Thiên Đạo Tông, diễn võ trường ngoại môn.
Tiếng hò reo vang dội khắp các đỉnh núi. Hôm nay là ngày đại đấu định kỳ của đệ tử ngoại môn, một dịp để các trưởng lão tuyển chọn những mầm non ưu tú vào nội môn. Tuy nhiên, không khí hôm nay đặc biệt nóng bỏng vì một sự xuất hiện không tưởng: Thánh tử Vân Hiên.
Thái Huyền Thiên Tôn muốn Vân Hiên "trải nghiệm" thực chiến để làm vững đạo tâm. Lão sắp xếp cho đứa trẻ sáu tuổi này tham gia thi đấu, tất nhiên là với những đệ tử ngoại môn đã mười bốn, mười lăm tuổi.
"Nhìn kìa, đó là Thánh tử sao? Nhỏ bé quá!" "Nhỏ nhưng là Luyện Khí tầng chín đấy! Ngươi có tin nổi không? Chúng ta tu luyện mười năm mới tới tầng năm, hắn chỉ mất vài ngày!" Những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ đổ dồn về phía cậu bé mặc đạo bào trắng tinh khôi đang đứng giữa sân.
Cổ Diệt đứng đó, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Hắn nhìn quanh, trong mắt hắn, những đệ tử này không khác gì những đứa trẻ đang chơi đồ hàng. Sâu trong lòng bàn tay phải, vết bớt hình lưỡi đao đang khẽ rung lên, thôi thúc hắn nhuộm đỏ nơi này.
“Bình tĩnh lại. Giờ chưa phải lúc để sát lục.” – Hắn thầm cảnh báo mảnh vỡ ma đao.
"Trận thứ nhất: Vân Hiên đối đầu với Trần Hùng!" Một vị chấp sự hô lớn.
Trần Hùng là một thiếu niên to lớn, mười sáu tuổi, đã đạt tới Luyện Khí tầng bảy. Gã bước lên đài với vẻ mặt phức tạp, vừa kính sợ vị thế Thánh tử, vừa không cam tâm bị một đứa trẻ vượt mặt.
"Thánh tử, xin đắc tội! Ta sẽ không nương tay đâu!" Trần Hùng gầm lên, vận hành Thiên Đạo Quyền, một loại quyền pháp cơ bản của tông môn. Một luồng linh khí vàng nhạt bao phủ nắm đấm của gã, mang theo kình phong xé gió lao về phía Vân Hiên.
Cổ Diệt không tránh né. Hắn khẽ nhếch môi.
“Tiên pháp sao? Để ta dạy ngươi cách dùng nó.”
Hắn đưa tay lên, vận hành Tiên Vân Chưởng – một môn công pháp mềm mại của Thiên Đạo Tông. Nhưng bên trong kinh mạch, hắn lại sử dụng tâm pháp "Ám Kình Ma Triền". Thay vì đẩy linh khí ra ngoài tạo thành lực lượng bùng nổ, hắn xoay chuyển linh khí theo hình xoắn ốc bên trong lòng bàn tay, tạo ra một lực hút và lực nghiền nát cực mạnh.
Bộp!
Nắm đấm của Trần Hùng chạm vào lòng bàn tay nhỏ bé của Vân Hiên. Toàn bộ khán đài nín thở. Họ chờ đợi Vân Hiên bị đánh bay, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
Gương mặt Trần Hùng đột ngột biến sắc, trở nên tái mét. Gã cảm thấy linh khí của mình giống như rơi vào một hố đen, bị cuốn đi điên cuồng. Không chỉ vậy, một luồng kình lực quái dị, âm trầm đang từ bàn tay Vân Hiên truyền vào cánh tay gã, bẻ gãy từng sợi gân mạch một cách tinh vi mà mắt thường không thấy được.
"A!"
Trần Hùng hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể to lớn bị hất văng khỏi võ đài như một bao tải rách. Khi rơi xuống đất, cánh tay của gã rũ rượi, kinh mạch bên trong đã bị phế sạch, nhưng nhìn từ bên ngoài lại không có lấy một vết trầy xước.
"Thánh tử thắng!" Vị chấp sự run rẩy tuyên bố.
Trên đài cao, Thái Huyền Thiên Tôn nheo mắt nhìn xuống. Lão khẽ vuốt râu: "Tiên Vân Chưởng... mượn lực đánh lực, hóa thực thành hư. Hiên nhi quả nhiên lĩnh hội được tinh túy của Đạo, lấy nhu thắng cương."
Tô Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, đôi chân mày khẽ nhíu. Nàng cảm thấy có chút kỳ lạ. Tiên Vân Chưởng là môn võ học ôn hòa, nhưng sao khi Vân Hiên ra đòn, nàng lại cảm nhận được một sự tàn nhẫn và lạnh lùng ẩn giấu? Cảm giác đó lướt qua quá nhanh khiến nàng nghĩ mình lầm tưởng.
Trận đấu tiếp theo, rồi tiếp theo nữa...
Vân Hiên hạ gục mọi đối thủ chỉ bằng một chiêu duy nhất. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, không dùng uy áp của Thánh Thể để trấn áp. Hắn dùng đúng những môn tiên pháp thấp kém nhất, nhưng biến chúng thành những lưỡi dao sắc lẹm thông qua cách vận hành ma ý bên trong.
Hắn đang thực hiện một thí nghiệm: Ma Ý Tiên Hình.
Hắn muốn chứng minh rằng, công pháp chỉ là công cụ, còn ý chí của người cầm nó mới là định đoạt. Hắn dùng danh nghĩa của "Thánh" để thực hiện hành vi của "Ma". Mỗi một đối thủ bị hắn đánh bại, đạo tâm của họ đều bị sụp đổ hoàn toàn. Họ không chỉ thua về sức mạnh, mà còn cảm thấy tuyệt vọng trước sự xa cách vạn dặm về đẳng cấp.
Trận chung kết ngoại môn: Vân Hiên đối đầu với Lý Mộ – kẻ được mệnh danh là đệ nhất ngoại môn, Luyện Khí tầng chín viên mãn, chỉ còn một bước là Trúc Cơ.
Lý Mộ rút ra một thanh linh kiếm, ánh mắt lạnh lẽo: "Vân Hiên, ngươi rất mạnh. Nhưng ngươi mới chỉ tu luyện vài ngày, kinh nghiệm thực chiến không thể bằng ta. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, Thánh Thể không phải là tất cả!"
Kiếm quang lóe lên như sao sa, Lý Mộ thi triển Thiên Đạo Kiếm Pháp, tạo thành một tấm lưới ánh sáng bao vây lấy cậu bé.
Cổ Diệt đứng im giữa rừng kiếm quang. Hắn nhắm mắt lại.
“Kinh nghiệm thực chiến? Ta đã từng giết nhiều người hơn số hạt cát trên bãi biển này.”
Ngay khi mũi kiếm của Lý Mộ chỉ còn cách cổ họng hắn nửa tấc, Vân Hiên đột ngột ra tay. Hắn không dùng tay không nữa, mà dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm.
Keng!
Một tiếng động lanh lảnh vang lên. Linh kiếm – một kiện pháp khí hạ phẩm – dưới ngón tay của đứa trẻ sáu tuổi bỗng rạn nứt rồi vỡ vụn thành từng mảnh.
Cổ Diệt không dừng lại, hắn bước tới một bước, bàn tay hóa thành một trảo, nhẹ nhàng đặt lên ngực Lý Mộ.
"Tiên Thủ Bắt Trăng" – Một chiêu thức tầm thường để bắt chim, bắt bướm.
Nhưng trong mắt Lý Mộ, đó không phải là một bàn tay trẻ con, mà là một móng vuốt của một con quái vật từ vực thẳm đang vươn ra bóp nát trái tim gã. Sát ý kinh thiên địa ẩn giấu dưới lớp linh khí vàng kim khiến Lý Mộ hoàn toàn tê liệt, không thể cử động.
Bùng!
Lý Mộ bay ngược ra sau, đập mạnh vào cột đá của diễn võ trường. Gã không chết, nhưng toàn bộ linh khí trong cơ thể bị đánh tan tác, đạo cơ rạn nứt. Gã nhìn Vân Hiên với ánh mắt đầy hãi hùng, miệng lẩm bẩm không ra tiếng: "Ác ma... hắn là ác ma..."
Toàn trường im lặng như tờ.
Vân Hiên thu tay lại, hơi thở không hề rối loạn. Hắn cúi người nhặt một mảnh vụn của thanh kiếm lên, đưa cho vị chấp sự, giọng nói lại trở về vẻ non nớt: "Chấp sự bá bá, con lỡ tay làm hỏng kiếm của sư huynh rồi, người đừng mắng con nhé."
Cả khán đài lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay. Họ ca ngợi sức mạnh của Thánh tử, ca ngợi sự khiêm tốn của hắn.
Chỉ có Cổ Diệt là thầm cười lạnh trong lòng. Hắn vừa dùng một chút "Ma Huyết Sát Niệm" để dọa cho Lý Mộ phát điên. Từ nay về sau, Lý Mộ sẽ không bao giờ có thể tu luyện được nữa, vì mỗi khi nhắm mắt lại, gã sẽ thấy bàn tay của hắn.
Thái Huyền Thiên Tôn đứng dậy, ánh mắt sáng quắc: "Thiên Đạo Tông ta có Vân Hiên, chính là thiên ý! Buổi đại đấu hôm nay kết thúc tại đây!"
Cổ Diệt bước xuống đài, bóng lưng nhỏ bé của hắn bị ánh mặt trời kéo dài trên mặt đất. Hắn biết, màn phô diễn này là cần thiết để củng cố vị thế, nhưng nó cũng đã gieo xuống hạt giống của sự nghi ngờ.
Ở một góc tối trên vách đá, một vị trưởng lão với khuôn mặt u tối đang nhìn chằm chằm vào hắn. Đó là sư phụ của Lý Mộ. Và phía trên cao, Thái Huyền Thiên Tôn tuy cười, nhưng bàn tay lão đang nắm chặt vào thành ghế đá, nghiền nó thành bột mịn.
Lão bắt đầu nhận ra, đứa trẻ này dường như... quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức không giống một con người.