Vạn Yêu Sơn, không khí bao trùm một sự hỗn loạn chưa từng có.
Bạch Thanh Điệp, một cô bé nhỏ nhắn, đang vung sợi gân rồng vừa thu được, quất liên hồi vào tám vị Yêu Vương đang vây quanh. Mỗi nhát quất của nàng đều mang theo sức mạnh của Vạn Tượng Cảnh, xé toạc không gian, khiến đất đá vỡ vụn.
— "Lão già Hắc Long, ngươi gầm gì mà gầm lắm thế? Một mình ngươi không đánh lại ta, còn dám gọi đồng bọn đến à?" — Bạch Thanh Điệp cười hì hì, vừa nói vừa giơ dây nhảy lên, giáng một đòn chí mạng vào đầu con Khổng Tước Yêu Vương, khiến nó kêu lên thê lương rồi ngất xỉu.
Tám vị Yêu Vương, tất cả đều là cường giả Vạn Tượng Cảnh, thậm chí có hai con đã chạm ngưỡng Huyền Chân Cảnh, nhưng chúng lại đang bị một cô bé nhỏ xíu hành hạ tơi tả. Bởi vì, mỗi nhát quất của sợi gân rồng đều mang theo khí tức của chính Đạo Đế Diệp Bất Phàm, khiến chúng không thể nào phát huy hết sức mạnh.
Trên đỉnh núi cao, Diệp Bất Phàm ngồi thản nhiên uống trà. Linh Nhi ôm chặt lấy cánh tay hắn, dán mắt vào màn hình ảo ảnh:
— "Diệp Đế, cô bé Thanh Điệp này thật sự nghịch ngợm quá! Nàng ấy lại vừa chọc tức lão Hắc Hổ Yêu Vương rồi kìa!"
— "Nghịch ngợm?" — Diệp Bất Phàm khẽ nhếch môi — "Ta chỉ sợ nàng không đủ nghịch ngợm để thống nhất Vạn Yêu Sơn thôi. Một kẻ quá hiền lành không thể cai trị lũ yêu thú hung hãn này."
Lúc này, một trong số những Yêu Vương - lão Hổ Yêu Vương, kẻ đã chạm ngưỡng Huyền Chân Cảnh, đột ngột gầm lên một tiếng giận dữ. Nó biết không thể đánh bại Thanh Điệp bằng sức mạnh thông thường. Nó quyết định triệu hồi Thiên Đạo của thế giới này.
— "Thiên Đạo Vạn Yêu! Ta xin dâng hiến vạn năm thọ nguyên, cầu xin ngươi giáng xuống Thiên Lôi, diệt trừ yêu nghiệt này!"
Trên bầu trời, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm sét nổ vang dữ dội. Một luồng uy áp đáng sợ của Thiên Đạo giáng xuống, nhắm thẳng vào Bạch Thanh Điệp.
Tiểu Linh Nhi hốt hoảng: — "Diệp Đế! Ngài không thể để Thiên Đạo thật sự ra tay! Nàng ấy còn nhỏ mà!"
Diệp Bất Phàm khẽ đặt chén trà xuống. Ánh mắt hắn nhìn lên bầu trời, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ngạo nghễ: — "Thiên Đạo của một thế giới nhỏ nhoi này, dám xen vào việc ta dạy đồ đệ sao?"
Hắn vươn tay. Một luồng kim quang từ đầu ngón tay hắn bắn thẳng lên không trung. Ngay lập tức, luồng sấm sét cuồn cuộn trên bầu trời bỗng chốc đông cứng lại, rồi tan biến như chưa từng xuất hiện.
Thay vào đó, một luồng Thiên Đạo giả mới xuất hiện. Nó không còn mang theo sự hủy diệt, mà mang theo một áp lực rèn luyện khủng khiếp, nhắm thẳng vào Bạch Thanh Điệp.
— "Đây là 'Thiên Đạo Giả Áp Chế' do ngài tạo ra sao?" — Tiểu Linh Nhi kinh ngạc — "Ngài thực sự biến Thiên Đạo thành công cụ rèn luyện cho đồ đệ?"
— "Đường của Yêu Đế, phải đạp lên Thiên Đạo mà đi. Nếu không, nàng sẽ mãi mãi bị thế giới này trói buộc." — Diệp Bất Phàm lạnh lùng nói.
Dưới đất, Bạch Thanh Điệp cảm nhận được áp lực kinh khủng đè lên cơ thể mình. Nàng không còn có thể cười đùa. Mỗi nhát quất dây nhảy giờ đây đều phải dùng toàn bộ sức lực. Nhưng cũng chính nhờ áp lực này, nàng cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang tăng lên một cách chóng mặt.
Sau 3 ngày 3 đêm chiến đấu không ngừng nghỉ dưới sự áp chế của Thiên Đạo Giả, tám vị Yêu Vương đã nằm la liệt, thở hổn hển. Bạch Thanh Điệp cũng kiệt sức, nhưng đôi mắt xanh biếc của nàng lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Nàng đã đột phá từ Vạn Tượng Cảnh lên Huyền Chân Cảnh Sơ Giai.
Nàng bước đến trước mặt lão Hắc Hổ Yêu Vương đang nằm thoi thóp, thản nhiên đạp một chân lên đầu nó: — "Phục không?"
— "Phục... phục... Yêu Đế vô địch!" — Lão Hổ Yêu Vương khàn giọng gầm gừ.
— "Hừ! Còn dám gọi ta là hồ ly lai giống nữa không?"
— "Không... không dám..."
Bạch Thanh Điệp hài lòng, nàng quay đầu nhìn lên đỉnh núi, hô lớn: — "Sư phụ ơi! Con thắng rồi! Con muốn ăn thịt rồng nướng và xương hổ nấu canh!"
Diệp Bất Phàm đứng dậy. Ánh mắt hắn nhìn Linh Nhi, vẻ mặt đầy kiên định: — "Vạn Yêu Sơn này, đã có chủ nhân mới. Chúng ta đi thôi."
— "Ký chủ, ngài lại định đi rồi sao?" — Linh Nhi nhìn hắn, trong mắt lộ ra một tia buồn bã.
— "Hành trình vẫn còn dài. Mười mảnh ký ức... ta vẫn chưa tìm đủ."
Một luồng sáng bao phủ lấy Diệp Bất Phàm và Linh Nhi, biến mất khỏi Vạn Yêu Sơn. Bạch Thanh Điệp nhìn theo vệt sáng trên bầu trời, đôi mắt xanh biếc của nàng tràn ngập sự kỷ niệm.
Nàng biết, sư phụ sẽ lại rời đi. Nhưng nàng cũng biết, một ngày nào đó, nàng sẽ đủ mạnh để đuổi kịp hắn, để mãi mãi đi theo hắn.