MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 7: KHÍ VẬN NGHỊCH THIÊN – NHẶT ĐƯỢC PHẾ VẬT HÓA RA LÀ MA BẢO

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 7: KHÍ VẬN NGHỊCH THIÊN – NHẶT ĐƯỢC PHẾ VẬT HÓA RA LÀ MA BẢO

1,136 từ · ~6 phút đọc

Sau màn đột phá chấn động tại Linh Khí Trì, cái tên Vân Hiên trở thành một huyền thoại sống trong lòng đệ tử Thiên Đạo Tông. Tuy nhiên, thay vì đắm mình trong sự tung hô, Cổ Diệt chọn cách thu mình lại. Hắn biết, càng đứng dưới ánh sáng rực rỡ, bóng tối của hắn càng dễ bị lộ tẩy.

Hôm nay là ngày "Tàng Bảo Các" mở cửa cho các đệ tử mới đạt tới Luyện Khí cảnh để chọn lựa pháp khí hộ thân.

Tàng Bảo Các của Thiên Đạo Tông là một tòa tháp chín tầng lơ lửng giữa biển mây, chứa đựng hàng vạn thần binh lợi khí, từ thượng cổ kiếm ý đến những lá bùa chú bí ẩn. Các đệ tử khác đều đổ xô lên tầng cao, nơi có những thanh linh kiếm tỏa ánh sáng lung linh, mang theo uy áp của bậc tiền nhân.

Riêng Vân Hiên lại lững thững bước xuống tầng hầm — nơi chứa đựng những phế phẩm, những mảnh vỡ pháp khí không thể phục hồi hoặc những vật phẩm lai lịch bất minh bị bám đầy bụi bặm.

"Vân Hiên sư đệ, sao đệ lại xuống đây?"

Tô Thanh Nguyệt bước theo sau, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng hôm nay là người giám sát buổi chọn bảo vật. Nhìn thấy vị "Thánh tử" tương lai lại đi bới móc trong đống đồng nát, nàng không khỏi thắc mắc.

"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, Sư tổ dạy rằng 'Đạo trung hữu vật', vạn vật đều có linh. Đệ cảm thấy những thứ bị người đời bỏ rơi này dường như đang trò chuyện với đệ." Cổ Diệt nở một nụ cười thuần khiết, nhưng đôi mắt lại đang rà soát cực nhanh qua từng ngóc ngách.

Thực tế, linh hồn Ma Tổ của hắn đang cảm nhận được một dao động cực kỳ quen thuộc. Một loại khí tức u ám, lạnh lẽo, mang theo mùi vị của sự mục nát vạn năm mà chỉ những kẻ đã từng đi qua cửu u địa ngục mới nhận ra được.

Hắn bước đến một góc khuất, nơi có một đống binh khí gãy nát chồng chất lên nhau. Ở đó, có một mảnh sắt đen kịt, sần sùi, hình thù kỳ dị trông giống như một chiếc răng cưa bị rỉ sét hoàn toàn. Nó không có linh khí, không có hào quang, thậm chí còn bốc lên một mùi hôi thối nhàn nhạt.

"Vật này... kinh tởm quá, đệ đừng chạm vào." Tô Thanh Nguyệt đưa tay định ngăn cản. "Đây là mảnh vỡ của một thanh ma đao từ thời đại hắc ám, đã bị linh hỏa tịnh hóa vạn năm, không còn tác dụng gì ngoài việc làm bẩn tay đệ."

Cổ Diệt không nghe, hắn vươn bàn tay nhỏ nhắn chạm vào mảnh sắt.

Xoẹt!

Một tia điện đen nhỏ đến mức mắt thường không thể thấy từ mảnh sắt đâm thẳng vào ngón tay hắn. Cổ Diệt không đau, trái lại, hắn cảm thấy một sự hưng phấn điên cuồng từ sâu trong linh hồn.

“Tìm thấy rồi! Hóa ra ngươi ở đây... Trảm Ma Toái Phiến!”

Đây chính là một mảnh vỡ từ "Cửu U Trảm Thần Đao" — thanh đao hộ mệnh của hắn vạn năm trước. Năm đó khi hắn tự bạo, thanh đao này cũng bị vỡ vụn thành trăm mảnh, thất lạc khắp thế gian. Không ngờ Thiên Đạo Tông lại nhặt được một mảnh và ném vào đống phế liệu này.

"Đệ thích cái này." Cổ Diệt cầm mảnh sắt lên, giả vờ ngắm nghía như một đứa trẻ nhặt được món đồ chơi lạ.

"Nhưng nó là phế vật, thậm chí còn mang theo ma khí dư tàn, sẽ ảnh hưởng đến Thánh thể của đệ!" Tô Thanh Nguyệt lo lắng nói.

Cổ Diệt lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ kiên định: "Tỷ tỷ nói vạn vật đều có thể cảm hóa. Nếu nó là ma, đệ muốn dùng Thánh khí của mình để tịnh hóa nó, biến nó thành một thanh kiếm bảo vệ chúng sinh. Chẳng lẽ đó không phải là Đạo sao?"

Tô Thanh Nguyệt sững sờ. Nàng nhìn đứa trẻ sáu tuổi trước mặt, trong lòng dâng lên một sự kính phục vô bờ. “Tấm lòng của Thánh tử quả nhiên bao la, ngay cả một mảnh ma sắt cũng muốn cứu vớt.”

"Được rồi, nếu đệ đã quyết định, ta sẽ tâu lại với Sư tôn. Nhưng đệ phải hứa, nếu cảm thấy không khỏe, phải vứt nó đi ngay lập tức."

"Đệ hứa!"

Cổ Diệt giấu mảnh sắt vào trong ống tay áo rộng lùng thùng. Ngay khi mảnh sắt chạm vào da thịt hắn, hắn lập tức vận hành một tia ma lực nhỏ nhất để giao tiếp.

“Lão bằng hữu, ngủ say vạn năm, giờ là lúc thức tỉnh rồi.”

Mảnh sắt rỉ sét run nhẹ một cái, lớp rỉ vàng bên ngoài âm thầm rụng xuống, để lộ ra một bề mặt đen tuyền, sâu thẳm như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng. Nó không hề bị tịnh hóa, nó chỉ đang che giấu bản chất hung tàn của mình dưới sự bao bọc của Thánh thể Vân Hiên.

Đêm đó, trong mật thất, Cổ Diệt ngồi đối diện với mảnh sắt đen. Hắn không dùng linh khí để nuôi dưỡng nó, mà cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu chứa đựng bản nguyên Ma ý vào giữa mảnh vỡ.

Xì... xì...

Mảnh sắt hấp thụ giọt máu, tỏa ra một làn khói đen kịt. Nó bắt đầu biến hình, thu nhỏ lại và chui tọt vào trong lòng bàn tay phải của Vân Hiên, hóa thành một vết bớt hình lưỡi đao mờ nhạt.

Đây chính là "Ma Khí Ký Sinh". Từ nay về sau, mảnh vỡ này sẽ cùng hắn lớn lên, hấp thụ những uế khí và sát niệm của kẻ thù để phục hồi lại hình dáng ban đầu.

Cổ Diệt cười nhạt. Thái Huyền Thiên Tôn muốn hắn làm một Thánh tử vô hà, không có vũ khí sát thương để dễ bề kiểm soát. Nhưng lão không ngờ, ngay dưới mũi lão, một thứ hung binh tàn bạo nhất lịch sử đang âm thầm mài sắc lưỡi đao.

"Vũ khí đã có, căn cơ đã vững... Thái Huyền, cuộc chơi của chúng ta bắt đầu thú vị rồi đây."

Hắn đứng dậy, nhìn ra phía cửa sổ. Ánh trăng ngoài kia hôm nay dường như mang theo một sắc tím kỳ dị. Hắn biết, ngày mai sẽ không bình yên, vì sự trỗi dậy quá nhanh của hắn đã bắt đầu khiến những kẻ khác trong tông môn cảm thấy bị đe dọa.

Đặc biệt là những "thiên tài" vốn đang đứng trên đỉnh cao, giờ đây bỗng thấy mình chỉ là những cái bóng dưới chân một đứa trẻ sáu tuổi.