MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo ĐếChương 11: Vạn Yêu Sơn Chấn Động, Ký Ức Thức Tỉnh

Nhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo Đế

Chương 11: Vạn Yêu Sơn Chấn Động, Ký Ức Thức Tỉnh

1,129 từ · ~6 phút đọc

Khắp dải Vạn Yêu Sơn mạch rộng lớn chưa từng có một ngày nào yên tĩnh như hôm nay, nhưng đó là sự yên tĩnh trước cơn bão. Tại trung tâm sơn mạch, một con Hắc Long to lớn vốn là bá chủ một phương đang run rẩy lùi lại phía sau hang động, đôi mắt rồng vốn uy nghiêm nay tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Đứng trước mặt nó không phải là một vị đại năng nhân tộc nào, mà là một cô bé cao chưa đầy một mét, chín chiếc đuôi trắng muốt sau lưng đang đung đưa một cách hưng phấn.

— "Rồng đen, sư phụ ta nói muốn có gân của ngươi để làm dây nhảy cho ta. Ngươi tự mình rút ra, hay để ta tự tay lấy?" — Bạch Thanh Điệp cười hì hì, hai chiếc răng khểnh lộ ra trông cực kỳ đáng yêu, nhưng khí tức Vạn Tượng Cảnh bộc phát từ cơ thể nhỏ bé ấy lại khiến không gian xung quanh nứt vỡ.

— "Yêu nghiệt! Ngươi chỉ là một con hồ ly lai giống, sao có thể mạnh như vậy!" — Hắc Long gầm lên, phun ra một ngọn lửa đen kịt.

Bạch Thanh Điệp chẳng thèm tránh né, nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, một đạo hư ảnh Bạch Hổ khổng lồ hiện lên sau lưng, một trảo xé toác ngọn lửa đen, thuận thế tát thẳng vào mặt con rồng già.

Bốp!

Cả một vùng núi sụp đổ. Con Hắc Long bị đánh văng xa hàng dặm.

Trên đỉnh núi cao nhất, Diệp Bất Phàm ngồi khoanh tay, thản nhiên nhìn cảnh tượng đó qua tấm màn ánh sáng. Lúc này, ấn ký đóa sen trên trán hắn đột ngột tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Một luồng ánh sáng xanh đậm chui ra, hóa thành hình dáng thiếu nữ của Tiểu Linh Nhi.

Nhưng lần này, Linh Nhi không lập tức líu lo như mọi khi. Nàng đứng đó, đôi mắt đờ đẫn, nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên má.

— "Linh Nhi? Nâng cấp có vấn đề gì sao?" — Diệp Bất Phàm nhíu mày, giọng nói hiếm khi lộ vẻ lo lắng.

Tiểu Linh Nhi từ từ quay lại nhìn hắn, giọng nàng khàn đặc: — "Diệp Đế... không, Bất Phàm... Em nhớ ra rồi. Em không phải là hệ thống, cũng không phải là tinh linh của thế giới này. Em là... mảnh hồn phách cuối cùng của 'Nàng' đúng không?"

Thân hình Diệp Bất Phàm khựng lại. Bầu trời vạn giới vốn đang bình yên bỗng chốc sấm sét nổi lên cuồn cuộn, chỉ vì tâm dao động của một vị Đạo Đế. Hắn nhìn sâu vào mắt Linh Nhi, nơi đó đang hiện lên những mảnh vỡ ký ức: Một cung điện giữa hư không, một cô gái đã hy sinh linh hồn để bảo vệ hắn trước sự truy quét của Thượng Tầng Giới hàng trăm triệu năm trước.

— "Ngươi đã thấy gì?" — Hắn hỏi, giọng trầm xuống đầy uy áp.

— "Em thấy ngài đã đi qua vạn kiếp, tạo ra cái gọi là 'Hệ thống' này chỉ để thu thập lại những mảnh hồn phách của em bị thất lạc trong mười vị Nữ Đế tương lai. Mỗi vị đồ đệ đều mang một phần ký ức của em... Ngài quay lại quá khứ không phải để chơi trò sư đồ, mà là để cứu em!"

Tiểu Linh Nhi nhào vào lòng Diệp Bất Phàm, khóc nức nở. Hóa ra, sự gỡ bỏ xiềng xích của hệ thống thực chất là quá trình Diệp Bất Phàm dùng thực lực để cướp lại linh hồn của người yêu từ tay định mệnh và những kẻ sáng tạo cấp cao.

Diệp Bất Phàm ôm lấy nàng, ánh mắt nhìn lên trời cao đầy lạnh lẽo: — "Hệ thống chỉ là cái vỏ bọc để che mắt bọn chúng. Khi mười vị đồ đệ của ta đều đạt đến đỉnh phong, mười mảnh linh hồn sẽ quy nhất. Lúc đó, cả thế giới siêu cấp kia cũng không thể ngăn ta mang em trở về."

— "Ký chủ... ngài thật là kẻ lừa đảo vĩ đại nhất vạn giới." — Tiểu Linh Nhi thút thít, nhưng rồi nàng lại bật cười, vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn.

Lúc này, từ dưới thung lũng, một tiếng vang kinh thiên động địa cắt ngang bầu không khí cảm động.

— "Sư phụ ơi! Con mang gân rồng về rồi nè! Mau khen con đi!"

Bạch Thanh Điệp chạy huỳnh huỵch lên đỉnh núi, một tay kéo theo sợi gân rồng dài dằng dặc, máu rồng nhỏ tong tòng trên mặt đất. Khi nàng thấy Tiểu Linh Nhi đang ôm sư phụ, đôi mắt xanh biếc lập tức bốc lửa:

— "Cái chị xanh lè kia! Buông sư phụ của tôi ra! Chị định làm gì sư phụ của tôi thế hả?"

Tiểu Linh Nhi lập tức buông tay, đứng thẳng người dậy, hất hàm nói: — "Ta là hệ thống! Ta đang... kiểm tra sức khỏe cho sư phụ cô! Con bé con như cô biết cái gì, lo đi rửa sạch cái mặt đầy máu rồng kia đi!"

— "Chị mới là con bé con! Tôi là Yêu Đế!" — Bạch Thanh Điệp nhảy dựng lên, chín cái đuôi xù ra như quả cầu tuyết.

Diệp Bất Phàm nhìn hai "cô gái" một lớn một nhỏ đang chí choé, cảm giác cô độc suốt trăm triệu năm dường như tan biến sạch sẽ. Hắn vung tay, sợi gân rồng bay lơ lửng rồi hóa thành một chiếc dây nhảy phát ra linh quang rực rỡ.

— "Thanh Điệp, trong vòng 4 tháng, nếu ngươi có thể dùng chiếc dây nhảy này quất nát 'Thiên Yêu Trận' của Vạn Yêu Sơn, ta sẽ ban cho ngươi một bộ lông mới."

— "Lông mới? Có đẹp như váy của chị kia không ạ?" — Thanh Điệp chỉ vào Linh Nhi.

— "Đẹp hơn gấp vạn lần."

— "Duyệt! Sư phụ chờ con, con đi đánh bại lão già Yêu Vương đó ngay đây!"

Bạch Thanh Điệp cầm dây nhảy, hăng hái lao xuống núi. Tiểu Linh Nhi đứng cạnh Diệp Bất Phàm, khẽ thở dài: — "Cô bé này thật giống em ngày xưa... cũng ngốc nghếch và thích bám lấy ngài."

Diệp Bất Phàm nhìn bóng lưng Thanh Điệp, rồi lại nhìn Linh Nhi, trong lòng hắn đã bắt đầu hình thành một kế hoạch điên rồ: Hắn sẽ không chỉ dung hợp các hành tinh của đồ đệ, mà còn biến toàn bộ mười thế giới này thành một "Trận pháp mười cánh sen" để hồi sinh linh hồn hoàn chỉnh của Linh Nhi.

— "Tiếp tục thôi Linh Nhi. Đồ đệ thứ tư... hình như đang ở trong dòng sông thời gian."