Khói lửa trên chiến trường Đại Chu đã tắt, nhưng mùi máu và gỉ sắt vẫn còn vương vất trong gió xuân.
Trên đỉnh hoàng thành, Cơ Thiên Phàm mặc một bộ chiến bào đỏ thẫm đã rách nát nhiều chỗ. Nàng đứng đó, nhìn vạn dân đang quỳ lạy bên dưới, tiếng hô "Vạn tuế" vang động tầng mây. Nàng đã làm được, nàng đã báo thù, đã lấy lại giang sơn. Thế nhưng, trái tim nàng lúc này lại trống rỗng lạ kỳ.
Nàng quay người, vội vã chạy về phía cung điện sâu nhất.
— "Sư phụ! Đồ nhi đã mang đầu của nghịch tặc về..."
Lời chưa dứt, bước chân nàng đã khựng lại. Đại điện trống rỗng. Không có trà nóng, không có bóng dáng nam tử áo trắng thong dong, chỉ có những tia nắng chiều nhạt nhòa đổ dài trên nền đá lạnh.
— "Sư phụ?" — Nàng thảng thốt gọi, giọng run rẩy.
— "Đừng tìm nữa, vị đại lão kia đã rời đi từ lúc nàng vung nhát kiếm cuối cùng rồi." — Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Tiểu Linh Nhi hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Nàng nhìn thiếu nữ vừa trở thành tân đế với ánh mắt đầy phức tạp. Linh Nhi tiến lại gần, đặt viên đan dược màu tím vào tay Cơ Thiên Phàm.
— "Đây là thứ ngài ấy để lại cho nàng. Ngài ấy nói, đường của Đế vương không có chỗ cho nước mắt. Nếu nàng muốn gặp lại ngài ấy, hãy tu luyện đến mức có thể xé rách bầu trời này mà đi."
Cơ Thiên Phàm nắm chặt viên đan dược, đôi mắt vốn sắc lạnh của một Nữ Hoàng nay bỗng nhòe đi. Nàng quỳ sụp xuống hướng về phía chiếc ngai vàng trống không, dập đầu thật mạnh:
— "Đồ nhi... tuân mệnh! Dù là trăm năm, ngàn năm, hay vạn năm... Thiên Phàm nhất định sẽ tìm được sư phụ!"
Giữa không trung, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ hư không giáng xuống, khắc sâu lên trán Cơ Thiên Phàm một ấn ký hình đóa sen trắng. Đây là Đạo Đế Ấn Ký, thứ sẽ bảo vệ nàng một lần trước cái chết, và cũng là minh chứng nàng là đồ đệ của Diệp Bất Phàm.
...
Cùng lúc đó, tại một kẽ hở giữa các tầng không gian.
Diệp Bất Phàm đang ngồi xếp bằng trên hư không, Tiểu Linh Nhi vừa bay về, bám lấy vai hắn, mặt bí xị:
— "Ký chủ, ngài thật sự không lời từ biệt sao? Nhìn cô bé ấy khóc, lòng tôi cũng đau theo đây này!"
Diệp Bất Phàm khẽ mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua vạn dặm thời gian: — "Tình cảm là thứ xiềng xích nặng nề nhất. Ta cho nàng hy vọng, chứ không cho nàng sự dựa dẫm. Đi thôi, thế giới tiếp theo... dường như có một linh hồn đang oán hận rất sâu."
Hệ thống vang lên tiếng chuông báo hiệu: “Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ thu đồ lần 1. Phần thưởng: Nâng cấp Hệ thống. Thời gian chờ: 1 ngày. Đang tiến hành chuyển dịch đến: Chư Thiên Ma Giới — Thời không của Tô Trường Tiên.”
— "Oa! Lại nâng cấp? Ký chủ, lần này ngài nhớ bảo vệ tôi nhé, ngủ trong hư không đáng sợ lắm!" — Tiểu Linh Nhi chưa kịp nói hết câu đã hóa thành một luồng sáng xanh, chui tọt vào thức hải của Diệp Bất Phàm.
Diệp Bất Phàm cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang âm thầm hình thành trong hệ thống. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Tấn cấp sao? Linh Nhi, ngươi càng mạnh, ta càng thấy được những sợi xích đang trói buộc ngươi rõ ràng hơn."
Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn về phía hư vô cao nhất, nơi những kẻ tạo ra hệ thống này đang ẩn nấp.
...
Chặng dừng thứ hai: Huyết Ma Uyên.
Đây là một thế giới tăm tối, bầu trời luôn rực rỡ một màu đỏ của máu. Dưới đáy vực sâu vạn trượng, một thiếu nữ tóc trắng xóa, toàn thân bị xích sắt xuyên qua xương quai xanh, đang bị hàng ngàn tên tu sĩ chính đạo vây quanh nhục mạ.
Nàng chính là Tô Trường Tiên. Một kẻ sinh ra đã mang Ma cốt, bị cả thế giới coi là tai tinh.
"Giết nó đi! Loại ma nghiệt này không nên tồn tại!" "Móc mắt nó ra, phế bỏ tu vi của nó!"
Tô Trường Tiên gục đầu, mái tóc trắng che khuất khuôn mặt đầy vết sẹo. Nàng không khóc, không van xin, chỉ có một luồng ma khí đen kịt đang âm thầm tích tụ trong trái tim vụn vỡ.
Đúng lúc thanh kiếm của một vị trưởng lão chính đạo sắp đâm xuyên tim nàng, không gian bỗng chốc đóng băng.
Tuyết trắng rơi giữa Ma vực đỏ ngầu. Một nam tử áo trắng bước ra từ hư không, mỗi bước chân hắn đi qua, xích sắt trên người thiếu nữ đều tự động hóa thành tro bụi.
Diệp Bất Phàm đứng trước mặt nàng, nhìn thiếu nữ đang thoi thóp, thản nhiên hỏi: — "Bọn chúng gọi ngươi là Ma. Vậy ngươi có muốn làm một vị Ma Tổ... khiến cả thiên hạ này phải run sợ mỗi khi nghe tên không?"
Tô Trường Tiên chậm rãi ngước đầu lên. Trong đôi mắt nàng không có ánh sáng, chỉ có sự hủy diệt vô tận. Nàng nhìn Diệp Bất Phàm, môi run rẩy:
— "Nếu tôi là Ma... ngài có sợ tôi không?"
Diệp Bất Phàm khẽ cười, một nụ cười ngạo nghễ chấn động vạn giới: — "Ta là người tạo ra quy tắc. Ma hay Thần, đều do ta định đoạt."
Hắn đưa tay ra. Một khế ước mới lại bắt đầu.