MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 6: CỬU TRÙNG LUYỆN KHÍ – CÁCH TU HÀNH ĐIÊN RỒ CỦA MA TỔ

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 6: CỬU TRÙNG LUYỆN KHÍ – CÁCH TU HÀNH ĐIÊN RỒ CỦA MA TỔ

1,332 từ · ~7 phút đọc

Linh Khí Trì tọa lạc tại trung tâm của Thiên Đạo Tông, là một hồ nước tự nhiên tích tụ linh khí từ vạn năm qua. Nước trong hồ không phải là nước thông thường, mà là linh khí hóa lỏng, đặc quánh như sữa, tỏa ra sương mù che phủ cả một vùng thung lũng.

Hôm nay, Linh Khí Trì chỉ mở cửa cho một người duy nhất: Thánh tử Vân Hiên.

Thái Huyền Thiên Tôn cùng mười vị trưởng lão đứng trên vách đá nhìn xuống. Ánh mắt lão tràn đầy kỳ vọng.

"Vân Hiên, hãy xuống hồ. Với Cửu Khiếu Linh Lung Thánh Thể, con có thể trực tiếp hấp thụ linh khí mà không cần thông qua kinh mạch. Hãy nhớ, giữ tâm thanh tịnh, để linh khí dẫn dắt đệ nhất trùng thiên của con."

Cổ Diệt gật đầu, bước từng bước xuống hồ nước mát lạnh. Khi nước ngập đến ngực, hắn lập tức cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ. Linh khí ở đây quá mạnh, nó cuồn cuộn muốn tràn vào lỗ chân lông của hắn như những cơn sóng dữ.

Nếu là một đứa trẻ sáu tuổi bình thường, cơ thể sẽ lập tức bị bão hòa và đạt đến Luyện Khí tầng một chỉ trong vài hơi thở. Nhưng Cổ Diệt thì khác.

Hắn ngồi xếp bằng giữa hồ, nhắm mắt lại.

“Linh khí dẫn dắt? Trật tự của các ngươi là dùng linh khí làm chủ, con người làm nô. Còn Ma đạo của ta, ta chính là chủ nhân, linh khí chỉ là củi đốt!”

Bên trong đan điền của Vân Hiên, hạt giống Ma ý đen kịt bắt đầu thức tỉnh. Cổ Diệt không vội vàng hấp thụ linh khí vào kinh mạch như cách tu luyện truyền thống. Hắn vận hành "Vạn Cổ Thôn Thiên Quyết" — công pháp bá đạo nhất mà hắn từng dùng để thống trị vạn năm trước.

Thay vì để linh khí tự do chảy vào, hắn biến cơ thể mình thành một cái hố đen.

"Oanh!"

Một vòng xoáy khổng lồ đột ngột xuất hiện giữa Linh Khí Trì, lấy Vân Hiên làm tâm. Nước hồ bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Linh khí vốn dĩ ôn hòa, thanh khiết bỗng chốc trở nên bạo liệt, bị hút vào người Vân Hiên với tốc độ kinh người.

Trên vách đá, một vị trưởng lão kinh ngạc thốt lên: "Sư tôn, nhìn kìa! Tốc độ hấp thụ này... vượt xa ghi chép về Thánh Thể! Lẽ nào nó định đột phá liên tiếp?"

Thái Huyền Thiên Tôn cũng hơi nheo mắt lại. Lão cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không thể chỉ ra điểm bất thường. Linh khí vẫn là linh khí đó, Thánh Thể vẫn tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ. Lão không thể thấy được bên trong cơ thể Vân Hiên, mỗi một sợi linh khí trắng tinh khi vừa vào đến kinh mạch đã bị Ma ý của Cổ Diệt trực tiếp bẻ gãy.

Tu luyện Luyện Khí cảnh thông thường chia làm chín tầng (Cửu Trùng). Mỗi tầng là tích lũy linh khí để mở rộng kinh mạch.

Nhưng cách của Cổ Diệt là: Luyện Khí hóa Ma.

Hắn ép linh khí phải nén lại, nén đến mức cực hạn cho đến khi nó hóa thành một loại vật chất mang màu xám chì đặc quánh. Hắn không dùng nó để mở rộng kinh mạch, mà dùng nó để gia cố thành vách kinh mạch.

Tầng một... Tầng hai... Tầng ba...

Chỉ trong nửa canh giờ, khí tức của Vân Hiên đã vọt thẳng lên Luyện Khí tầng ba. Sự thăng tiến này khiến các vị trưởng lão đứng ngồi không yên.

"Thiên tài! Đúng là Thiên Đạo sủng nhi!"

Nhưng Cổ Diệt vẫn chưa dừng lại. Hắn đang chịu đựng một nỗi đau mà không ai có thể tưởng tượng. Việc nén linh khí cấp độ cao khiến kinh mạch của hắn như bị hàng vạn lưỡi dao băm nát rồi lại được chữa lành ngay lập tức nhờ khả năng phục hồi của Thánh Thể.

“Nữa! Phải nén sâu hơn nữa! Cơ sở của Thiên Đạo Tông là phù phiếm. Ta muốn một cái móng vững chắc đến mức ngay cả Thiên Phạt cũng không thể rung chuyển!”

Hắn tiếp tục hút lấy hút để linh khí trong hồ. Vòng xoáy ngày càng lớn, khiến mực nước trong hồ bắt đầu vơi đi trông thấy.

Tầng bốn... Tầng năm...

Đến tầng thứ sáu, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng nhiên bị mây đen che phủ. Những tia sét vàng kim bắt đầu thấp thoáng ẩn hiện trong tầng mây.

"Thiên tượng cảnh báo?" Thái Huyền Thiên Tôn biến sắc. "Luyện Khí cảnh mà lại dẫn động được thiên tượng? Chuyện này chưa từng có tiền lệ!"

Cổ Diệt ở dưới hồ cười lạnh. Hắn biết Thiên Đạo đang bắt đầu cảm thấy bị đe dọa. Hắn đang tu luyện một thứ "Luyện Khí" không nằm trong quy luật của nó.

Hắn đột ngột đổi thủ ấn. Thay vì hút vào, hắn bắt đầu đẩy ra.

Những linh khí đã bị "Ma hóa" bên trong cơ thể hắn được ép ngược ra ngoài da thịt, sau đó lại bị hút vào. Quá trình này lặp đi lặp lại như việc rèn một thanh kiếm trong lò lửa. Mỗi một lần như vậy, tạp chất trong cơ thể Vân Hiên bị tống khứ sạch sành sanh.

Luyện Khí tầng bảy... Tầng tám...

Mồ hôi hòa cùng máu xám rỉ ra từ lỗ chân lông Vân Hiên, nhưng ngay lập tức bị dòng nước hồ cuộn trào rửa sạch. Ánh sáng vàng kim trên người hắn giờ đây không còn rực rỡ chói mắt, mà trở nên trầm mặc, sâu thẳm như vàng cổ đại.

Cuối cùng, khi linh khí trong hồ đã vơi đi gần một nửa, Cổ Diệt đột ngột mở mắt.

"PHÁ!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể hắn. Một luồng khí kình vô hình lan tỏa, đánh bật nước hồ văng tung tóe.

Luyện Khí tầng chín — Viên mãn.

Chỉ trong một buổi sáng, hắn đã đi hết quãng đường mà tu sĩ bình thường phải mất mười năm, thậm chí là cả đời.

Vân Hiên đứng dậy từ giữa hồ, cơ thể hắn dường như cao hơn một chút, làn da bóng loáng như ngọc, khí chất phiêu dật nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó gần.

Thái Huyền Thiên Tôn lập tức đáp xuống cạnh hồ, nắm lấy cổ tay Vân Hiên để kiểm tra. Lão sững sờ. Kinh mạch của đứa trẻ này rộng và chắc chắn hơn cả những tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Linh khí bên trong vận hành như sấm sét, cuồn cuộn không dứt.

"Vân Hiên... con... con cảm thấy thế nào?" Giọng nói của Thái Huyền lần đầu tiên mang theo sự run rẩy, không phải vì lo lắng, mà vì sự hưng phấn tột độ.

Cổ Diệt cúi đầu, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự "thành kính": "Sư tổ, con cảm thấy như có hàng ngàn con rồng đang chạy trong người. Con... con chỉ làm theo những gì đan điền mách bảo."

"Tốt! Quá tốt! Thiên hạ này sau này sẽ là của con!" Thái Huyền cười dài, âm thanh chấn động cả thung lũng.

Lão không biết rằng, bên trong "đan điền" mà lão hết mực khen ngợi, chín tầng linh khí của Vân Hiên không phải nằm ngang mà nằm dọc, đan xen vào nhau tạo thành một cái lồng giam. Và ở trung tâm cái lồng đó, một bóng đen nhỏ bé đang nhe răng cười với lão.

Cổ Diệt đã hoàn thành bước đầu tiên. Hắn không chỉ tu luyện nhanh, mà còn tu luyện một cách "sai lệch" mà Thiên Đạo không thể sửa chữa.

“Tầng chín Luyện Khí chỉ là bắt đầu. Thái Huyền, ngươi tưởng ta là thiên tài của ngươi? Không, ta là cơn ác mộng mà ngươi đã đích thân nuôi lớn.”