Tiếng gầm của yêu thú Kim Đan cấp vừa dứt, sương mù màu huyết dụ quanh cả nhóm đột nhiên cuộn xoáy dữ dội. Áp lực nặng nề khiến những đệ tử nội môn tu vi thấp bắt đầu có dấu hiệu khó thở, sắc mặt trắng bệch.
Tô Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt cảnh giác quan sát bốn phía. Nàng biết, ở một nơi như Huyết Long Đầm, thứ đáng sợ nhất không phải là yêu thú lộ diện, mà là những kẻ săn mồi ẩn nấp trong màn sương không bao giờ tan.
"Tất cả giữ vững trận hình!" Tô Thanh Nguyệt ra lệnh.
Trong khi mọi người đang căng thẳng tột độ, Lục Tranh — kẻ đứng đầu nhóm đệ tử nội môn — lại tiến về phía Vân Hiên. Gã nhìn cậu bé sáu tuổi vẫn đang đứng bình thản, trong lòng cơn đố kỵ bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Lục Tranh vốn là thiên tài được cả tông môn kỳ vọng, cho đến khi "vật thí nghiệm" mang tên Thánh Thể này xuất hiện và cướp đi mọi hào quang.
"Sư tỷ, Huyết Long Huyệt phía trước có chướng khí cực độc, đệ tử tu vi thấp không thể chịu nổi." Lục Tranh đột ngột lên tiếng, ánh mắt hướng về Vân Hiên đầy thâm ý. "Vân Hiên sư đệ mang Thánh Thể vạn tà không xâm, chẳng phải đây là lúc để đệ ấy thể hiện vai trò 'Thánh tử' sao? Để đệ ấy đi tiên phong, dùng Thánh quang khai đường, chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều linh lực."
Tô Thanh Nguyệt quay phắt lại, đôi mày thanh tú dựng ngược: "Lục Tranh! Đệ ấy mới sáu tuổi, dù là Thánh Thể thì cũng chỉ mới đạt Luyện Khí. Ngươi muốn một đứa trẻ đi khai đường trong tử địa sao? Ngươi có còn là đồng môn không?"
Lục Tranh không hề sợ hãi, gã nhếch mép cười nhạt: "Sư tỷ, đây là ý của Sư tổ. Sư tổ nói chuyến đi này là để 'rèn luyện' Thánh tử. Nếu cứ bao bọc đệ ấy trong lồng kính, bao giờ đệ ấy mới gánh vác được Thiên Đạo Tông? Hay là đệ ấy chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch?"
Cổ Diệt đứng bên cạnh, nghe những lời này mà trong lòng thầm cười lạnh. Hắn nhìn thấu tâm can của Lục Tranh. Kẻ này muốn mượn tay yêu thú và chướng khí để "vô tình" làm hại hắn, hoặc ít nhất là khiến hắn bị trọng thương để thỏa mãn lòng hư vinh.
“Kẻ đi săn? Ngươi tưởng mình là kẻ đi săn sao, tiểu bối?” – Cổ Diệt thầm nghĩ.
Hắn khẽ kéo vạt áo của Tô Thanh Nguyệt, ngước khuôn mặt ngây thơ lên nhìn nàng: "Thanh Nguyệt tỷ tỷ, Lục sư huynh nói đúng đấy. Đệ không sao đâu. Đệ cảm thấy những làn sương này thực ra... rất ấm áp."
"Vân Hiên, đệ không được nói bừa!" Tô Thanh Nguyệt lo lắng.
"Để đệ thử xem."
Cổ Diệt không đợi nàng đồng ý, hắn bước ra khỏi vòng bảo vệ của trận pháp. Ngay khi cơ thể nhỏ bé của hắn chạm vào màn sương đỏ, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Chướng khí kịch độc vốn có thể ăn mòn cả hộ thân linh khí của tu sĩ Trúc Cơ, khi gặp phải cơ thể Vân Hiên lại tự động dạt sang hai bên.
Nhìn từ bên ngoài, đó là Thánh Thể đang bài trừ uế vật. Nhưng thực tế, Cổ Diệt đang vận hành "Ma Thần Dẫn Lộ", âm thầm hấp thụ hết độc tính vào lớp vỏ bọc uế khí bên trong kinh mạch mình.
"Nhìn kìa! Thánh Thể đúng là danh bất hư truyền!" Các đệ tử nội môn trầm trồ.
Lục Tranh thấy kế khích tướng thành công, mắt lóe lên một tia độc ác. Gã tiến sát lại gần Vân Hiên, giả vờ như đi theo bảo vệ nhưng thực chất lại âm thầm thi triển một môn thủ pháp bí mật — "Dẫn Thú Hương". Một loại bột mịn không màu không mùi được gã búng nhẹ lên áo bào của Vân Hiên.
Đây là loại hương liệu có khả năng kích thích sự cuồng bạo của yêu thú trong bán kính vạn trượng. Lục Tranh tính toán rất kỹ: Khi yêu thú tấn công, gã sẽ giả vờ cứu viện không kịp, để yêu thú xé xác hoặc làm tàn phế đứa trẻ này.
Cổ Diệt dĩ nhiên nhận ra hành động của gã. Khứu giác của một Ma Tổ nhạy bén gấp vạn lần tu sĩ thường. Hắn cảm nhận được loại bột kia đang bám vào vai mình.
“Muốn dùng yêu thú giết ta? Được, ta sẽ cho ngươi toại nguyện.”
Cổ Diệt không phủi bột đi. Hắn bắt đầu bước nhanh hơn về phía trước, dẫn cả nhóm đi vào một vùng có những gốc cây cổ thụ mang hình dáng giống như những bộ xương khô — Cốt Lâm.
Trong Cốt Lâm, sương mù càng đậm đặc. Đột nhiên, những tiếng rào rào vang lên từ dưới lớp lá rụng mục nát. Hàng vạn con Huyết Linh Nhện — loại yêu thú cấp thấp nhưng mang độc tính tê liệt và số lượng cực lớn — bắt đầu bò ra. Chúng không tấn công Vân Hiên, mà dường như bị một loại uy áp nào đó xua đuổi, chúng điên cuồng lao về phía... Lục Tranh.
"Chuyện gì thế này? Sao chúng chỉ nhắm vào ta?" Lục Tranh hốt hoảng, vung kiếm chém loạn xạ.
Cổ Diệt quay đầu lại, đôi mắt to tròn lộ vẻ "lo lắng": "Lục sư huynh, có phải trên người huynh có thứ gì thu hút chúng không? Đệ thấy chúng dường như rất thích huynh."
Thực tế, Cổ Diệt đã dùng ma ý để chuyển dời toàn bộ dược tính của "Dẫn Thú Hương" từ trên người mình sang người Lục Tranh thông qua không khí. Lúc này, trong mắt lũ yêu thú, Lục Tranh chính là một miếng thịt thơm ngon nhất thế gian.
"Cút ngay! Lũ súc vật!" Lục Tranh gầm lên, linh lực Trúc Cơ bùng phát.
Nhưng Huyết Linh Nhện chỉ là khởi đầu. Từ sâu trong rừng xương, một bóng đen khổng lồ với tám con mắt đỏ rực từ từ hạ xuống. Đó là Huyết Nhện Vương, một yêu thú Trúc Cơ hậu kỳ. Nó không hề nhìn Vân Hiên, mà dồn toàn bộ sự chú ý vào Lục Tranh — kẻ đang tỏa ra mùi hương mời gọi nhất.
"Bảo vệ Lục sư huynh!" Hai vị chấp sự Trúc Cơ vội vàng lao lên.
Hỗn loạn xảy ra đúng như dự tính của Cổ Diệt. Tô Thanh Nguyệt cũng bị cuốn vào vòng chiến để bảo vệ các đệ tử khác.
Trong lúc không ai chú ý, Cổ Diệt khẽ lùi lại một bước, rồi hai bước. Bóng dáng nhỏ bé của hắn nhanh chóng bị màn sương đỏ nuốt chửng.
“Kẻ đi săn và con mồi... Lục Tranh, ngươi cứ thong thả mà đóng vai con mồi nhé. Còn ta, đã đến lúc đi thu hoạch thực sự rồi.”
Cổ Diệt quay người, tốc độ của hắn đột nhiên nhanh đến mức lưu lại tàn ảnh. Hắn không chạy trốn, hắn đang lao thẳng về phía trung tâm của Huyết Long Đầm — nơi tỏa ra khí tức của mảnh vỡ ma đao thứ hai mà hắn vừa cảm nhận được.
Ở phía sau, tiếng thét của Lục Tranh vang lên thảm thiết giữa bầy yêu thú. Cuộc đi săn của Ma Tổ, bây giờ mới chính thức khai màn.