MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhất Niệm Tiên MaChương 15: TRONG LÒNG ĐẦM LẦY – BẢN CHẤT TÀN BẠO THỨC TỈNH

Nhất Niệm Tiên Ma

Chương 15: TRONG LÒNG ĐẦM LẦY – BẢN CHẤT TÀN BẠO THỨC TỈNH

1,086 từ · ~6 phút đọc

Rời xa khỏi tầm mắt của nhóm người Thiên Đạo Tông, vẻ ngây thơ trên khuôn mặt Vân Hiên biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một sự lãnh khốc thấu xương. Hắn đứng giữa vùng bùn lầy đỏ quánh, mặc cho sương độc bao vây, đôi mắt đen sâu thẳm quét qua không gian như một vị thần chết đang kiểm kê lãnh địa của mình.

"Lũ sâu bọ... cút hết cho ta!"

Cổ Diệt khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng uy áp Ma Tổ vốn đã bị kìm nén bấy lâu nay đột ngột bùng phát một tia nhỏ nhất. Chỉ một tia đó thôi cũng đủ khiến những yêu thú cấp thấp đang ẩn nấp xung quanh lập tức đông cứng lại vì sợ hãi, sau đó điên cuồng chạy trốn như gặp phải thiên địch vạn cổ.

Hắn nhìn về phía trung tâm đầm lầy, nơi mảnh vỡ ma đao thứ hai đang phát ra tín hiệu cộng hưởng đầy khát máu.

“Ở hướng đó... khí tức của sự mục nát và oán hận đậm đặc nhất.”

Hắn không bước đi như người thường. Đôi chân nhỏ bé lướt trên mặt bùn lầy bằng một bộ pháp quỷ dị — "Hư Vô Ma Bộ". Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên khoảng không, không để lại bất kỳ dấu vết nào trên lớp bùn đỏ.

Đột nhiên, mặt bùn phía trước nổ tung. Một con Huyết Ngạc (cá sấu máu) khổng lồ, thân hình dài hơn ba trượng, lớp vảy cứng như sắt thép lao lên. Nó là yêu thú Trúc Cơ trung kỳ, bá chủ của vùng đầm lầy này. Nó há to cái miệng đầy răng sắc nhọn, định nuốt chửng "miếng mồi" nhỏ bé trước mặt.

Cổ Diệt không hề né tránh. Hắn đưa bàn tay phải ra, vết bớt hình lưỡi đao rực lên ánh sáng đen kịch.

"Chết!"

Hắn không dùng linh lực của Thánh Thể, mà dùng trực tiếp "Ma Sát Kình". Bàn tay nhỏ bé của hắn đâm thẳng vào lớp vảy cứng ở cổ con Huyết Ngạc như đâm vào một tờ giấy mỏng.

Phập!

Máu đỏ tươi bắn tung tóe lên mặt Cổ Diệt. Hắn không hề ghê tởm, ngược lại còn lộ ra một nụ cười đầy thỏa mãn. Cánh tay hắn luồn sâu vào bên trong, bóp nát trái tim của con yêu thú rồi rút ra một viên nội đan đỏ rực đang đập thình thịch.

Con Huyết Ngạc khổng lồ đổ rầm xuống bùn, chết không kịp ngáp. Cổ Diệt thản nhiên bóp nát viên nội đan, hút lấy tinh huyết bên trong để nuôi dưỡng mảnh vỡ ma đao trong lòng bàn tay.

"Vẫn còn quá yếu... ta cần nhiều máu hơn."

Hắn tiếp tục đi sâu vào vùng lõi. Tại đây, sương mù đỏ đã hóa thành dạng lỏng, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào. Giữa một đống xương trắng khổng lồ của rồng cổ đại, có một thanh kiếm gãy cắm sâu vào một khối đá tím. Thanh kiếm đó tỏa ra hắc khí nồng nặc, chính là nơi trú ngụ của mảnh vỡ ma đao thứ hai.

Nhưng canh giữ quanh đó không chỉ có một loài yêu thú. Một đàn Huyết Dực Dơi hàng ngàn con đang treo mình trên những khung xương rồng, đôi mắt chúng đỏ rực như đèn lồng, chờ đợi kẻ xâm nhập.

Cổ Diệt đứng trước đống xương rồng, máu của con Huyết Ngạc lúc nãy vẫn còn dính trên mặt hắn, trông hắn lúc này không khác gì một ác quỷ thu nhỏ.

“Kiếp trước, ta dùng máu của vạn dân để rèn đao. Kiếp này, ta sẽ dùng máu của Huyết Long Đầm để đúc lại chân thân!”

Hắn đột ngột cởi bỏ lớp đạo bào trắng của Thiên Đạo Tông, để lộ cơ thể nhỏ nhắn nhưng săn chắc. Trên ngực hắn, vết bớt "Ma Tâm" giả đang đập liên hồi theo nhịp tim.

Hắn vận hành "Vạn Cổ Thôn Thiên Quyết" ở mức độ cao nhất. Toàn bộ sương độc, oán khí và huyết sát trong bán kính trăm trượng bị hút về phía hắn như một cơn lốc xoáy.

Lũ Huyết Dực Dơi cảm nhận được sự đe dọa, chúng đồng loạt vỗ cánh, tạo thành một đám mây đen kịt lao xuống tấn công.

Cổ Diệt cười dài, một tiếng cười mang theo sự điên cuồng của kẻ đã bị dồn nén quá lâu: "Đến đây! Trở thành chất dinh dưỡng cho ta!"

Hắn lao vào giữa đàn dơi. Đôi tay hắn hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, mỗi lần vung ra đều mang theo một dải lụa máu đen. Hắn không chỉ giết, hắn đang ăn tươi nuốt sống khí huyết của chúng. Thánh Thể trong người hắn đang gào thét vì sự ô uế, nhưng bị ý chí sắt đá của Ma Tổ trấn áp hoàn toàn.

Trong trận chiến đẫm máu đó, tu vi của Cổ Diệt bắt đầu dao động dữ dội. Luyện Khí tầng mười hai cực hạn đang bị phá vỡ, không phải hướng tới Trúc Cơ của chính đạo, mà là hướng tới "Ma Cốt cảnh" — cảnh giới tương đương với Trúc Cơ nhưng tàn bạo và vững chắc hơn gấp bội.

Mười phút sau, mặt đất phủ đầy xác dơi. Cổ Diệt đứng giữa vũng máu, toàn thân run rẩy vì luồng năng lượng khổng lồ đang chảy trong người.

Hắn bước đến trước thanh kiếm gãy, nắm chặt lấy chuôi kiếm.

Rắc!

Mảnh sắt đen kịt từ thanh kiếm gãy bay ra, nhập thẳng vào lòng bàn tay trái của hắn.

"Ma Đao Nhị Đoạn — Thức tỉnh!"

Một luồng kình lực đen ngòm bùng phát từ người Cổ Diệt, hất văng mọi đống xương rồng xung quanh. Khí tức của hắn đột nhiên tăng vọt, vượt qua ranh giới của Luyện Khí, chính thức bước vào nửa bước Trúc Cơ (Bán Bộ Trúc Cơ).

Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng gọi của Tô Thanh Nguyệt vang lên đầy lo lắng: "Vân Hiên! Đệ ở đâu? Trả lời tỷ tỷ!"

Cổ Diệt lập tức thu hồi toàn bộ ma khí. Hắn nhanh chóng mặc lại bộ đạo bào trắng đã được giặt sạch bằng một chút linh lực dương tính, lau vết máu trên mặt, rồi ngã quỵ xuống cạnh đống xương rồng, giả vờ như đang ngất xỉu vì kiệt sức.

Hắn lại trở về là Vân Hiên — đứa trẻ Thánh tử tội nghiệp bị lạc giữa bầy yêu thú.

“Tô Thanh Nguyệt... nàng đến thật đúng lúc. Vở kịch này, vẫn phải diễn tiếp thôi.”