MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 9: KINH ĐỘNG TẦNG CAO – SỰ NGHI NGỜ CỦA THÁI HUYỀN

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 9: KINH ĐỘNG TẦNG CAO – SỰ NGHI NGỜ CỦA THÁI HUYỀN

1,350 từ · ~7 phút đọc

Đêm sau buổi đại đấu, đỉnh núi Thánh Anh không còn vẻ thanh bình thường lệ. Không khí đặc quánh lại bởi áp lực từ thần thức của các vị đại năng đang không ngừng quét qua quét lại.

Bên trong mật thất của Thái Huyền Thiên Tôn, không gian u tối chỉ được thắp sáng bởi một ngọn nến vĩnh hằng. Thái Huyền ngồi đó, trước mặt lão là một tấm gương đồng đang chiếu lại hình ảnh Vân Hiên dùng hai ngón tay kẹp nát thanh linh kiếm của Lý Mộ.

"Hóa thực thành hư, mượn lực đánh lực... Chẳng lẽ thiên phú của Thánh Thể thực sự kinh người đến mức này?" Thái Huyền lẩm bẩm, đôi mắt lão nheo lại đầy vẻ suy tư.

Phía sau lão, một bóng đen từ từ hiện ra. Đó là Hắc Lão — người đứng đầu đội ám vệ của Thiên Đạo Tông, kẻ chuyên thực hiện những công việc trong bóng tối cho Thái Huyền.

"Sư tôn, có điểm không đúng." Hắc Lão khàn giọng nói. "Lý Mộ sau trận đấu đã hoàn toàn phát điên. Ta đã kiểm tra linh đài của hắn, dường như nó bị một loại sát niệm cực kỳ cổ xưa chấn vỡ. Một đứa trẻ sáu tuổi, dù là Thánh Thể, cũng không thể có loại sát niệm khiến một tu sĩ Luyện Khí tầng chín phải tâm thần phân liệt."

Thái Huyền gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá: "Ngươi nghi ngờ đứa trẻ đó bị đoạt xá?"

"Không loại trừ khả năng đó. Nhưng Cửu Thiên Tịnh Thế Đan là vật tịnh hóa vạn cổ, nếu có linh hồn ngoại lai, nó đã bị thiêu rụi từ lâu. Trừ khi..."

"Trừ khi linh hồn đó còn mạnh hơn cả pháp tắc của Cửu Thiên Tịnh Thế Đan." Thái Huyền tiếp lời, giọng lão lạnh buốt. "Gọi Vân Hiên đến đây. Ta muốn đích thân kiểm tra lần cuối."

...

Lúc này, tại chỗ ở của mình, Cổ Diệt đang ngồi tĩnh tọa. Hắn cảm nhận được hàng loạt thần thức đang dòm ngó. Hắn thừa biết sự thể hiện của mình đã vượt quá giới hạn an toàn.

“Lão cẩu bắt đầu nghi ngờ rồi sao? Tốt lắm, nếu ngươi không nghi ngờ, ta còn thấy khinh thường trí tuệ của ngươi.”

Cổ Diệt không hề hoảng sợ. Hắn lập tức vận hành "Ma Hồn Trạm Ức". Đây là một thủ pháp tự tàn khốc của Ma đạo, cho phép người dùng tự cắt đứt một phần ký ức và cảm xúc của chính mình, đem chúng giấu vào sâu trong mảnh vỡ ma đao ở lòng bàn tay, chỉ để lại một phần ý thức trống rỗng, thanh tịnh đúng chất của một đứa trẻ.

Khi Tô Thanh Nguyệt đến dẫn hắn đi, Vân Hiên ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi và ngoan ngoãn: "Thanh Nguyệt tỷ tỷ, Sư tổ tìm đệ có việc gì vậy? Đệ thấy buồn ngủ quá."

Tô Thanh Nguyệt nhìn cậu bé, lòng dâng lên một sự thương cảm. Nàng không biết về những nghi ngờ của Thái Huyền, chỉ nghĩ rằng Sư tôn muốn ban thưởng cho hắn. "Đừng sợ, Sư tôn chỉ muốn kiểm tra tu vi cho đệ thôi. Xong sớm đệ sẽ được về ngủ."

...

Thái Huyền Điện.

Cổ Diệt bước vào, cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề hơn cả núi Thái Sơn đè nặng lên vai. Hắn "loạng choạng" suýt ngã, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đi vì sợ hãi.

"Hiên nhi, lại đây với ta." Thái Huyền mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.

Cổ Diệt rụt rè bước tới. Thái Huyền đột ngột vươn tay, không phải xoa đầu như mọi khi, mà nắm chặt lấy đỉnh đầu hắn.

"Thiên Đạo Sưu Hồn!"

Đây là một môn bí thuật cực kỳ tàn bạo, có thể nhìn thấu mọi ký ức của đối phương, nhưng nếu không cẩn thận sẽ khiến người bị sưu hồn trở thành kẻ ngốc. Thái Huyền vì nghi ngờ mà không ngại hủy hoại cả Thánh Thể.

Cổ Diệt cảm thấy một luồng năng lượng thô bạo tràn vào linh đài của mình. Hắn không chống cự. Hắn để mặc cho Thái Huyền nhìn thấy những gì hắn muốn lão thấy.

Trong "ký ức" của Vân Hiên lúc này chỉ có: sự cô đơn trong mật thất, mùi thơm của cháo loãng, nụ cười của Tô Thanh Nguyệt, và những dòng linh khí vàng kim cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Tuyệt nhiên không có một bóng dáng của Ma Tổ vạn năm, không có máu chảy thành sông, không có sự hận thù.

Thái Huyền đi sâu hơn, lão chạm đến phần sâu nhất của linh hồn, nơi Cửu Thiên Tịnh Thế Đan đã để lại một lớp màng ánh sáng trắng bạc. Lớp màng đó phản chiếu lại sự thanh khiết tuyệt đối, không một chút tạp chất.

"Hừm..." Thái Huyền thu tay lại, vẻ mặt giãn ra một chút nhưng vẫn còn vương lại sự kinh ngạc.

Lão không tìm thấy gì bất thường. Linh hồn của đứa trẻ này sạch hơn cả một tờ giấy trắng. Thậm chí, vì bị lão sưu hồn thô bạo, "linh hồn" của Vân Hiên đang run rẩy và bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.

"Sư... Sư tổ... Đau quá... Hiên nhi đau..." Cổ Diệt oà khóc. Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng trong đại điện trống trải, nghe thật xót xa.

Tô Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh này thì không kìm được nữa, nàng quỳ xuống: "Sư tôn! Hiên nhi còn nhỏ, Thánh thể dù mạnh nhưng linh hồn chưa vững, người làm vậy sẽ làm hỏng căn cơ của đệ ấy!"

Thái Huyền thở dài, che giấu đi sự lạnh lùng: "Ta chỉ muốn kiểm tra xem viên đan dược hôm trước có tác dụng phụ gì không. Thanh Nguyệt, đưa nó về nghỉ ngơi đi. Ban cho nó một lọ Dưỡng Hồn Đan."

Khi Tô Thanh Nguyệt bế Vân Hiên rời đi, Thái Huyền đứng lặng nhìn theo. Hắc Lão từ bóng tối bước ra: "Sư tôn, kết quả thế nào?"

"Sạch sẽ đến mức khó tin." Thái Huyền trầm giọng. "Có lẽ ta đã quá đa nghi. Hoặc là... đứa trẻ này chính là 'Thiên Đạo hóa thân' thực sự, nên nó mới có bản năng chiến đấu kinh người như vậy. Dù sao thì, hãy cứ tiếp tục giám sát. Nếu nó thực sự là Thánh tử, nó sẽ là thanh kiếm mạnh nhất của chúng ta. Nếu không..."

Lão bỏ lửng câu nói, nhưng sát ý trong phòng đã làm ngọn nến vĩnh hằng vụt tắt.

Về đến phòng, sau khi Tô Thanh Nguyệt dỗ dành và rời đi, Cổ Diệt lập tức ngồi dậy. Hắn không còn khóc, khuôn mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như băng. Hắn khẽ chạm vào lòng bàn tay, thu hồi lại những mảnh ký ức và cảm xúc đã giấu đi.

“Lão cẩu, suýt chút nữa là ta đã bóp nát thần thức của ngươi ngay trong linh đài của ta rồi.”

Cổ Diệt ho ra một ngụm máu nhỏ. Việc dùng Ma Hồn Trạm Ức và chịu đựng sưu hồn khiến hắn bị tổn thương không nhẹ. Nhưng đổi lại, hắn đã hoàn toàn chiếm được sự tin tưởng (dù là tạm thời) của Thái Huyền.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo sau làn mây. Hắn biết, từ nay về sau, hắn phải càng thêm cẩn thận. Thiên Đạo Tông không phải là nơi để hắn tu luyện, mà là một bàn cờ nơi mỗi bước đi đều phải trả giá bằng mạng sống.

"Đạo tâm... hóa ra là thứ mong manh như thế này sao?" Hắn lẩm bẩm, nhớ lại giọt lệ lo lắng của Tô Thanh Nguyệt lúc nãy. Một tia dao động nhỏ lướt qua tâm trí hắn rồi biến mất.

Ngày mai, hắn sẽ không còn là đứa trẻ chỉ biết nghe lời nữa. Hắn cần sức mạnh, một loại sức mạnh thực sự để không ai có thể tùy tiện chạm vào linh hồn hắn thêm một lần nào nữa.