá sen lấp lánh, đôi mắt to tròn như hai hạt nhãn, trên đầu cài một bông hoa nhỏ xíu.

Tiểu Linh Nhi vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài:

— "Oa... Ngủ ngon quá đi mất! Hửm? Đại lão, ngài vẫn ngồi đây à? Ngài không thấy chán sao?"

Diệp Bất Phàm không mở mắt, nhàn nhạt đáp: — "Ngươi tỉnh sớm hơn ta tưởng."

— "Tất nhiên rồi! Sau khi dung hợp một phần đạo lực của ngài, tôi cảm thấy mình 'trâu bò' hơn hẳn!" — Tiểu Linh Nhi bay vòng quanh đầu Diệp Bất Phàm, miệng liến thoắng không ngừng — "Á! Ký chủ, ngài nhìn kìa! Cái cô bé đồ đệ của ngài... sắp chết đến nơi rồi kìa! Ngài thật là nhẫn tâm mà!"

Diệp Bất Phàm lúc này mới từ từ mở mắt, nhìn về phía góc tối của điện thờ.

Tại đó, Cơ Thiên Phàm đang nằm co quắp trên nền đá lạnh lẽo. Cơ thể nàng không ngừng run rẩy, những lỗ chân lông rỉ ra một thứ dịch đen đặc hôi thối — đó là tạp chất trong tủy xương bị đẩy ra ngoài dưới tác động của Cửu Chuyển Hoàng Long Quyết.

Sức mạnh của công pháp Khởi Nguyên Giai đối với một đứa trẻ chưa từng tu luyện giống như việc đổ cả một dòng đại dương vào một cái chén nhỏ. Nếu không có luồng đạo lực bảo vệ tâm mạch của Diệp Bất Phàm, nàng đã nổ tung từ giây đầu tiên.

— "Nếu nàng không qua được bước này, nàng không có tư cách làm đồ đệ của ta." — Diệp Bất Phàm lạnh lùng nói.

— "Ngài đúng là đồ mặt sắt!" — Tiểu Linh Nhi chống nạnh, chu môi — "Ngài ban cho người ta Linh Hải Kim Sắc, đó là cấp độ biến dị chỉ có trong truyền thuyết đấy! Ở thế giới này, cao nhất cũng chỉ là Kim Sắc phổ thông thôi. Ngài đang ép nàng ấy đi trên con đường mà vạn cổ chưa ai đi qua!"

Diệp Bất Phàm không tranh cãi. Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt Cơ Thiên Phàm. Hắn không dùng linh dược, cũng không dùng thần lực giảm đau. Hắn chỉ lạnh lùng nói một câu:

— "Kẻ thù của ngươi đang ăn mừng ngoài kia. Chúng đang chia nhau đất nước của ngươi, làm nhục dân tộc ngươi. Nếu ngươi muốn ngủ, hãy ngủ vĩnh viễn đi."

Như bị một dòng điện kích chạy qua đại não, đôi mắt Cơ Thiên Phàm đột ngột trợn trừng. Nàng nghiến răng đến mức bật máu, hai tay cào xé nền đá đến mức móng tay gãy nát.

— "Sư... phụ... con... không... ngủ..."

Nàng gầm lên một tiếng đau đớn, linh khí trong không gian xung quanh bỗng chốc bùng nổ, điên cuồng tràn vào cơ thể nàng.

Oàng!

Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bộc phát từ đan điền của Cơ Thiên Phàm, chiếu sáng cả đại điện. Tiểu Linh Nhi kinh ngạc che miệng:

— "Đột phá rồi! Từ phàm nhân nhảy vọt lên Phàm Cực Cảnh Thập Trọng? Chờ đã... lại nhảy tiếp? Linh Hải Cảnh Nhất Trọng! Trời ạ, nàng ấy vậy mà chịu đựng được áp lực của Kim Sắc Linh Hải!"

Diệp Bất Phàm nhìn cảnh tượng này, trong mắt thoáng hiện một tia hài lòng cực kỳ nhạt. Hắn vung tay, một thanh kiếm gãy nhặt từ đống đổ nát bay đến trước mặt nàng.

— "Ngươi có 7 ngày để làm quen với sức mạnh mới. Sau 7 ngày, hãy ra ngoài kia và mang đầu tên phản vương về đây cho ta. Nhớ kỹ, ta sẽ không ra tay. Nếu ngươi chết, đó là số mệnh của ngươi."

Nói đoạn, hắn quay sang Tiểu Linh Nhi: — "Nâng cấp kỹ năng tiếp theo đi. Ta cần một nơi để quan sát toàn cảnh thế giới này mà không bị làm phiền."

Tiểu Linh Nhi gãi đầu, cười hì hì: — "Đã rõ! Kỹ năng 'Thần Hi Diễn Võ' đang khởi động! Tôi sẽ tạo ra một màn hình 4K siêu nét để ngài xem đồ đệ đánh nhau nhé!"

Trong suốt 7 ngày tiếp theo, hoàng cung Đại Chu chìm trong một bầu không khí kỳ dị. Bên ngoài, quân phản loạn dùng đủ mọi cách: hỏa công, máy bắn đá, thậm chí mời đến cả những tu sĩ Linh Hải Cảnh - Cao Giai để phá cổng điện, nhưng tất cả đều vô vọng. Một rào cản vô hình khiến bất cứ ai bước vào ranh giới 100 mét quanh điện thờ đều lập tức biến mất khỏi thế giới này.

Bên trong điện, Cơ Thiên Phàm điên cuồng luyện kiếm. Nàng không có kiếm pháp hoa mỹ, nàng chỉ có sự căm hận và ý chí báo thù. Mỗi nhát kiếm chém ra đều mang theo luồng chân khí vàng kim rực rỡ, xé rách không khí.

Đến ngày thứ bảy, tuyết đã ngừng rơi.

Cơ Thiên Phàm lúc này đã thay đổi hoàn toàn. Làn da nàng trắng nõn như ngọc, đôi mắt sắc lạnh như kiếm phong, khí chất từ một công chúa nhu nhược đã hóa thành một vị Nữ Đế tương lai đầy uy nghiêm.

Nàng quỳ xuống trước mặt Diệp Bất Phàm, dập đầu ba cái thật kêu:

— "Sư phụ, đồ nhi xin phép đi giết người."

Diệp Bất Phàm không nhìn nàng, chỉ khẽ phất tay. Cánh cửa đại điện vốn đóng chặt suốt 7 ngày qua, nay chậm rãi mở ra. Ánh nắng ban mai chiếu vào, phản chiếu lên thanh kiếm gãy trong tay nàng một màu đỏ của máu.

Tiểu Linh Nhi bay lên vai Diệp Bất Phàm, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Cơ Thiên Phàm đang một mình bước xuống bậc thang dài, đối mặt với hàng vạn đại quân phía dưới.

— "Này ký chủ, ngài thực sự không giúp nàng ấy sao? Phe kia có ít nhất ba tên Thần Phách Cảnh đang ẩn nấp đấy!"

Diệp Bất Phàm nâng chén trà lên, làn khói mờ ảo che khuất khuôn mặt hắn: — "Thần Phách Cảnh? Nếu nàng ấy chết dưới tay mấy thứ rác rưởi đó, thì nàng ấy không xứng để ta phí tâm sức suốt 7 ngày qua."

Dưới chân hoàng cung, tiếng tù và báo hiệu tấn công vang lên dữ dội. Một mình một kiếm, Cơ Thiên Phàm lao vào giữa biển người, bắt đầu con đường nhuộm máu để bước lên ngai vàng.