MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 4: SƯ TÔN BAN THUỐC – LÒNG TỪ BI HAY SỰ GIÁM SÁT?

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 4: SƯ TÔN BAN THUỐC – LÒNG TỪ BI HAY SỰ GIÁM SÁT?

1,438 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm, đỉnh núi Thánh Anh chìm trong làn sương tím huyền ảo. Những tiếng chuông đồng từ đại điện vọng lại, trầm mặc và uy nghiêm, như đang nhắc nhở chúng sinh về sự hiện diện của một trật tự bất biến.

Vân Hiên — lúc này đã lấy lại được vẻ ngoài thanh tịnh — ngồi tĩnh tọa bên hiên mật thất. Hắn đang quan sát những con hạc tiên bay lượn giữa tầng mây. Trong mắt người khác, đó là cảnh tiên giới thái bình; nhưng trong mắt Cổ Diệt, mỗi một tấc linh khí nơi đây đều mang theo hơi thở của sự giam cầm.

"Vân Hiên sư đệ, Sư tôn gọi đệ đến Thái Huyền Điện."

Tô Thanh Nguyệt xuất hiện từ phía sau đám sương mờ. Hôm nay nàng khoác trên mình bộ lễ phục của tông môn, thần sắc có phần trang trọng hơn thường lệ. Nàng nhìn đứa bé sáu tuổi trước mặt, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Đôi khi, nàng thấy ánh mắt của Vân Hiên xa xăm và u uất đến mức không giống một đứa trẻ, nhưng khi nàng nhìn kỹ, nó lại trở về vẻ trong veo như nước suối.

"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, Sư tổ có chuyện gì sao?" Cổ Diệt đứng dậy, phủi nhẹ tà áo, giọng nói mang theo sự ngây ngô đã được rèn luyện kỹ lưỡng.

"Hôm nay là ngày quan trọng nhất của đệ trước khi bước vào Linh Khí Trì. Sư tôn muốn ban cho đệ một món quà đặc biệt."

...

Thái Huyền Điện.

Đây là nơi quyền lực cao nhất của Thiên Đạo Tông, được xây dựng trên một khối linh thạch khổng lồ bay lơ lửng giữa không trung. Bên trong điện, ngoài Thái Huyền Thiên Tôn đang ngồi trên đài cao, còn có bốn vị trưởng lão mang hơi thở cường đại không kém. Sự xuất hiện của họ tạo ra một áp lực vô hình, khiến không gian dường như đặc quánh lại.

"Vân Hiên bái kiến Sư tổ, bái kiến các vị trưởng lão." Cổ Diệt quỳ xuống, lễ tiết chu toàn đến mức không thể chê vào đâu được.

Thái Huyền Thiên Tôn gật đầu, ánh mắt lão nhìn Vân Hiên như nhìn một tác phẩm nghệ thuật tâm đắc nhất đời mình. Lão phất tay, một chiếc hộp bằng gỗ ngọc đen từ từ bay lơ lửng đến trước mặt cậu bé.

"Hiên nhi, con sở hữu Thánh thể, nhưng cơ thể hài nhi vốn dĩ yếu ớt, chưa thể chịu đựng được sức mạnh nguyên thủy của Thiên Đạo. Trong hộp này là 'Cửu Thiên Tịnh Thế Đan'."

Nghe đến bốn chữ này, bốn vị trưởng lão ngồi xung quanh đều biến sắc, trong mắt lộ ra vẻ thèm muốn cùng kinh ngạc.

"Cửu Thiên Tịnh Thế Đan?" Cổ Diệt trong lòng run lên, không phải vì vui mừng mà vì kinh hãi.

Hắn biết loại đan dược này. Kiếp trước, hắn từng nghe nói đến một loại đan dược thần thánh của chính đạo, có tác dụng "tẩy rửa linh hồn", xóa bỏ mọi ký ức tạp niệm, khiến người uống vào trở nên "vô vi", hoàn toàn đồng nhất với Đạo. Nói cách khác, đây là một loại thuốc tẩy não cao cấp. Nếu một tu sĩ bình thường uống vào, họ sẽ trở thành thiên tài tâm không tạp niệm. Nhưng với một linh hồn đang ẩn giấu như hắn, đây chính là thuốc độc lấy mạng.

"Đan dược này là do ta thu thập chín loại dược liệu cực dương từ chín tầng trời, dùng Thái Dương Chân Hỏa luyện chế trong chín chín tám mươi mốt năm." Thái Huyền Thiên Tôn ôn tồn nói, giọng lão tràn đầy "tình thương" của bậc cha chú. "Sau khi uống vào, nó sẽ giúp con tẩy sạch mọi uế khí phàm trần, làm cho linh hồn và cơ thể hoàn toàn hòa làm một. Khi đó, con bước vào Luyện Khí cảnh sẽ thuận buồm xuôi gió, không còn tâm ma."

“Tâm ma? Lão cẩu, ngươi muốn xóa sổ linh hồn ta thì có!” Cổ Diệt gào thét trong lòng.

Nhưng bên ngoài, hắn lại tỏ vẻ xúc động, đôi mắt rưng rưng: "Đan dược quý giá như vậy... Hiên nhi sợ mình không đủ tư cách để nhận."

"Con chính là tương lai của Thiên Đạo Tông, con xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này." Thái Huyền Thiên Tôn mỉm cười, ra hiệu cho Tô Thanh Nguyệt giúp hắn dùng thuốc.

Áp lực từ năm vị cao thủ tại đây khiến Cổ Diệt biết mình không có con đường lùi. Nếu hắn từ chối, bí mật của hắn sẽ bị vạch trần ngay lập tức. Nếu hắn uống, linh hồn Ma Tổ vạn năm sẽ bị ánh sáng của Cửu Thiên Tịnh Thế Đan thanh lọc đến mức tan biến.

Tô Thanh Nguyệt mở hộp ngọc, một mùi hương thanh khiết đến cực điểm lan tỏa khắp đại điện, khiến ngay cả những đệ tử đứng canh bên ngoài cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái. Một viên đan dược tròn trịa, tỏa ra ánh sáng trắng bạc dịu mắt nằm yên vị trong hộp.

Cổ Diệt run rẩy đón lấy viên đan. Hắn nhìn Thái Huyền, thấy lão đang nhìn mình với nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt lão lại sắc lạnh như dao mổ, đang chăm chú quan sát mọi biến đổi nhỏ nhất của hắn.

“Đánh cược thôi!”

Cổ Diệt bỏ viên đan vào miệng.

Viên đan vừa chạm vào lưỡi đã hóa thành một dòng suối ánh sáng cực mạnh, lao thẳng lên não bộ và xuống đan điền. Một cảm giác mát lạnh bao phủ lấy hắn, nhưng ngay sau đó, dòng suối ánh sáng ấy biến thành hàng triệu lưỡi kiếm nhỏ li ti, bắt đầu tấn công vào lõi linh hồn của hắn.

"Ư..."

Vân Hiên gục xuống, hai tay ôm đầu, cơ thể nhỏ bé run rẩy dữ dội trên nền điện lạnh lẽo.

"Hiên nhi!" Tô Thanh Nguyệt lo lắng định tiến lên, nhưng Thái Huyền phất tay ngăn lại.

"Đừng chạm vào nó. Đó là phản ứng bình thường khi đan dược đang thanh tẩy linh hồn. Chỉ cần vượt qua, nó sẽ thực sự trở thành Thánh tử vô hà."

Bên trong tâm thức của Cổ Diệt, một cuộc chiến hủy thiên diệt địa đang diễn ra. Linh hồn hắn đang bị những dải ánh sáng trắng bạc quấn chặt, cố gắng xé rách lớp vỏ bọc Ma ý để đi vào trung tâm.

“Muốn tịnh hóa ta? Ta là bóng tối khởi nguyên, là ác mộng của vạn cổ! Chút ánh sáng này làm gì được ta?”

Trong khoảnh khắc sinh tử, Cổ Diệt không còn cách nào khác, hắn phải sử dụng đến chiêu cuối cùng trong Phép cấm của Ma môn: "Vạn Tượng Luân Hồi Thủ".

Hắn chủ động xẻ nhỏ linh hồn mình thành hàng vạn mảnh li ti, ẩn nấp vào chính những "đốm sáng" của viên đan dược. Hắn không chống lại sức mạnh của đan dược, mà "ký sinh" vào nó. Đan dược muốn tịnh hóa hắn, hắn liền biến đan dược thành một phần của mình.

Bên ngoài, Thái Huyền Thiên Tôn nhìn thấy khí tức của Vân Hiên dần trở nên bình ổn, ánh sáng trắng trên người cậu bé ngày càng rực rỡ và thuần khiết. Lão mỉm cười đắc ý, tin rằng Đạo Chủng đã cắm rễ thành công vào linh hồn đứa trẻ.

Nhưng lão không thấy được, ở sâu trong đồng tử của Vân Hiên, dưới lớp ánh sáng bạc kia, có một điểm đen nhỏ hơn cả hạt bụi đang dần nuốt chửng lấy sự tịnh hóa.

Cổ Diệt từ từ ngẩng đầu lên, hơi thở thở ra mang theo làn khói trắng. Hắn nhìn Thái Huyền bằng một ánh mắt tràn đầy "sự sùng bái" và "thanh tịnh":

"Sư tổ... con cảm thấy nhẹ nhàng lắm. Con cảm thấy mình như... đã hiểu được lời nói của gió, của mây."

Thái Huyền cười lớn, tiếng cười vang động cả đại điện: "Tốt! Tốt lắm! Cửu Thiên Tịnh Thế Đan đã thành công. Từ nay về sau, con chính là hóa thân của Thiên Đạo tại nhân gian."

Cổ Diệt cúi đầu, che đi một nụ cười lạnh lẽo hơn cả hầm băng.

“Lão cẩu, cảm ơn viên đan dược của ngươi. Nhờ có nó, linh hồn ta cuối cùng cũng đã có lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Giờ đây, ngay cả ngươi cũng không thể nhận ra bản chất của ta nữa rồi.”

Lòng từ bi của kẻ thù, hóa ra lại là tấm khiên vững chắc nhất cho ác ma.