Sau khi "thăng hoa" nhờ Cửu Thiên Tịnh Thế Đan, vị thế của Vân Hiên tại Thiên Đạo Tông đạt đến một tầm cao mới. Hắn không còn bị nhốt trong mật thất mà được phép đi lại trong khu vực nội đảo của núi Thánh Anh.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu — màu sắc gợi nhớ cho Cổ Diệt về ngày hắn bị vây sát tại đỉnh Cửu Tiêu — hắn đứng bên bờ vực thẳm của vách đá, nhìn xuống vạn dặm mây trôi.
"Đệ lại đang nhìn gì đó? Sư tôn nói sau khi dùng thuốc, tâm tính đệ sẽ trở nên thanh tịnh, nhưng ta thấy đệ dường như càng thêm sầu muộn."
Tô Thanh Nguyệt nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn. Nàng hôm nay không mặc đạo bào trang nghiêm mà chỉ diện một bộ váy lụa đơn giản, mái tóc dài xõa ngang vai, trông giống một tiên tử lạc bước giữa trần gian hơn là một tu sĩ lãnh khốc.
Cổ Diệt không quay đầu lại, hắn vẫn nhìn về phía chân trời, giọng nói nhỏ nhẹ: "Thanh Nguyệt tỷ tỷ, tỷ đã bao giờ nhìn thấy máu nhuộm đỏ cả bầu trời chưa? Đỏ đến mức ngay cả mặt trời cũng phải trốn chạy?"
Tô Thanh Nguyệt khựng lại, đôi mắt nàng thoáng qua một tia dao động dữ dội. Câu nói của một đứa trẻ sáu tuổi lẽ ra phải là vô nghĩa, nhưng nó lại chạm vào một mảnh ký ức sâu kín nhất trong linh hồn nàng.
Vạn năm trước, nàng chỉ là một tiểu đệ tử mới nhập môn của Thái Huyền Thiên Tôn, được đưa đến đỉnh Cửu Tiêu để chứng kiến "Sự trừng phạt của chính nghĩa". Ngày đó, nàng đã thấy vị Ma Tổ ấy đứng giữa vòng vây, thân xác nát bét nhưng ý chí vẫn ngạo nghễ nhìn trời xanh.
Lúc đó, giữa muôn vàn tiếng reo hò của các vị Tiên Tôn, chỉ có nàng — một kẻ nhỏ bé — đã rơi lệ vì một người mà nàng lẽ ra phải căm ghét. Nàng khóc không phải vì thương hại, mà vì cảm thấy thế gian này quá đỗi tàn khốc, và cái gọi là "Thiên Đạo" sao mà lạnh lẽo đến thế.
"Vân Hiên... sao đệ lại hỏi vậy?" Giọng nàng hơi run.
Cổ Diệt quay lại, nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong một khoảnh khắc, lớp ngụy trang của một đứa trẻ dường như biến mất, thay vào đó là đôi mắt sâu thẳm của kẻ đã đi qua vạn kiếp luân hồi.
Hắn nhớ rồi. Vạn năm trước, trước khi linh hồn hắn tan vỡ, giữa hàng vạn ánh mắt thù hận và khinh bỉ, hắn đã nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn nấp sau lưng Thái Huyền, đôi mắt nhòe lệ. Một giọt lệ ấy, vào thời điểm đó, còn nặng hơn cả mười tòa núi lớn, là chút hơi ấm duy nhất tiễn đưa một con quỷ về với hư vô.
“Hóa ra là nàng... Tô Thanh Nguyệt.”
Sát ý trong lòng Cổ Diệt đối với Thiên Đạo Tông vốn như biển rộng, nhưng khi nhìn thấy nàng, sóng biển ấy dường như lặng xuống một chút. Hắn không phải hạng người nhân từ, nhưng hắn tuyệt đối không phải kẻ vô ơn. Nhân quả vạn năm trước, một giọt lệ đó, hắn nợ nàng.
"Đệ chỉ mơ thấy thôi." Cổ Diệt thu lại ánh mắt, cười ngây ngô. "Mơ thấy một người mặc áo đen rất đáng sợ, nhưng cũng rất cô độc."
Tô Thanh Nguyệt thở phào một tiếng, nàng ngồi xuống thảm cỏ bên cạnh hắn, vỗ nhẹ lên vai cậu bé: "Chỉ là mộng thôi. Ở Thiên Đạo Tông, sẽ không có ai đáng sợ cả. Sư tôn và ta sẽ bảo vệ đệ."
Cổ Diệt im lặng. Bảo vệ ta? Hay là bảo vệ cái "vật chứa" mà các người đã tốn bao công sức nuôi dưỡng?
Hắn đột nhiên hỏi: "Tỷ tỷ, tại sao tỷ lại tu tiên? Để trường sinh sao?"
Tô Thanh Nguyệt nhìn lên những vì sao đang dần hiện ra, đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ: "Lúc đầu, ta tu tiên vì muốn thoát khỏi cảnh đói khổ của phàm trần. Sau đó, Sư tôn nói tu tiên là để cứu giúp chúng sinh, để giữ vững trật tự của thế giới. Nhưng đôi khi... ta cảm thấy cái trật tự này quá đắt đỏ."
Nàng quay sang nhìn Vân Hiên, giọng nói trở nên nghiêm túc: "Vân Hiên, đệ mang trên mình Thánh Thể, vận mệnh của đệ đã được định sẵn là phải gánh vác cả thiên hạ. Nhưng nếu có một ngày đệ cảm thấy mệt mỏi, hãy nhớ rằng đằng sau đệ vẫn còn có ta. Ta không mong đệ trở thành một vị thần vô cảm, ta chỉ mong đệ... được là chính mình."
Cổ Diệt chấn động. Được là chính mình?
Ở nơi quỷ quái mang tên Thiên Đạo Tông này, ai cũng muốn hắn trở thành "Thánh tử", trở thành "Thiên Đạo hạ phàm", duy chỉ có người phụ nữ này lại bảo hắn hãy là chính mình. Nàng không biết rằng, cái "chính mình" của hắn lại là thứ có thể hủy diệt toàn bộ những gì nàng đang tôn thờ.
"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, nếu một ngày ta trở thành kẻ thù của cả thế giới, tỷ có còn đứng sau lưng ta không?"
Tô Thanh Nguyệt lặng người đi. Gió đêm thổi qua làm tung bay mái tóc nàng, che khuất khuôn mặt. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ nói, âm thanh như tan vào hư không:
"Nếu cả thế giới sai, ta sẽ cùng đệ sửa lại thế giới. Nếu đệ sai... ta sẽ là người duy nhất ở bên cạnh đệ để gánh chịu lỗi lầm đó."
Cổ Diệt nhìn nàng, trong lòng nảy sinh một cảm xúc lạ lẫm mà vạn năm qua hắn chưa từng có. Đây không phải là tình yêu nam nữ tầm thường, mà là một sự cộng hưởng của những linh hồn cô độc.
Hắn vươn bàn tay nhỏ bé, lén lút vận một tia Ma ý cực nhỏ — thứ ma ý đã được tịnh hóa qua Cửu Thiên Tịnh Thế Đan nên giờ đây nó mang một màu xám bạc huyền ảo — vuốt nhẹ lên tà áo của nàng.
Hắn đã để lại một "Nhân Quả Ấn". Với ấn ký này, dù sau này hắn có đồ sát cả Thiên Đạo Tông, hắn cũng sẽ cảm nhận được nàng ở đâu để giữ cho nàng một con đường sống.
"Được, đây là lời tỷ nói." Cổ Diệt đứng dậy, bước đi về phía mật thất, bóng lưng nhỏ bé của hắn dường như hòa vào bóng tối đang bao trùm núi rừng.
Tô Thanh Nguyệt nhìn theo bóng dáng đứa trẻ, nàng đưa tay lên chạm vào khóe mắt mình, nơi đó bỗng nhiên thấy ẩm ướt. Nàng không hiểu tại sao, mỗi khi đối diện với Vân Hiên, nỗi buồn vạn năm trước về vị Ma Tổ ấy lại hiện về rõ rệt đến thế.
Đêm đó, dưới ánh trăng thanh lãnh, một người đứng đầu gió, một người ngồi trong bóng tối, cách nhau chỉ vài bước chân nhưng lại như cách nhau cả một biển máu của vạn năm luân hồi.
Cổ Diệt ngồi xếp bằng trong mật thất, lần này hắn không tu luyện, mà là suy ngẫm về lời của nàng.
“Tô Thanh Nguyệt, giọt lệ vạn năm trước ta chưa trả, lời hứa kiếp này ta sẽ ghi tâm. Thiên Đạo Tông phải diệt, Thái Huyền phải chết, nhưng nàng... ta sẽ để nàng thấy được một thế giới không có Thiên Đạo chân chính là như thế nào.”
Hắn nhắm mắt, bắt đầu vận hành khí tức chuẩn bị cho sự kiện trọng đại vào ngày mai: Chính thức nhập môn Luyện Khí tại Linh Khí Trì.
Nơi đó, hắn sẽ bắt đầu bước đi đầu tiên trên con đường "Nội Ma Ngoại Tiên".