MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 3: THÁNH THỂ BÀI XÍCH, NỖI ĐAU XÉ RÁCH LINH HỒN

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 3: THÁNH THỂ BÀI XÍCH, NỖI ĐAU XÉ RÁCH LINH HỒN

1,321 từ · ~7 phút đọc

Đêm tại đỉnh Thánh Anh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng linh khí lưu chuyển trong không trung. Nhưng bên trong mật thất dành riêng cho Thánh tử, một cuộc chiến tàn khốc đang diễn ra mà không một ai hay biết.

Cổ Diệt, trong hình hài hài nhi sáu tuổi, đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn nhất kể từ khi trọng sinh.

Cửu Khiếu Linh Lung Thánh Thể không chỉ là một thiên phú tu luyện, nó còn là một thực thể có ý thức bản năng cực mạnh. Sau sáu năm im lìm, d dường như cơ thể này đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của một "kẻ xâm nhập" bên trong linh đài. Linh hồn của Cổ Diệt quá đen tối, quá tàn bạo, hoàn toàn lạc quẻ với sự thuần khiết tuyệt đối của một cơ thể được Thiên Đạo sủng ái.

"Rắc... rắc..."

Tiếng xương cốt va đập vào nhau vang lên khô khốc.

Toàn thân Vân Hiên lúc này đỏ rực như một thanh sắt nung, lỗ chân lông không ngừng rỉ ra những giọt mồ hôi lẫn máu vàng óng — thứ máu đặc trưng của Thánh thể. Từ sâu trong tủy sống, một luồng nhiệt lượng kinh người bùng phát, đó là Thánh Hỏa tự nhiên đang cố gắng thiêu rụi linh hồn của Cổ Diệt để bảo vệ sự trong sạch của cơ thể.

“Chết tiệt! Cái thứ thân xác mục nát này... lại dám muốn nuốt chửng ta?”

Cổ Diệt nghiến răng đến mức bật máu. Hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị ném vào một lò luyện đan vĩnh hằng. Mỗi một sợi Ma ý mà hắn vất vả bảo tồn vạn năm qua đang bị ánh sáng vàng kim ấy gặm nhấm, bào mòn.

Hắn muốn gào thét, nhưng cơ thể lúc này đã mất quyền kiểm soát. Ánh sáng vàng từ chín huyệt đạo trên người hắn phát ra, rực rỡ đến mức xuyên thấu cả những tấm màn che, chiếu lên vách đá những hình thù kỳ dị. Nếu lúc này có ai bước vào, họ sẽ thấy Thánh tử đang "ngộ đạo", nhưng thực tế, hắn đang ở bờ vực của sự tiêu biến.

Cổ Diệt biết, hắn không thể dùng sức mạnh trực diện để chống lại. Linh hồn hiện tại của hắn quá yếu, còn cơ thể này lại đang mượn lực lượng từ quy luật vận hành của trời đất.

“Muốn thanh tẩy ta? Ngươi còn non lắm!”

Trong cơn đau xé lòng, Cổ Diệt ép buộc bản thân phải giữ được sự tỉnh táo tột độ. Hắn bắt đầu vận hành một thủ pháp mà kiếp trước hắn gọi là "Ma Ảnh Hoán Tâm". Thay vì chống lại Thánh hỏa, hắn chủ động mở rộng linh hồn, để mặc cho những ngọn lửa vàng kim ấy thiêu đốt.

Nhưng, ngay khi ngọn lửa chạm vào lõi linh hồn, hắn bắt đầu thực hiện quá trình "Đồng hóa ngược".

Hắn không biến đen thành trắng, cũng không biến trắng thành đen. Hắn biến linh hồn mình thành một loại "bóng tối" nằm ngay bên dưới ánh sáng. Trong mỗi tia Thánh hỏa thiêu đốt hắn, hắn lại lén lút cấy vào một sợi Ma niệm li ti như hạt bụi.

Đây là một quá trình cực kỳ chậm chạp và đau đớn, giống như việc bạn phải tự tay xẻo từng miếng thịt của mình ra rồi vá lại bằng những mảnh kim loại nung đỏ.

“Ngoan ngoãn cho ta... hòa quyện!”

Cổ Diệt gầm nhẹ trong tâm trí. Hắn đang đánh cược. Nếu thành công, hắn sẽ đánh lừa được bản năng của Thánh thể, khiến nó lầm tưởng Ma ý của hắn chính là một phần của quy luật âm dương. Nếu thất bại, linh hồn hắn sẽ tan biến, và đứa trẻ Vân Hiên sẽ trở thành một cái xác rỗng tuếch, một con rối hoàn hảo cho Thiên Đạo hạ phàm.

Thời gian trôi qua, một canh giờ, hai canh giờ...

Khi ánh trăng bắt đầu tà xuống phía tây, sự bạo động trong cơ thể Vân Hiên mới dần lắng xuống. Màu đỏ trên da biến mất, thay vào đó là một vẻ trắng trẻo nhưng có phần nhợt nhạt hơn trước.

Cổ Diệt ngã vật ra sàn đá, hơi thở hổn hển. Hắn cảm thấy linh hồn mình mệt mỏi đến mức chỉ muốn ngủ vùi một vạn năm. Nhưng hắn vẫn cố gượng dậy, quan sát đan điền.

Ở đó, nơi lẽ ra phải là một vùng sáng thuần khiết, nay đã xuất hiện một vết gợn cực nhỏ, xám xịt và u ám. Thánh thể không còn bài xích hắn nữa, nhưng cái giá phải trả là hắn đã phải hy sinh gần một nửa nguyên thần vốn đã ít ỏi để đổi lấy sự "chung sống hòa bình" này.

Đúng lúc này, từ phía ngoài mật thất vang lên những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy áp.

"Hiên nhi, con có sao không?"

Giọng nói trầm thấp, mang theo sự quan tâm giả tạo khiến Cổ Diệt rùng mình. Đó là Thái Huyền Thiên Tôn. Lão đã cảm nhận được sự dao động của Thánh hỏa nên đích thân tới kiểm tra.

Cổ Diệt lập tức thu liễm khí tức, giả vờ như vừa thức dậy sau một giấc mộng dài. Hắn ngồi dậy, khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi và mệt mỏi của một đứa trẻ:

"Sư tổ... người con đau lắm. Vừa rồi giống như có lửa đốt trong xương vậy."

Cửa mật thất mở ra, Thái Huyền bước vào với bộ rồng bào trắng muốt, râu tóc bạc phơ như tiên ông hạ thế. Lão đặt bàn tay lên đỉnh đầu Vân Hiên, một luồng tiên lực ôn hòa cuồn cuộn chảy vào kiểm tra từng tấc kinh mạch.

Cổ Diệt nín thở, giữ cho tâm trí trống rỗng. Hắn biết chỉ cần một ý nghĩ thù hận nhỏ nhất cũng có thể bị lão cáo già này bắt bài.

Thái Huyền kiểm tra một hồi, đôi chân mày nhíu lại rồi từ từ giãn ra. Lão mỉm cười, giọng nói đầy vẻ tán thưởng:

"Tốt! Rất tốt! Đó không phải là bệnh, mà là Thánh thể của con đang tự khai mở kinh mạch. Cơn đau đó chính là sự gột rửa của Thiên Đạo. Con đã vượt qua được lần khảo nghiệm đầu tiên này, chứng tỏ đạo tâm của con rất kiên định."

Thái Huyền rút tay về, trong mắt lóe lên một tia thâm hiểm mà một đứa trẻ sáu tuổi không nên thấy: "Ngày mai, ta sẽ bảo Thanh Nguyệt đưa con đến Linh Khí Trì. Đã đến lúc con chính thức bước vào con đường tu luyện. Hãy nhớ, con là người được chọn, đừng để những cảm xúc tầm thường làm vướng bận."

"Vâng, sư tổ. Hiên nhi nhất định sẽ không làm người thất vọng." Cổ Diệt cúi đầu, giọng nói run run đầy vẻ phục tùng.

Khi Thái Huyền quay lưng bước đi, nụ cười của lão càng thêm rộng. Lão tin chắc rằng món bảo khí này đang phát triển đúng hướng. Lão không hề biết rằng, ngay dưới bàn tay lão vừa xoa, một hạt giống hủy diệt đã bắt đầu bén rễ.

Cổ Diệt ngước nhìn theo bóng lưng của Thái Huyền, đôi mắt đen lánh trong bóng tối bỗng chốc hóa thành một màu đỏ thẫm rợn người.

“Khai mở kinh mạch? Gột rửa? Thái Huyền, ngươi cứ việc nuôi dưỡng ta đi. Để rồi xem, khi ta đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Tông, thứ ta mang tới là ánh sáng hay là địa ngục trần gian.”

Hắn lại ngồi xuống, nhưng lần này không phải để nghỉ ngơi, mà là để cảm nhận sự liên kết mới giữa Ma hồn và Thánh thể. Cuộc chiến này, hắn đã thắng hiệp đầu tiên, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu của một hồi ác mộng dài vạn năm.