Trong Cổ Thành Tuế Nguyệt đang bị đóng băng hoàn toàn, Diệp Bất Phàm dẫn Tần Huyền Ánh bước vào một tòa tháp cao nhất, nơi dòng chảy thời gian xung quanh nó xoáy cuộn như một cơn bão.
— "Sư phụ, tại sao mọi thứ lại đứng yên, chỉ có dòng chảy quanh tòa tháp này là chuyển động?" — Tần Huyền Ánh ngơ ngác hỏi. Nàng cảm nhận được một sự áp lực kinh khủng, mỗi giây trôi qua như có hàng ngàn năm đang bào mòn sinh mệnh của mình.
Diệp Bất Phàm đứng chắp tay sau lưng, tà áo trắng không hề lay động trước bão tố thời gian. Hắn lạnh nhạt đáp: — "Vì đó là ảo giác. Thời gian không đứng yên, chỉ là ta bắt nó phải chảy chậm lại gấp vạn lần. Muốn làm chủ thời gian, trước hết ngươi phải chịu được sự cô độc của nó."
Hắn vung tay, một cuốn kinh thư bằng ngọc bích tỏa ra hơi thở tang thương hiện ra giữa hư không: Tuế Nguyệt Khởi Nguyên Kinh.
— "Linh Nhi, nâng cấp hệ thống lần thứ 8. Ta cần ngươi tạo ra một 'Tuế Nguyệt Gia Tốc Trận'."
Tiểu Linh Nhi nhìn Tần Huyền Ánh, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc cực kỳ kỳ lạ. Nàng thấy ở cô gái này một sự liên kết linh hồn mãnh liệt đến mức khiến nàng đau nhói.
— "Ký chủ... cô ấy thực sự rất giống em." — Linh Nhi thì thầm, rồi nàng hít một hơi thật sâu — "Được rồi! Nâng cấp lần thứ 8: Khởi động! Thời gian nâng cấp: 3 ngày. Trong thời gian này, tôi sẽ mở ra không gian 'Thiên Niệm Nhất Sát', một ngày bên trong bằng một trăm năm bên ngoài!"
“Đinh! Hệ thống đang tiến hành nâng cấp cưỡng ép. Gỡ bỏ 30% xiềng xích nô dịch. Tiểu Linh Nhi sẽ hóa thân thành trận nhãn để hỗ trợ đồ đệ.”
Linh Nhi hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, bao phủ lấy Tần Huyền Ánh. Ngay lập tức, xung quanh thiếu nữ họ Tần, thời gian bắt đầu quay cuồng. Tóc nàng dài ra rồi lại ngắn lại, da dẻ nàng nhăn nheo rồi lại căng mịn trong chớp mắt.
— "Á!" — Tần Huyền Ánh thét lên đau đớn. Nàng thấy mình già đi hàng ngàn tuổi, chứng kiến xác thân mình thối rữa, rồi lại thấy mình trở về làm đứa trẻ trong nôi. Sự luân hồi này lặp đi lặp lại hàng vạn lần chỉ trong một hơi thở.
— "Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng tâm!" — Tiếng của Diệp Bất Phàm vang lên như sấm rền trong tâm thức nàng — "Thời gian là thanh đao, nếu ngươi sợ nó, ngươi sẽ bị nó chém tan xác. Nếu ngươi nắm được nó, ngươi sẽ là người cầm đao!"
Diệp Bất Phàm ngồi xếp bằng trong hư không, hắn thản nhiên lấy ra một bộ cờ, tự mình đánh với chính mình. Mỗi nước cờ hắn đi, không gian xung quanh lại xuất hiện một vết nứt. Hắn đang dùng thực lực của mình để chặn đứng sự truy quét của quy tắc thế giới này, bảo vệ cho quá trình "nghịch thiên" của đồ đệ.
Lúc này, trong trận pháp, Linh Nhi (lúc này chỉ là một ảo ảnh) bay đến bên cạnh Tần Huyền Ánh. Nàng không còn trêu chọc như với Thanh Điệp hay e dè như với Trường Tiên. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Huyền Ánh:
— "Huyền Ánh, đừng sợ. Tôi chính là chị của cô. Hãy để tôi giúp cô gánh vác nỗi đau này."
Dưới sự trợ giúp của mảnh linh hồn gốc từ Linh Nhi, Tần Huyền Ánh dần bình tĩnh lại. Nàng bắt đầu nhìn thấu những hạt cát thời gian đang bay múa. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng bóp nát một hạt cát.
Xoẹt!
Toàn bộ ảo ảnh già nua tan biến. Tu vi của nàng từ Phàm Cực Cảnh bắt đầu leo thang một cách điên cuồng. Linh Hải... Thần Phách... Vạn Tượng... và dừng lại ở Huyền Chân Cảnh Đỉnh Phong!
Sau 3 ngày (tương đương với 300 năm khổ luyện trong trận pháp), Tần Huyền Ánh mở mắt. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự già nua tuyệt vọng, mà là một sự sâu thẳm như đại dương tuế nguyệt.
Nàng bước ra khỏi trận pháp, mỗi bước chân nàng đi, cỏ cây héo úa xung quanh bỗng chốc xanh tươi trở lại, rồi lại nở hoa kết trái chỉ trong vài giây.
— "Sư phụ, con đã hiểu thế nào là 'Nhất niệm vĩnh hằng'." — Tần Huyền Ánh quỳ xuống trước Diệp Bất Phàm.
Đúng lúc này, Tiểu Linh Nhi từ trận nhãn thoát ra, nàng kiệt sức ngã vào lòng Diệp Bất Phàm, khuôn mặt trắng bệch nhưng nụ cười rạng rỡ:
— "Ký chủ... em đã lấy lại được thêm một phần ký ức nữa rồi. Em nhớ... ngày xưa chúng ta đã từng hẹn ước dưới gốc cây trường sinh..."
Diệp Bất Phàm siết chặt lấy nàng, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn lên bầu trời Cổ Thành Tuế Nguyệt. Thiên địa bắt đầu rung chuyển, quy tắc thời gian bị phá vỡ khiến "Thiên Đạo Tuế Nguyệt" bắt đầu nổi giận. Những tia sét màu xám — Tuế Nguyệt Thần Lôi — đang ngưng tụ để trừng phạt kẻ nghịch thiên.
— "Huyền Ánh, đứng lên." — Diệp Bất Phàm nói — "Dùng thanh đao thời gian ngươi vừa luyện được, chém nát cái bầu trời giả tạo này cho ta. Ta sẽ cho ngươi thấy, cha mẹ ngươi thực chất đang ở đâu trong dòng sông lịch sử."
Tần Huyền Ánh đứng dậy, chiếc đồng hồ cát bị vỡ trong tay nàng giờ đây hóa thành một thanh trường kiếm không có lưỡi, chỉ có một luồng sáng xám mịt mù.
— "Kẻ nào dám cản con tìm lại gia đình, con sẽ khiến thời gian của kẻ đó vĩnh viễn đóng băng!"
Nàng vung kiếm, nhắm thẳng vào Thiên Đạo mà chém tới.