Huyết Ma Uyên, nơi bị coi là vết sẹo không bao giờ lành của thế giới này. Bầu trời nơi đây không có mặt trời, chỉ có một vầng trăng máu treo lơ lửng, tỏa xuống thứ ánh sáng đỏ quạch, tà mị.
Diệp Bất Phàm đứng đó, tà áo trắng tinh khôi đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn của bùn lầy và máu thịt xung quanh. Trong thức hải, một tiếng "Đinh" trong trẻo vang lên, sau đó là giọng nói đầy phấn khích của Tiểu Linh Nhi:
— "Oa! Ký chủ, tôi đã trở lại và lợi hại hơn xưa đây! Nhìn xem, lần này nâng cấp tôi đã mở khóa được kỹ năng mới: Vạn Giới Trà Quán! Ngài có muốn vào làm một chén trà hạ hỏa không?"
Ngay lập tức, một bóng dáng nhỏ nhắn bay ra, đậu trên vai Diệp Bất Phàm. Tiểu Linh Nhi lúc này dường như cao thêm một chút, đôi cánh lấp lánh hơn, và đặc biệt là trên tay nàng cầm một chiếc quạt giấy nhỏ xíu, trông vô cùng tinh nghịch.
— "Hửm? Đây là đâu? Mùi vị thật khó chịu..." — Tiểu Linh Nhi bịt mũi, rồi ánh mắt nàng dừng lại trên thiếu nữ tóc trắng đang nằm thoi thóp dưới chân Diệp Bất Phàm. — "Ký chủ, ngài lại tìm thấy một cô bé đáng thương khác sao? Trời ạ, xích sắt xuyên xương... Bọn người ở thế giới này là ác quỷ sao?"
Diệp Bất Phàm không đáp lời Linh Nhi. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Tô Trường Tiên.
Tô Trường Tiên lúc này đã kiệt sức, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhìn hắn trân trân. Sự xuất hiện của hắn quá mức thoát tục, quá mức cường đại, khiến nàng cảm giác như mình đang nhìn thấy một ảo ảnh trước khi chết.
— "Ta hỏi lại lần nữa. Muốn làm Ma, hay muốn làm tro bụi?" — Giọng nói của Diệp Bất Phàm lạnh lùng nhưng lại có sức nặng ngàn cân.
— "Làm Ma... tôi muốn... giết sạch bọn chúng..." — Tô Trường Tiên khàn giọng, mỗi chữ thốt ra đều kèm theo máu tươi.
— "Tốt."
Diệp Bất Phàm vung tay, một luồng kình lực vô hình hất văng hàng ngàn tu sĩ chính đạo đang đứng xung quanh. Hắn không giết họ ngay lập tức, mà chỉ dùng uy áp khiến họ đông cứng lại như những bức tượng đá.
Hắn nhìn xuống Tô Trường Tiên, ngón tay điểm vào không trung. Một cuốn sách đen kịch, tỏa ra khí tức u ám kinh người hiện ra — Công pháp Ma Thần Cấm Kỵ Quyết.
— "Hệ thống, bắt đầu quá trình cải tạo cho nàng."
Tiểu Linh Nhi lập tức nghiêm túc lại, nàng bay lơ lửng trên đầu Tô Trường Tiên, đôi tay nhỏ xíu kết ấn: — "Rõ! Bắt đầu kích hoạt Ma Cốt Khởi Nguyên. Cảnh báo: Quá trình này sẽ đau đớn gấp mười lần so với Cơ Thiên Phàm vì nàng ấy phải gánh chịu sự đào thải của cả thế giới này!"
Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên khô khốc giữa vực sâu. Tô Trường Tiên hét lên một tiếng đau đớn rồi lại nghiến răng chịu đựng. Làn da nàng vốn trắng bệch nay bỗng nổi lên những đường vân ma đạo màu tím đen lăng lệ.
Diệp Bất Phàm thản nhiên ngồi xuống một chiếc ghế mây vừa hiện ra từ Vạn Giới Trà Quán. Tiểu Linh Nhi nhanh nhảu pha một tách trà linh khí đưa cho hắn:
— "Ký chủ, ngài thực sự định ném nàng ấy vào giữa đám tu sĩ kia sao? Nàng ấy mới chỉ bắt đầu tu luyện Nhân Tàng Cảnh thôi, mà đám ngoài kia có cả Quy Tàng Cảnh đấy!"
Diệp Bất Phàm nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa xua đi mùi máu tanh: — "Ma Tổ không được sinh ra trong sự nuông chiều. Nếu nàng không thể dùng máu của đám 'Chính đạo' này để nuôi dưỡng Ma tâm, thì nàng vĩnh viễn chỉ là một phế vật mang ma cốt."
Hắn phất tay, rào cản đóng băng không gian biến mất.
Đám tu sĩ chính đạo vừa thoát khỏi sự khống chế, lập tức gào thét: — "Yêu ma! Hắn là đồng bọn của con ma nữ đó! Giết bọn chúng!"
Hàng ngàn món pháp khí, kiếm quang rực rỡ lao về phía Diệp Bất Phàm. Thế nhưng, khi chúng chỉ còn cách hắn một thước, tất cả đều tan biến như bọt biển.
Diệp Bất Phàm vẫn thong dong uống trà, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tô Trường Tiên đang lảo đảo đứng dậy. Mái tóc trắng của nàng bay loạn trong gió, ma khí xung quanh nàng bắt đầu cuộn trào thành một cơn bão đen.
— "Tiểu Linh Nhi, đếm ngược đi. Trong vòng 4 tháng, ta muốn thấy nàng ấy đứng trên đỉnh của Ma giới này."
— "Vâng vâng, đại lão! Đếm ngược bắt đầu! Nhưng mà... ký chủ nè, ngài có thấy cái sợi xích đen nhỏ xíu trên lưng tôi mới hiện ra không? Sao tôi cứ thấy nó lành lạnh thế nào ấy..." — Tiểu Linh Nhi vừa nói vừa gãi lưng, vẻ mặt ngơ ngác.
Diệp Bất Phàm dừng chén trà giữa không trung. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sát cơ lạnh lẽo khi nhìn thấy sợi xích mờ ảo trên linh hồn của Linh Nhi. Đó là xiềng xích của Thượng Tầng Giới.
"Bọn chúng bắt đầu hành động rồi sao?" — Hắn thầm nghĩ, nhưng bên ngoài vẫn bình thản. "Đợi ta thu thập đủ 10 mảnh nhân duyên này, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là sự phẫn nộ của Đạo Đế."
Dưới đáy vực, Tô Trường Tiên đã vung ra nhát chém đầu tiên. Một vệt đen kịt xé toác bầu trời Huyết Ma Uyên. Cuộc thảm sát của Ma Tổ... chính thức bắt đầu.