MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 1: MÁU NHUỘM CỬU TIÊU, LINH HỒN NGHỊCH CHUYỂN

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 1: MÁU NHUỘM CỬU TIÊU, LINH HỒN NGHỊCH CHUYỂN

1,144 từ · ~6 phút đọc

Vạn năm trước, tại đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu giới.

Bầu trời vốn dĩ mang màu xanh biếc vĩnh hằng, nay lại bị nhuộm thành một màu đỏ bầm thê lương. Máu không chỉ chảy trên mặt đất, mà dường như đang rỉ ra từ chính những kẽ nứt của không gian. Khí tức của sự hủy diệt bao trùm, khiến ngay cả những quy luật căn bản nhất của thiên địa cũng phải run rẩy.

Giữa tâm điểm của cơn bão pháp tắc ấy, một nam tử đứng hiên ngang.

Hắn mặc một thân hắc bào rách nát, mái tóc dài bạc trắng tung bay trong gió máu, che khuất đi nửa khuôn mặt cương nghị nhưng đầy vẻ cuồng ngạo. Đôi mắt hắn — một con ngươi màu đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, con ngươi còn lại lại đỏ rực như chứa đựng cả một biển máu tu la.

Hắn là Cổ Diệt. Thế nhân gọi hắn là Vạn Cổ Ma Tổ.

"Cổ Diệt! Ngươi đã tận số rồi. Nghịch thiên mà hành, tất bị Thiên diệt!"

Một giọng nói vang dội như sấm truyền từ trên chín tầng mây hạ xuống. Đó là Thái Huyền Thiên Tôn, đứng đầu thập đại cao thủ chính đạo, cũng là kẻ đang mượn uy thế của Thiên Đạo để trấn áp Ma Tổ. Phía sau lão, chín vị Tiên Tôn khác đang đứng vây quanh theo vị trí của thập nhị tinh tú, mỗi người cầm trong tay một kiện Thần khí tỏa ra hào quang chói mắt.

Cổ Diệt ho ra một ngụm máu đen, nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng thêm đậm. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi những sợi xích ánh sáng vàng kim của Thiên Đạo đang đâm xuyên qua da thịt, khóa chặt lấy nguyên anh của hắn.

"Thiên Đạo?" Cổ Diệt khàn giọng cười, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt tột cùng. "Thứ trật tự cứng nhắc, coi vạn vật là sâu kiến này... cũng xứng gọi là Đạo sao?"

Hắn ngước mắt nhìn lên "Con Mắt Thiên Đạo" khổng lồ đang từ từ mở ra giữa vòm trời. Đó là một thực thể vô cảm, đại diện cho ý chí của vũ trụ, đang nhìn hắn như nhìn một hạt bụi cần được phủi sạch.

"Thái Huyền, ngươi tưởng ngươi thắng sao? Ngươi chỉ là một con chó săn trung thành, dâng hiến linh hồn mình để đổi lấy chút hư vinh của Tiên vị. Ngươi muốn ta chết để thế gian này hoàn toàn rơi vào sự khống chế của Thiên Đạo? Để vạn vật trở thành những quân cờ không có linh hồn?"

Cổ Diệt đột ngột dang rộng hai tay. Ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bùng nổ, đối chọi gay gắt với ánh sáng thánh khiết bao quanh.

"Ta sinh ra từ hỗn độn, lớn lên trong nghịch cảnh. Nếu Thiên Đạo không dung ta, ta liền tự tạo ra Đạo của riêng mình! Ngay cả khi ta tan biến, ta cũng sẽ để lại một hạt giống vào sâu trong cốt tủy của cái trật tự thối nát này!"

"Hắn định tự bạo! Mau lui lại!" Thái Huyền Thiên Tôn biến sắc, hét lớn.

Nhưng đã muộn.

Cổ Diệt không tự bạo theo cách thông thường. Hắn bóp nát chính đạo quả mà hắn đã tốn vạn năm tu luyện. Một tiếng nổ không vang lên bằng âm thanh, mà vang lên bằng sự sụp đổ của linh hồn. Không gian tại đỉnh Cửu Tiêu bị xé toạc ra một lỗ hổng đen kịt, nuốt chửng tất cả ánh sáng xung quanh.

Trong khoảnh khắc thân xác hóa thành tro bụi, linh hồn của Cổ Diệt — thứ Ma ý bất diệt đã vượt qua ranh giới của sinh tử — hóa thành một luồng hắc quang u ám. Nó không đi vào luân hồi thông thường, cũng không tan biến trong hư vô. Nó nương theo vết nứt của thời gian, lao vút đi với tốc độ vượt qua cả ánh sáng.

“Vạn năm sau... ta sẽ trở lại. Khi đó, ta sẽ dùng chính cơ thể hoàn hảo nhất của Thiên Đạo các ngươi... để chôn vùi Thiên Đạo!”

Lời nguyền rủa cuối cùng của Ma Tổ vang vọng khắp giới vực trước khi biến mất hoàn toàn.

Vạn năm sau. Thiên Đạo Tông, đỉnh núi Thánh Anh.

Linh khí nơi đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, che phủ những lầu các nguy nga lộng lẫy. Hôm nay là một ngày đại hỷ của tông môn. Trên quảng trường bằng ngọc thạch, hàng ngàn đệ tử đang quỳ lạy, hướng về phía một gian phòng tràn ngập ánh sáng vàng kim.

"Chúc mừng Tông chủ! Thánh Thai đã ra đời!"

Bên trong gian phòng, một đứa bé sơ sinh vừa cất tiếng khóc chào đời. Kỳ lạ thay, khi đứa bé ấy khóc, chim chóc trên núi Thánh Anh đồng loạt hót vang, hoa sen trong hồ nở rộ giữa mùa đông, và một cột sáng từ trên trời cao chiếu thẳng xuống cơ thể nó.

Đây là "Cửu Khiếu Linh Lung Thánh Thể" – một vạn năm mới xuất hiện một lần. Theo lời tiên tri của Thái Huyền Thiên Tôn (lúc này đã là một vị Thái thượng lão tổ sống thọ vô cương), đứa trẻ này chính là "Thánh tử", là người sẽ dẫn dắt nhân loại bước vào kỷ nguyên hoàng kim, là vật chứa hoàn hảo nhất để ý chí Thiên Đạo ngự lãm nhân gian.

Thái Huyền bước đến, bàn tay già nua run rẩy chạm vào trán đứa trẻ. Lão mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ thỏa nguyện: "Đứa trẻ này, tên là Vân Hiên. Từ nay về sau, nó là hy vọng duy nhất của chúng ta."

Tuy nhiên, không ai nhận ra, sâu trong đôi mắt vừa mở ra của đứa trẻ sơ sinh ấy, một tia hắc quang nhỏ như sợi tóc vừa lóe lên rồi lặn mất tăm tích.

Trong căn phòng tràn ngập tiên khí thánh khiết, đứa trẻ mang tên Vân Hiên bỗng dưng ngừng khóc. Nó nhìn Thái Huyền bằng một ánh mắt không hề có sự ngây thơ của trẻ nhỏ. Đó là một ánh mắt chứa đựng sự thù hận vĩnh hằng, sự lạnh lẽo của vực thẳm và một sự ngạo nghễ vốn không thuộc về cõi trần này.

“Thái Huyền... lão cẩu. Vạn năm trôi qua, ngươi vẫn già nua và hèn hạ như vậy.”

Linh hồn của Cổ Diệt, trong thân xác của "Thánh tử" vừa được chọn, bắt đầu cảm nhận được sự ghê tởm tột cùng. Máu trong huyết quản hắn đang chảy xuôi theo pháp tắc của kẻ thù, mỗi lỗ chân lông đều đang hấp thụ thứ linh khí thanh khiết mà hắn căm ghét nhất.

Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, ngay từ hơi thở đầu tiên của một hài nhi.