Ánh nắng trên đỉnh Thánh Anh luôn mang theo một loại sức mạnh tịnh hóa khiến linh hồn của Cổ Diệt cảm thấy ngứa ngáy khó chịu. Đặc biệt là sau khi đột phá Luyện Khí tầng mười hai, cơ thể hắn giống như một lò bát quái chứa đầy linh hỏa cực dương, lúc nào cũng chực chờ thiêu cháy chút Ma niệm cuối cùng mà hắn đang cố gắng che giấu.
“Sự cân bằng này sắp sụp đổ rồi. Nếu không tìm được thứ gì đó có tính 'âm sát' cực mạnh để trung hòa, ta sẽ bị chính cái Thánh Thể này nướng chín trước khi kịp báo thù.”
Cổ Diệt ngồi trong thư phòng, giả vờ đang chăm chú đọc những quyển kinh văn đạo đức của Thiên Đạo Tông, nhưng thực chất thần thức của hắn đang âm thầm lục lọi trong ký ức về bản đồ của tông môn. Hắn cần một nơi chứa đựng sự mục nát, nơi mà hào quang của Thiên Đạo không thể chiếu tới hoàn toàn.
Đó là "Mộ Kiếm Phế" — một thung lũng sâu nằm ở phía sau núi Thiên Đạo.
Nơi đó là nơi chôn cất hàng vạn thanh kiếm của các đệ tử đã tử trận hoặc những linh kiếm bị gãy nát, không thể phục hồi. Qua hàng ngàn năm, oán khí của những người chủ cũ cùng với sát niệm còn sót lại trên kiếm đã biến nơi này thành một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy chướng khí. Đối với đệ tử Thiên Đạo Tông, đây là nơi cấm kỵ, vì nó làm tổn hại đến sự thanh khiết của đạo tâm. Nhưng đối với Cổ Diệt, đó là kho báu.
"Vân Hiên sư đệ, đệ lại định đi đâu sao?"
Tô Thanh Nguyệt bước vào, tay bưng một đĩa trái cây tiên có tác dụng dưỡng thần. Nàng nhận thấy Vân Hiên dạo này thường xuyên nhìn về phía sau núi, đôi mắt lộ ra vẻ thâm trầm không thuộc về lứa tuổi.
"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, đệ đọc trong sách thấy nói về sự 'trung dung', có dương ắt có âm." Cổ Diệt khép quyển kinh lại, nở nụ cười ngây ngô thường ngày. "Đệ cảm thấy Thánh lực trong người quá mạnh, khiến đệ khó ngủ. Đệ muốn đến Mộ Kiếm Phế để cảm nhận sự tàn lụi, có lẽ sẽ giúp tâm tính đệ bình ổn hơn."
Tô Thanh Nguyệt biến sắc, vội vàng đặt đĩa trái cây xuống: "Không được! Nơi đó chướng khí nặng nề, lại chứa đựng vô số sát niệm tàn dư. Đệ đang ở giai đoạn mấu chốt trước khi Trúc Cơ, nếu bị uế khí xâm nhập vào kinh mạch, hậu quả sẽ khôn lường!"
Cổ Diệt đứng dậy, bước đến nắm lấy tay nàng, ánh mắt chân thành: "Tỷ tỷ quên rồi sao? Đệ là Thánh Thể, vạn tà không xâm. Đệ không phải đi tu luyện, đệ chỉ muốn dùng ánh sáng của mình để sưởi ấm cho những thanh kiếm cô đơn đó thôi. Sư tổ chẳng phải nói, lòng từ bi phải ban phát cả cho những thứ đã mất đi linh hồn sao?"
Tô Thanh Nguyệt lặng người. Nàng nhìn đứa trẻ sáu tuổi với tấm lòng "bao dung" đến mức khó tin này, trong lòng vừa tự hào vừa lo lắng. Nàng không biết rằng, đằng sau cái gọi là "sưởi ấm" kia là một âm mưu đen tối nhất.
Cuối cùng, trước sự kiên trì của Vân Hiên, nàng cũng đồng ý dẫn hắn đi với điều kiện: Chỉ được đứng ở rìa thung lũng và không được ở quá một canh giờ.
...
Mộ Kiếm Phế.
Vừa đặt chân đến rìa thung lũng, một cơn gió lạnh buốt mang theo mùi rỉ sét và oán hận đã xộc thẳng vào mũi. Khác với sự rực rỡ của nội môn, nơi đây chỉ có một màu xám xịt, hàng ngàn thanh kiếm gãy cắm chi chít trên mặt đất như những tấm bia mộ không tên.
Tô Thanh Nguyệt vận hành một lớp màn sáng bảo vệ cho cả hai, nhưng Cổ Diệt lại khẽ bước ra khỏi tầm che chở của nàng.
"Để đệ tự đi, tỷ tỷ. Đệ muốn cảm nhận chúng."
Ngay khi thoát khỏi lớp màn sáng, Cổ Diệt cảm thấy một sự sảng khoái đến tận xương tủy. Những luồng uế khí xám xịt kia đối với người khác là độc dược, nhưng với hắn, chúng giống như những dòng nước mát giữa sa mạc.
Hắn bước đi giữa đống kiếm gãy, bàn tay phải khẽ chạm vào một lưỡi kiếm rỉ sét. Ngay lập tức, mảnh vỡ ma đao trong lòng bàn tay hắn rung lên bần bật. Nó bắt đầu như một chiếc máy bơm, điên cuồng hút lấy những sát niệm và oán khí tàn dư trong thung lũng.
“Hút đi! Hút sạch cho ta!” Cổ Diệt không chỉ để ma đao hấp thụ, hắn còn chủ động mở ra một khe hở nhỏ trong kinh mạch Thánh Thể. Hắn dẫn dắt những sợi uế khí đen kịt kia len lỏi vào sâu bên dưới lớp linh lực vàng kim, bao quanh lấy đan điền.
Đây là quá trình "Bọc Lõi". Hắn dùng uế khí tạo thành một lớp vỏ bọc, ngăn cách sự cảm ứng trực tiếp giữa Thiên Đạo và linh hồn Ma Tổ của hắn. Chỉ khi có lớp vỏ này, hắn mới có thể đột phá Trúc Cơ mà không bị Thiên Phạt giáng xuống ngay lập tức.
"Vân Hiên, đệ ổn chứ?" Tô Thanh Nguyệt đứng từ xa gọi vọng lại, nàng thấy cơ thể cậu bé dường như đang run rẩy.
"Đệ ổn... đệ chỉ đang cảm thấy buồn cho chúng thôi." Cổ Diệt đáp, giọng nói có chút khàn đi.
Thực tế, hắn đang phải chịu đựng sự xung đột dữ dội giữa hai luồng năng lượng. Thánh Thể bên trong đang điên cuồng bài trừ uế khí, còn Ma ý bên ngoài lại không ngừng ép uế khí vào trong. Làn da của hắn lúc xanh lúc trắng, mồ hôi chảy ròng ròng.
Trong khoảnh khắc đó, Cổ Diệt nhìn thấy ở trung tâm thung lũng có một khối đá đen khổng lồ, trên đó cắm một thanh cự kiếm gãy làm đôi, tỏa ra thứ khí tức u ám nhất.
“Đó chính là thứ ta cần: Uế Tâm Thạch!”
Hắn giả vờ vấp ngã, lăn về phía khối đá đó. Khi tay hắn chạm vào khối đá, hắn lập tức thi triển "Ma Huyết Truyền Đạo", hút lấy tinh hoa uế khí vạn năm tích tụ trong đó.
Xì... xì...
Một luồng khí đen đậm đặc như mực chui tọt vào người Vân Hiên. Ngay lập tức, một vết bớt màu đen nhỏ bằng hạt đậu xuất hiện ngay giữa ngực hắn, ngay vị trí của tim. Đây chính là "Ma Tâm" giả mà hắn dùng uế vật để đúc thành. Từ nay về sau, thứ này sẽ thay mặt hắn phát ra khí tức, đánh lừa mọi sự sưu hồn hay kiểm tra của Thái Huyền.
Khi Tô Thanh Nguyệt chạy đến đỡ hắn dậy, uế khí đã hoàn toàn lặn sâu vào trong cốt tủy. Vân Hiên trông có vẻ yếu ớt hơn, sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt lại vô cùng bình thản.
"Chúng ta về thôi, nơi này thực sự quá nặng nề với đệ." Tô Thanh Nguyệt lo lắng bế hắn lên.
Cổ Diệt tựa đầu vào vai nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong không ai thấy được. Hắn đã hoàn thành việc chuẩn bị cuối cùng. Lớp "vỏ bọc" uế khí này sẽ giúp hắn che giấu mọi hành động tại Huyết Long Đầm sắp tới.
“Thái Huyền, ngươi muốn dùng Huyết Linh Chi để gia cố xiềng xích cho ta? Ngươi không biết rằng, ta sẽ dùng chính chuyến đi đó để cắt đứt mọi sợi dây mà ngươi đã buộc vào người ta.”
Đêm đó, dưới ánh trăng, Cổ Diệt cảm nhận được sự im lặng đáng sợ trong cơ thể mình. Hai luồng sức mạnh Thánh và Ma nay đã đạt đến một sự cân bằng mong manh, giống như một quả bom hẹn giờ chỉ chờ ngày bùng nổ.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi Huyết Long Đầm đang chờ đợi. Ở đó, hắn sẽ không còn là một đứa trẻ sáu tuổi ngoan ngoãn của Thiên Đạo Tông nữa.