MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo ĐếChương 15: Nghịch Chuyển Luân Hồi, Hồi Sinh Từ Quá Khứ

Nhật Ký Làm Sư Phụ Của Đạo Đế

Chương 15: Nghịch Chuyển Luân Hồi, Hồi Sinh Từ Quá Khứ

959 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời Cổ Thành Tuế Nguyệt rạn nứt thành từng mảng lớn như những tấm gương vỡ. Những tia sét màu xám — Tuế Nguyệt Thần Lôi — điên cuồng giáng xuống, mang theo hơi thở của sự mục nát. Đây là sự phẫn nộ của quy tắc thế giới khi có kẻ dám chạm tay vào dòng sông thời gian bất khả xâm phạm.

Tần Huyền Ánh đứng giữa cơn bão lôi đình, tay cầm thanh kiếm vô lưỡi, gương mặt thanh tú hiện lên sự kiên định đến cực điểm.

— "Chém!" — Nàng khẽ quát.

Một nhát kiếm xám xịt vung ra, không gian nơi nó đi qua không hề bị xé rách, mà là "già đi". Những tia sét đánh trúng kiếm quang lập tức mất đi sức mạnh, hóa thành những tàn lửa le lói rồi tan biến. Tần Huyền Ánh đã thực sự nắm bắt được bản chất của Tuế Nguyệt: Sự bào mòn.

Tuy nhiên, Thiên Đạo của thế giới này không dễ dàng bị đánh bại. Một khuôn mặt khổng lồ được tạo bằng mây xám hiện ra trên đỉnh trời, giọng nói vang vọng như tiếng chuông u hồn: — "Kẻ phàm trần nghịch thiên, sinh tử đã định, quá khứ không thể vãn hồi. Kẻ nào dám cứu người chết, kẻ đó phải chịu hình phạt vĩnh hằng!"

Tiểu Linh Nhi nằm trong vòng tay Diệp Bất Phàm, sắc mặt nàng tái nhợt vì vừa tiêu hao linh hồn để trợ giúp trận pháp, nhưng ánh mắt nàng lại rực cháy. Nàng thầm thì: — "Diệp Đế... em cảm nhận được rồi. Những mảnh hồn phách của cha mẹ Huyền Ánh không hề mất đi, chúng bị Thiên Đạo thế giới này giam cầm trong 'Khư không thời gian' để làm nhiên liệu vận hành quy tắc... Thật quá tàn độc!"

Diệp Bất Phàm nghe vậy, đôi mắt hắn chợt biến thành một màu trắng dã băng lạnh. Một luồng uy áp từ Siêu Thoát Cảnh bùng nổ, khiến cả thế giới Tuế Nguyệt dường như muốn sụp đổ.

— "Quy tắc của ngươi? Ở trước mặt ta, ngươi cũng chỉ là một quân cờ." — Diệp Bất Phàm đứng dậy, một tay vẫn giữ lấy Linh Nhi, tay kia đưa ra phía trước, năm ngón tay khẽ bóp mạnh.

Rắc!

Tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó vô hình vang lên. Khuôn mặt Thiên Đạo trên trời bỗng chốc méo mó, la hét trong đau đớn. Diệp Bất Phàm cưỡng ép xé rách "Khư không thời gian", vươn tay vào sâu trong dòng chảy quá khứ của mười năm trước.

— "Huyền Ánh! Dùng kiếm của ngươi định trụ thời gian tại điểm này cho ta!" — Diệp Bất Phàm quát lớn.

Tần Huyền Ánh không chút do dự, nàng đâm mạnh thanh kiếm xuống mặt đất, hét lên: — "Tuế Nguyệt — Định!"

Toàn bộ thế giới lâm vào trạng thái tĩnh mịch tuyệt đối. Diệp Bất Phàm lôi từ trong hư không ra hai đốm sáng mờ nhạt. Hắn dùng đại thần thông, rót vào đó tinh hoa của mười vạn năm linh khí và Khởi Nguyên Chi Lực.

Ngay trước mắt vạn dân Cổ Thành, hai hình bóng mờ ảo bắt đầu ngưng tụ thành da thịt, xương cốt. Một người đàn ông trung niên và một phụ nữ hiền hậu dần dần hiện ra, hơi thở sự sống bùng lên mạnh mẽ.

— "Cha... mẹ..." — Thanh kiếm trong tay Tần Huyền Ánh rơi xuống đất. Nàng lao đến, ôm chầm lấy hai người vừa được hồi sinh từ cõi chết. Những hạt cát thời gian xung quanh nàng lúc này không còn lạnh lẽo mà ấm áp lạ thường.

“Đinh! Túc chủ cưỡng ép hồi sinh người chết, vi phạm nghiêm trọng quy tắc của Thế Giới Siêu Cấp. Cảnh báo: Lệnh truy sát cấp SSS đã được phát động!”

Hệ thống vang lên âm thanh báo động dồn dập, nhưng giọng của Tiểu Linh Nhi lúc này lại vang lên chồng lấp, đầy ngạo nghễ: — "Truy sát cái đầu nhà các ngươi! Có Diệp Đế ở đây, các ngươi chỉ là lũ tôm tép!"

Diệp Bất Phàm nhìn cảnh tượng gia đình đoàn tụ, trong lòng hắn một lần nữa cảm nhận được sự ấm áp mà hắn đã đánh mất từ lâu. Hắn nhìn sang Linh Nhi, khẽ nói: — "Sắp tới rồi. Khi ta gom đủ mười mảnh linh hồn, người ta hồi sinh tiếp theo... chính là em."

Tiểu Linh Nhi đỏ mặt, dụi đầu vào ngực hắn.

Lúc này, Thiên Đạo Tuế Nguyệt đã bị Diệp Bất Phàm phế bỏ phân nửa sức mạnh, run rẩy thu mình lại. Tần Huyền Ánh dìu cha mẹ đến trước mặt Diệp Bất Phàm, quỳ sụp xuống dập đầu: — "Sư phụ đại ân đại đức, Huyền Ánh đời này kiếp này, vĩnh viễn là người của ngài. Dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, Huyền Ánh cũng không từ!"

Diệp Bất Phàm phất tay, một đạo ấn ký sen trắng khắc lên trán nàng: — "Ở lại đây bảo vệ họ. Đợi khi thế giới quy nhất, ta sẽ đón ngươi. Bây giờ... ta phải đi xử lý mấy con kiến hôi từ Thế Giới Siêu Cấp vừa tìm tới."

Hắn ngước nhìn lên cao, nơi một vết nứt không gian màu tím đang chậm rãi mở ra, để lộ những bóng ma mặc giáp bạc đầy sát khí.

— "Linh Nhi, chúng ta sang thế giới thứ năm. Đồ đệ tiếp theo... có lẽ là người khổ hạnh nhất trong mười người."

— "Vâng! Thế giới thứ năm: Vạn Độc Hoang Nguyên — Nơi ở của Mộc Diệp Chi! Khởi hành!"

Ánh sáng vụt tắt, bỏ lại sau lưng một Cổ Thành Tuế Nguyệt đã tìm lại được mùa xuân.