Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà phủ lên đỉnh cao nhất của Vạn Yêu Sơn một màu sắc trang nghiêm và cổ kính. Hàng vạn yêu thú, từ những mãnh hổ khổng lồ đến những loài linh điểu kiêu hãnh, tất cả đều phủ phục dưới chân một cô bé nhỏ nhắn với chín chiếc đuôi trắng muốt.
Bạch Thanh Điệp ngồi trên chiếc ngai vàng được kết bằng xương của tám vị Yêu Vương bại trận, tay cầm chiếc dây nhảy bằng gân rồng – thứ vũ khí mà giờ đây cả Vạn Yêu Sơn nghe danh đã khiếp vía.
— "Kể từ hôm nay, Vạn Yêu Sơn chỉ có một chủ nhân. Kẻ nào bất phục, gân rồng này sẽ là xiềng xích của các ngươi!" — Giọng nói của nàng tuy vẫn mang nét trẻ con nhưng lại chứa đựng một uy nghiêm bất khả xâm phạm của Huyền Chân Cảnh.
Ở một không gian song song mà mắt thường không thể thấy, Diệp Bất Phàm đứng đó, nhìn tiểu đồ đệ của mình đã thực sự trưởng thành.
— "Thanh Điệp, ta đi đây. Đừng để ta thất vọng." — Giọng nói của hắn truyền thẳng vào tâm thức nàng.
Bạch Thanh Điệp giật mình, nàng bật dậy nhìn lên bầu trời trống rỗng. Đôi mắt xanh biếc vốn sắc sảo bỗng chốc nhòe đi. Nàng không hô hoán, không đuổi theo, chỉ quỳ xuống hướng về phía hư không mà dập đầu:
— "Sư phụ bảo trọng! Thanh Điệp nhất định sẽ tu luyện đến đỉnh cao nhất, để ngày sau có thể tự tay bện tóc cho ngài!"
Diệp Bất Phàm khẽ mỉm cười, một cái phất tay, một đạo ấn ký hình sen trắng bay vào giữa trán nàng, ẩn hiện dưới lớp lông tuyết.
...
Trong đường hầm thời không.
Tiểu Linh Nhi lúc này không còn nghịch ngợm như trước. Nàng ngồi tựa đầu vào vai Diệp Bất Phàm, đôi mắt nhìn vào những dòng thác thời gian đang chảy ngược. Sau lần nâng cấp thứ 7, cơ thể nàng càng thêm đầy đặn, khí chất thoát tục, nhưng nỗi buồn trong mắt nàng lại càng sâu đậm.
— "Diệp Đế... ngài có mệt không?" — Nàng khẽ hỏi.
Diệp Bất Phàm vuốt nhẹ mái tóc nàng: — "Trăm triệu năm còn đợi được, một chút hành trình này có là gì."
— "Em lại nhớ thêm một chút rồi..." — Linh Nhi nhắm mắt lại — "Em nhớ về Tần Huyền Ánh. Cô bé ấy... thực chất là mảnh linh hồn mang theo 'Chấp niệm thời gian' của em. Năm đó khi em tan biến, chính chấp niệm muốn quay lại quá khứ để cứu ngài đã hóa thành nàng ấy."
Diệp Bất Phàm khẽ run tay. Hóa ra, đồ đệ thứ tư chính là hiện thân cho tình yêu nồng cháy nhất mà Linh Nhi dành cho hắn.
“Đinh! Đang tiến hành dịch chuyển đến: Tuế Nguyệt Trường Hà – Thế giới của Tần Huyền Ánh.” “Cảnh báo: Thế giới này thời gian hỗn loạn, túc chủ hãy cẩn thận linh hồn tiêu tán.”
— "Tiêu tán? Ngươi coi thường ta quá rồi." — Diệp Bất Phàm lạnh lùng nói.
...
Thế giới thứ tư: Cổ Thành Tuế Nguyệt.
Đây là một nơi vô cùng kỳ dị. Có những tòa nhà vừa mới xây xong đã mục nát trong chớp mắt, có những người vừa là trẻ con nhưng bước thêm một bước đã hóa thành lão già. Thời gian ở đây chảy không theo quy luật, khiến vạn vật đều sống trong sự sợ hãi và già nua.
Tại một góc phố sầm uất nhưng u ám, một cô gái trẻ mặc y phục xám xịt, tay cầm một chiếc đồng hồ cát bị vỡ, đang ngồi thất thần. Nàng có khuôn mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt lại già nua như người đã sống qua mấy đời.
Xung quanh nàng, đám tu sĩ đang cười nhạo: — "Nhìn xem, 'Thiên tài' Tần gia lại đang ngồi đợi thời gian quay lại kìa! Cha mẹ nàng đã chết hàng chục năm trước, làm sao sống lại được?"
Tần Huyền Ánh không nghe thấy gì. Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào những hạt cát không chịu chảy ngược. Nàng muốn quay lại quá khứ, muốn ngăn cản thảm kịch năm xưa, nhưng nàng chỉ là một Phàm Cực Cảnh yếu ớt.
Cộp. Cộp.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên, kỳ lạ thay, nó lấn át cả tiếng tích tắc của thời gian đang hỗn loạn xung quanh.
Diệp Bất Phàm bước đến, đứng trước mặt nàng. Tiểu Linh Nhi đứng cạnh hắn, nhìn thấy Tần Huyền Ánh thì tim bỗng thắt lại.
— "Thời gian không bao giờ quay lại với kẻ yếu." — Diệp Bất Phàm thản nhiên nói.
Tần Huyền Ánh ngước mắt lên. Trong đôi mắt nàng phản chiếu hình bóng của hắn. Một cảm giác quen thuộc đến xé lòng trào dâng, như thể nàng đã đợi người đàn ông này suốt hàng vạn kiếp luân hồi.
— "Ngài... ngài có thể giúp tôi quay lại ngày đó không?" — Nàng khàn giọng hỏi.
— "Ta không giúp ngươi quay lại. Ta dạy ngươi cách làm chủ Thời Gian, để Thời Gian phải quỳ xuống dưới chân ngươi."
Diệp Bất Phàm đưa tay ra. Lần đầu tiên, hắn không ban công pháp trước, mà hắn búng tay một cái.
Oàng!
Toàn bộ Cổ Thành Tuế Nguyệt bỗng chốc đứng yên. Những chiếc lá đang rơi lơ lửng giữa trời, những người đang cười nhạo bỗng hóa thành tượng đá. Chỉ có hắn, Linh Nhi và Tần Huyền Ánh là còn cử động được.
Tiểu Linh Nhi reo lên: — "Ký chủ! Ngài vừa đóng băng thời gian của cả một thế giới sao? Ngầu quá đi!"
Diệp Bất Phàm nhìn Tần Huyền Ánh: — "Tên ta là Diệp Bất Phàm. Bái ta làm thầy, ta sẽ cho ngươi thấy Tuế Nguyệt thực sự là gì."
Tần Huyền Ánh nhìn vạn vật đang đứng yên, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng quỳ xuống, nước mắt rơi trên những hạt cát vỡ:
— "Đồ nhi Tần Huyền Ánh, bái kiến Sư phụ!"