MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 2: TỈNH DẬY GIỮA THIÊN ĐẠO TÔNG – NỖI NHỤC CỦA BẬC CHÍ TÔN

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 2: TỈNH DẬY GIỮA THIÊN ĐẠO TÔNG – NỖI NHỤC CỦA BẬC CHÍ TÔN

1,337 từ · ~7 phút đọc

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã sáu năm trôi qua trên đỉnh núi Thánh Anh.

Đối với tu sĩ, sáu năm chỉ như một cái búng tay, nhưng đối với Cổ Diệt, đó là sáu năm dài đằng đẵng như cả một kỷ băng hà. Linh hồn của một vị Ma Tổ từng hô phong hoán vũ, sụp đổ cả tinh hà, nay lại bị giam cầm trong một cơ thể mềm yếu, thơm mùi sữa và luôn tràn ngập thứ tiên khí khiến hắn buồn nôn.

Trong một gian mật thất được lát hoàn toàn bằng Bạch Ngọc Linh Thạch, một cậu bé chừng sáu tuổi đang ngồi xếp bằng. Cậu bé có khuôn mặt tuấn tú đến mức không chân thực, làn da trắng sứ như tỏa ra hào quang nhạt, đôi mắt to tròn đen lánh nhưng nếu nhìn sâu vào đó, người ta sẽ thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Vân Hiên — hay đúng hơn là Cổ Diệt — đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo của mình.

“Nhục nhã... thật sự là nhục nhã tột cùng!”

Hắn thầm rủa sả trong lòng. Mỗi ngày, hắn đều phải chịu đựng cảnh những tên trưởng lão của Thiên Đạo Tông đến gần, xoa đầu hắn, khen ngợi hắn là "mầm non của chính nghĩa", là "phước lành của trời xanh". Thậm chí, có những kẻ còn quỳ xuống bái lạy hắn như bái lạy một pho tượng thần không có linh hồn.

Chúng không biết rằng, đằng sau lớp vỏ bọc thánh khiết ấy, một linh hồn già cỗi đang nghĩ cách làm sao để lột da, rút gân từng đứa một.

Sáu năm qua, Cổ Diệt không hề tu luyện bất cứ công pháp nào của Thiên Đạo Tông trao cho. Hắn biết rõ, những thứ như Thiên Đạo Tâm Kinh hay Cửu Chuyển Thanh Minh Quyết thực chất là những sợi dây thừng vô hình, giúp Thiên Đạo dễ dàng đồng hóa linh hồn của vật chứa hơn.

Cơ thể này là một cái bẫy. Cửu Khiếu Linh Lung Thánh Thể có khả năng tự động hấp thụ linh khí trời đất ngay cả khi ngủ. Từng sợi linh khí tinh khiết cứ thế chui tợn vào kinh mạch hắn, gột rửa mọi tạp niệm, cố gắng xóa sổ đi mảnh Ma ý cuối cùng mà hắn mang theo từ vạn năm trước.

"Vân Hiên, đã đến giờ dùng thuốc rồi."

Một giọng nói thanh nhã, dịu dàng như gió xuân vang lên bên ngoài mật thất.

Cửa đá từ từ mở ra, một nữ tử mặc đạo bào màu xanh nhạt bước vào. Nàng ta có dung nhan thoát tục, trên người mang theo hơi thở của cỏ cây hoa lá. Đây là Tô Thanh Nguyệt, đại đệ tử của Thái Huyền Thiên Tôn, cũng là người được giao trọng trách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho "Thánh tử".

Cổ Diệt khép mắt lại, cố gắng che giấu sự sắc lạnh trong đồng tử. Hắn giả vờ ngây ngô, cất tiếng nói non nớt:

"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, hôm nay lại là Linh Tủy Dịch sao?"

Tô Thanh Nguyệt mỉm cười, đi tới xoa nhẹ mái tóc của cậu bé. Ánh mắt nàng nhìn Vân Hiên tràn đầy sự yêu thương, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u uất khó tả. Nàng đưa tới một chén ngọc tỏa hương thơm kỳ lạ, thứ nước trong chén lấp lánh như chứa đựng hàng ngàn vì sao.

"Đây là Linh Tủy tinh hoa được chiết xuất từ địa mạch sâu nhất của dãy núi Cửu Tiêu, do chính Sư tôn đích thân luyện chế sáu ngày sáu đêm. Nó giúp làm vững chắc đạo cơ của đệ, để sang năm đệ có thể chính thức bước vào Luyện Khí cảnh."

Cổ Diệt cầm lấy chén ngọc, lòng thầm cười lạnh.

Địa mạch tinh hoa? Sư tôn đích thân luyện chế?

Trong mắt kẻ khác, đây là bảo vật vô giá giúp thay gân đổi cốt. Nhưng với kiến thức của một Ma Tổ, hắn nhận ra ngay trong chén thuốc này có chứa Đạo Chủng — một loại ký sinh pháp tắc. Một khi hắn uống vào, cơ thể hắn sẽ hoàn toàn trở thành một phần của hệ thống Thiên Đạo, linh hồn hắn sẽ bị đóng dấu quyền sở hữu, vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Thái Huyền.

Hắn giả vờ đưa chén lên môi, uống một hơi cạn sạch. Tô Thanh Nguyệt gật đầu hài lòng, nhìn cậu bé ngoan ngoãn uống hết thuốc, nàng khẽ thở dài:

"Vân Hiên, đệ phải nhớ, đệ sinh ra đã mang trên mình vận mệnh của chúng sinh. Đừng bao giờ để lòng tham hay tạp niệm làm ô uế cơ thể này. Sư tôn kỳ vọng vào đệ rất nhiều."

Cổ Diệt cúi đầu, vẻ mặt như đang tiếp thụ giáo huấn, nhưng trong thâm tâm hắn lại đang sôi trào: “Vận mệnh của chúng sinh? Ta chính là kẻ đã từng đồ sát chúng sinh để chứng đạo! Thái Huyền, lão cẩu nhà ngươi dùng những thứ rác rưởi này để thuần hóa ta sao?”

Ngay sau khi Tô Thanh Nguyệt rời khỏi, Cổ Diệt lập tức ngồi xuống, hai tay kết ấn một cách kỳ dị.

"Oanh!"

Trong đan điền của hắn, chén thuốc vừa uống vào vốn đang tỏa ra ánh sáng vàng kim bỗng bị một luồng khí đen kịt từ sâu trong linh hồn quấn lấy. Cổ Diệt vận dụng Vô Thượng Ma Chế — bí thuật dùng để luyện hóa vạn vật mà hắn sáng tạo ở kiếp trước.

Hắn không bài trừ chén thuốc, vì nếu làm vậy sẽ khiến Thái Huyền nghi ngờ. Hắn chọn cách nguy hiểm hơn: Nghiền nát Đạo Chủng.

Từng sợi tơ vàng kim trong chén thuốc bị ma khí của hắn bẻ gãy, nghiền thành thứ năng lượng nguyên thủy nhất, sau đó hắn ép chúng chui vào trong tủy xương, dùng chính thứ tiên khí đó để nuôi dưỡng một hạt giống đen kịt đang ẩn nấp sâu trong trái tim hắn.

"Ư..."

Cổ Diệt rên khẽ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt trẻ thơ. Nỗi đau khi bẻ gãy pháp tắc Thiên Đạo ngay trong cơ thể mình giống như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé từ bên trong. Gân cốt kêu răng rắc, máu trong người như muốn sôi lên.

Đây chính là cái giá của sự biết trước. Hắn biết nếu thuận theo, hắn sẽ là vị thần cao cao tại thượng nhưng mất đi tự do. Còn nếu nghịch lại, mỗi bước đi đều là địa ngục.

“Đau sao? Càng đau, ta càng nhớ kỹ mối hận này!”

Cổ Diệt nghiến răng, ép mình chịu đựng. Sau một canh giờ, sự hỗn loạn trong cơ thể mới dần bình lặng lại. Hắn mở mắt, một luồng hắc quang lóe lên rồi biến mất.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ của mật thất, nhìn ra ngoài những đỉnh núi mây mù bao phủ của Thiên Đạo Tông. Phía xa kia, cột sáng vĩnh hằng của Thiên Đạo vẫn đang tỏa sáng, che chở cho vùng đất này.

Hắn biết, mình đang ở trong hang cọp. Mỗi một người hắn gặp, từ tên đệ tử quét rác đến vị Thái thượng lão tổ, đều là kẻ thù. Hắn phải đóng kịch, phải làm một "Thánh tử" hoàn hảo, cho đến ngày hắn đủ mạnh để bóp nát cái trật tự thối nát này.

"Thái Huyền, Tô Thanh Nguyệt... các ngươi hãy cứ chờ xem. Khi đó, ta sẽ khiến Thiên Đạo Tông này thành mảnh đất chết, khiến ánh sáng của các ngươi trở thành bóng tối vĩnh hằng."

Gió núi thổi qua, tà áo nhỏ bé của Vân Hiên bay lất phất. Trong ánh nắng ban mai rực rỡ, bóng của cậu bé đổ dài trên nền ngọc thạch, nhưng cái bóng ấy lại không mang hình dáng của một đứa trẻ, mà là hình dáng của một con ác quỷ khổng lồ đang giương nanh múa vuốt.