MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo ĐếChương 4: Kim Sắc Linh Hải, Nhất Kiếm Định Giang Sơn

Nhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo Đế

Chương 4: Kim Sắc Linh Hải, Nhất Kiếm Định Giang Sơn

946 từ · ~5 phút đọc

Dưới chân hoàng thành Đại Chu, khói lửa ngợp trời. Hàng vạn binh giáp lấp loáng như vảy rắn, bao vây lấy thiếu nữ nhỏ bé vừa bước ra từ chính điện.

Cơ Thiên Phàm đứng đó, thanh kiếm gãy trong tay rủ xuống, máu từ lòng bàn tay — do quá trình đột phá cực hạn — vẫn còn rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống bậc đá trắng. Đối diện nàng là phản vương Cơ Hùng, kẻ đã sát hại phụ hoàng nàng, đang ngồi trên lưng chiến mã với nụ cười ngạo nghễ.

— "Thiên Phàm, chỉ với một thanh kiếm gãy mà ngươi muốn đòi nợ máu sao? Đám tu sĩ mà ta mời về chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát ngươi!" — Cơ Hùng phất tay, ba lão giả mặc hắc y chậm rãi bước ra.

Đó là ba vị cường giả Thần Phách Cảnh - Sơ Giai, những tồn tại được coi là "thần linh" ở đại lục Thương Lan này. Uy áp từ bọn chúng khiến binh sĩ xung quanh thở không thông, đất đá dưới chân nứt toẻ.

Trong chính điện, Tiểu Linh Nhi nhìn vào màn hình ảo ảnh của kỹ năng Thần Hi Diễn Võ, lo lắng đến mức túm lấy vạt áo của Diệp Bất Phàm:

— "Ký chủ! Ba tên đó đã đạt đến Thần Phách Cảnh rồi! Đồ đệ của ngài mới chỉ là Linh Hải Cảnh Nhị Trọng, chênh lệch cả một đại cảnh giới đấy! Ngài còn ngồi uống trà được sao?"

Diệp Bất Phàm khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt vẫn bình thản như mặt nước hồ thu: — "Ngươi nhìn cho kỹ đi. Kim Sắc Linh Hải của ta ban cho, há lại giống với thứ rác rưởi của thế gian này?"

Cùng lúc đó, dưới chân thành, Cơ Thiên Phàm ngước mắt lên. Đôi mắt nàng không còn chút sợ hãi, chỉ còn lại một màu vàng rực rỡ lấp lánh.

— "Giết!" — Nàng khẽ thốt ra một chữ.

Oàng!

Một cột sáng màu vàng kim từ đan điền nàng bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy linh khí khổng lồ. Linh Hải trong cơ thể nàng không phải là một hồ nước, mà là một đại dương vàng ròng đang cuộn sóng. Ba lão giả hắc y chưa kịp ra chiêu đã cảm thấy một luồng uy áp kinh thiên giáng xuống, khiến đầu gối bọn chúng sụm xuống, quỳ rạp trên mặt đất.

— "Cái gì? Kim Sắc Linh Hải? Làm sao có thể!" — Một lão giả thét lên kinh hoàng. Ở thế giới này, linh hải Thanh Sắc đã là thiên tài, Xích Sắc là yêu nghiệt, còn Kim Sắc... đó là truyền thuyết vạn năm không gặp!

Cơ Thiên Phàm bước đi. Mỗi bước chân của nàng khiến mặt đất rung chuyển. Nàng vung thanh kiếm gãy ngang hông. Một đường kiếm quang vàng rực dài hàng trăm mét chém ra, mang theo khí thế của Cửu Chuyển Hoàng Long Quyết.

Xoẹt!

Không có tiếng kêu thét đau đớn, chỉ có âm thanh của không khí bị xé toác. Ba vị cường giả Thần Phách Cảnh cùng hàng ngàn binh sĩ tiên phong lập tức hóa thành tro bụi. Một đường rãnh sâu hoắm kéo dài từ cổng thành ra tận doanh trại địch, chia đôi mặt đất.

Trong điện, Tiểu Linh Nhi há hốc mồm, đôi cánh nhỏ xíu ngừng đập khiến nàng rơi bịch xuống vai Diệp Bất Phàm: — "Trời ơi! Vượt cấp khiêu chiến? Đây không phải là khiêu chiến, đây là nghiền nát! Ký chủ, ngài dạy nàng ấy kiểu gì vậy?"

Diệp Bất Phàm nhìn vào bóng lưng của Cơ Thiên Phàm qua màn ảnh, trong lòng thoáng chút gợn sóng. Hắn khẽ búng tay, một viên đan dược màu tím nhạt bay ra, rơi vào lòng bàn tay Tiểu Linh Nhi.

— "Cầm lấy. Đợi khi nàng ấy giết xong Cơ Hùng, hãy mang ra cho nàng. Đừng để nàng thấy ta."

— "Hở? Ngài rõ ràng là quan tâm nàng ấy, sao cứ phải tỏ ra lạnh lùng thế?" — Tiểu Linh Nhi tinh nghịch nháy mắt — "Ngài sợ nàng ấy sẽ ỷ lại vào ngài sao?"

Diệp Bất Phàm đứng dậy, quay lưng về phía màn ảnh, bước về phía sâu trong điện: — "Đường của Đế vương là con đường cô độc. Ta chỉ có thể dạy nàng cách cầm kiếm, không thể dạy nàng cách không đau lòng. Đi đi, thời gian của ta ở thế giới này... không còn nhiều nữa."

Tiểu Linh Nhi nhìn bóng dáng cô độc của Diệp Bất Phàm, bỗng cảm thấy một nỗi buồn man mác. Nàng hiểu rằng, mỗi lần thu đồ là một lần Diệp Đế gieo xuống một hạt giống nhân duyên, nhưng cũng là một lần hắn tự tay cắt đứt sợi dây liên kết đó để họ có thể tự mình bay cao.

Dưới thành, Cơ Thiên Phàm đã đứng trước mặt Cơ Hùng. Hắn ta đang run rẩy, ngã nhào khỏi lưng ngựa, đáy mắt chỉ còn sự tuyệt vọng.

— "Tha... tha mạng..."

Cơ Thiên Phàm không nói một lời, thanh kiếm gãy vung lên. Một cái đầu rơi xuống, kết thúc một vương triều thối nát, mở ra một chương mới cho Đại Chu. Nàng đứng giữa biển máu, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, nhưng đôi mắt lại tìm kiếm bóng dáng của vị sư phụ áo trắng trên cao kia.

Nàng không biết rằng, ở một góc không gian mà nàng không thấy được, một tiểu tinh linh đang nhìn nàng với ánh mắt thương cảm, chuẩn bị mang đến cho nàng hơi ấm cuối cùng trước khi sư phụ nàng rời đi.