MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 10: ĐÊM TRẮNG DƯỚI CHÂN NÚI – ĐẠO TÂM BẮT ĐẦU LAY ĐỘNG

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 10: ĐÊM TRẮNG DƯỚI CHÂN NÚI – ĐẠO TÂM BẮT ĐẦU LAY ĐỘNG

1,176 từ · ~6 phút đọc

Sau cuộc tra xét tàn khốc của Thái Huyền Thiên Tôn, Vân Hiên được phép rời khỏi đỉnh Thánh Anh để xuống chân núi "rèn luyện tâm tính" dưới sự giám sát của Tô Thanh Nguyệt. Đây là thông lệ của Thiên Đạo Tông, nhằm giúp các đệ tử thiên tài không bị tách rời khỏi thế gian, từ đó nuôi dưỡng lòng từ bi giả tạo mà họ gọi là "Đạo".

Dưới chân núi Thiên Đạo là một trấn nhỏ tên là Trường An. Dù nằm dưới sự bảo hộ của đệ nhất tông môn, nhưng cuộc sống nơi đây không hề mang màu sắc tiên gia. Nó trần trụi, bụi bặm và đầy rẫy những hơi thở của hỉ nộ ái ố.

Đêm mùa đông, tuyết bắt đầu rơi lất phất trên những mái ngói rêu phong. Cổ Diệt, trong hình hài đứa trẻ sáu tuổi, khoác chiếc áo lông hạc trắng muốt, lặng lẽ bước đi trên con đường lát đá xanh. Tô Thanh Nguyệt đi phía sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để hắn tự do khám phá nhưng vẫn nằm trong tầm mắt của nàng.

Hắn dừng chân trước một góc phố tồi tàn. Ở đó, một lão già gầy trơ xương đang co quắp cạnh một đống lửa nhỏ sắp tàn, vòng tay ôm lấy một đứa trẻ nhỏ hơn cả Vân Hiên. Đứa trẻ đang run rẩy vì sốt cao, miệng mê sảng gọi mẹ.

"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, tại sao họ lại khổ như vậy?" Cổ Diệt cất tiếng hỏi, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sự thắc mắc thực sự. "Thiên Đạo Tông không phải là nơi ban phát phước lành sao? Chỉ cần một viên đan dược cấp thấp nhất cũng có thể cứu được đứa bé kia."

Tô Thanh Nguyệt bước tới, nhìn cảnh tượng trước mắt bằng ánh mắt buồn bã. Nàng thở dài: "Vân Hiên, đạo của chúng ta là bảo vệ đại cục, giữ vững trật tự của thiên địa. Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên, nếu tu sĩ can thiệp quá sâu vào nhân quả của phàm nhân, sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cân bằng. Chúng ta chỉ cứu những kẻ có 'duyên'."

Cổ Diệt khẽ cười lạnh trong lòng. Duyên? Một chữ "Duyên" đã che đậy đi sự thờ ơ tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là thần thánh.

Hắn nhớ lại kiếp trước khi hắn là Ma Tổ. Hắn giết người, nhưng hắn giết những kẻ cản đường, giết những kẻ giả tạo. Hắn chưa bao giờ nhân danh "Trật tự" để đứng nhìn một đứa trẻ chết trong tuyết lạnh. Ma đạo của hắn là sống thật với bản ngã, còn Đạo của Thiên Đạo Tông... hóa ra là sự vô cảm được bọc trong lớp vỏ bọc mỹ lệ.

"Vậy đệ muốn tạo ra một cái duyên."

Cổ Diệt bước tới, bàn tay nhỏ bé vươn ra khỏi áo lông. Hắn không dùng linh khí vàng kim rực rỡ, mà vận hành một tia ma lực đã được tinh lọc hết mức, nhẹ nhàng ấn vào trán đứa trẻ đang sốt.

Một luồng hơi ấm âm thầm chảy vào cơ thể đứa bé, đánh tan đi hàn khí. Đứa bé dần bình ổn lại, hơi thở trở nên đều đặn. Lão già bên cạnh giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy một cậu bé đẹp như tiên đồng hạ thế đang đứng trước mặt, lão vội vàng quỳ xuống dập đầu:

"Tạ ơn tiên nhân! Tạ ơn tiên nhân cứu mạng!"

Cổ Diệt không nhìn lão già, hắn nhìn vào đôi bàn tay mình. Hắn vừa thực hiện một hành động "cứu người" — điều mà một Ma Tổ chưa bao giờ làm. Hắn cảm thấy một sự rung động lạ lùng trong linh hồn. Đó không phải là sự thỏa mãn của công đức, mà là một sự phản kháng đối với cái gọi là "Quy luật cân bằng" của Thái Huyền.

“Nếu Thiên Đạo muốn họ chết, ta sẽ khiến họ sống. Đó mới chính là nghịch thiên chân chính!”

Tô Thanh Nguyệt đứng quan sát từ xa, đôi mắt nàng thoáng qua một sự ngạc nhiên rồi trở nên dịu dàng vô cùng. Nàng bước tới, nắm lấy tay Vân Hiên: "Đệ có lòng tốt, nhưng đừng để nó trở thành gánh nặng. Đạo tâm của đệ... thực sự rất đặc biệt."

"Đặc biệt sao?" Cổ Diệt ngước nhìn nàng. "Tỷ tỷ, nếu một ngày tỷ phải chọn giữa việc tuân theo Thiên Đạo và việc cứu một người mà tỷ yêu thương, tỷ sẽ chọn gì?"

Tô Thanh Nguyệt im lặng. Tuyết rơi càng lúc càng dày, phủ trắng lên mái tóc nàng. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ đáp: "Ta hy vọng ngày đó sẽ không bao giờ tới."

Đêm đó, Cổ Diệt không ngủ. Hắn ngồi trên mái nhà của một tửu quán, nhìn về phía đỉnh núi Thiên Đạo đang tỏa sáng rực rỡ giữa đêm đen.

Hắn nhận ra một sự thật trớ trêu: Hắn, một kẻ mang linh hồn Ma Tổ, lại đang cảm thấy ghê tởm sự lạnh lẽo của Tiên đạo hơn cả bóng tối của vực thẳm. Đạo tâm của hắn — vốn dĩ chỉ toàn là hận thù và báo thù — nay bỗng xuất hiện một vết nứt. Không phải vì hắn muốn hướng thiện, mà vì hắn nhận ra mục tiêu của mình đã lớn hơn: Hắn không chỉ muốn giết Thái Huyền, hắn muốn lật đổ toàn bộ cái trật tự giả dối này.

“Thái Huyền, ngươi muốn ta là một Thánh tử vô vi? Không, ta sẽ là một Ma vương mang trái tim của con người. Ta sẽ dùng cái 'từ bi' mà ngươi dạy để bóp nát sự 'vô tình' của ngươi.”

Trong lòng bàn tay phải của hắn, mảnh vỡ ma đao đột ngột rung lên dữ dội. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của chủ nhân. Nó không còn là một công cụ sát lục thuần túy nữa, nó bắt đầu hấp thụ lấy sự lạnh lẽo của đêm tuyết và sự phẫn uất của nhân gian bên dưới chân núi.

Tiếng chuông sớm từ đỉnh núi vọng lại, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Hồi 1 của cuộc đời Vân Hiên đã khép lại trong màn tuyết trắng. Hắn đã sống sót qua sự nghi ngờ, đã xây dựng được lớp ngụy trang hoàn hảo và quan trọng nhất, hắn đã tìm thấy con đường cho riêng mình.

Hắn đứng dậy, phủi sạch tuyết trên người. Ánh mắt hắn không còn sự dao động, chỉ còn lại một sự kiên định sâu thẳm như hắc ám vĩnh hằng.

"Hồi 2... sẽ bắt đầu bằng máu và sự lừa dối."

Cổ Diệt quay lưng, bước về phía con đường dẫn lên núi. Phía sau hắn, thị trấn Trường An dần thức dậy, đứa trẻ đêm qua thoát chết đang mở mắt nhìn vào ánh ban mai, không biết rằng mình vừa được cứu bởi một vị Ma Tổ đã từng bị cả thế giới nguyền rủa.