Tiếng mưa ở thành phố này chưa bao giờ dịu dàng. Nó không chỉ là những giọt nước rơi từ bầu trời, mà là một thứ âm thanh gào thét, va đập vào những mái tôn cũ kỹ, dội thẳng vào lòng người những dư âm xao động. Trịnh Diệp Linh đứng bên cửa sổ phòng mình, đôi bàn tay nhỏ nhắn áp lên mặt kính lạnh lẽo. Ánh chớp ngoài kia thỉnh thoảng lại rạch ngang bóng tối, soi rõ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy ưu tư của một cô gái vừa bước sang tuổi hai mươi mốt.
Căn nhà này vốn dĩ quá rộng cho hai người. Nó là một căn biệt thự kiểu Pháp cổ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, nơi mùi gỗ đàn hương và mùi giấy mực luôn quện chặt lấy từng hơi thở. Và chủ nhân thực sự của nó – Lê Trọng Quân – đang ở ngay dưới lầu, trong căn phòng làm việc luôn sáng đèn đến tận tờ mờ sáng.
Linh khẽ thở dài, hơi ấm từ miệng cô tạo thành một lớp sương mờ trên mặt kính. Cô đưa ngón tay trỏ, vô thức vẽ một hình trái tim nhỏ rồi nhanh chóng xóa đi như sợ ai đó bắt gặp tâm tư thầm kín của mình. Mối quan hệ giữa cô và Quân, về mặt giấy tờ, là người giám hộ và kẻ được giám hộ. Về mặt danh nghĩa, cô gọi anh là anh trai. Nhưng về mặt cảm xúc... đó là một vực thẳm mà Linh không bao giờ dám soi mình xuống.
Bảy năm trước, sau vụ tai nạn thảm khốc của bố mẹ cô, Quân – người học trò xuất sắc nhất và cũng là người bạn vong niên của bố cô – đã xuất hiện. Anh đón cô về, dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm thước vẽ và đục gỗ để vụng về chăm sóc một đứa trẻ đang hoảng loạn. Anh không nói nhiều, tính cách anh trầm mặc như một pho tượng cổ, nhưng sự bảo bọc của anh lại mang tính cực đoan đến lạ lùng. Anh lo cho cô từng bữa ăn, chọn từng ngôi trường cô học, thậm chí là kiểm soát cả những mối quan hệ xung quanh cô.
"Sấm lớn thế này, sao vẫn chưa ngủ?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng lạnh lùng của kim loại vang lên từ phía cửa. Linh giật mình quay lại. Quân đứng đó, tựa lưng vào khung cửa gỗ. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi đen xắn tay áo, để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân ẩn hiện – kết quả của những năm tháng miệt mài với những công trình phục chế đầy nhọc nhằn.
"Em... em không ngủ được. Tiếng mưa ồn quá." – Linh lí nhí, đôi mắt không tự chủ được mà rơi xuống đôi bàn chân trần của mình trên mặt sàn.
Quân bước vào phòng. Từng bước chân của anh nặng nề và vững chãi, tạo ra một áp lực vô hình khiến không khí trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên đặc quánh. Anh đứng cách cô một khoảng vừa đủ, nhưng Linh vẫn có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc tỏa ra từ cơ thể anh – một mùi hương vừa thanh khiết vừa gợi tình, luôn khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
"Lại không đi dép trong nhà." – Quân nhíu mày. Anh cúi xuống, không đợi cô phản ứng, bàn tay to lớn của anh đã nắm lấy cổ chân cô.
Cảm giác nóng rực từ lòng bàn tay anh truyền qua làn da khiến Linh run bắn lên. Cô định rụt chân lại nhưng sức mạnh của anh là tuyệt đối. Anh đặt cô ngồi xuống mép giường, ánh mắt thâm trầm lướt qua chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh mà cô đang mặc. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ, chất liệu lụa bóng bẩy ôm sát lấy những đường cong thanh xuân đang nảy nở, khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên ám muội.
Ánh mắt Quân dừng lại ở bờ vai gầy của Linh, nơi sợi dây áo lụa khẽ trễ xuống. Một vết nứt nhỏ hiện lên trong vẻ mặt khắc kỷ của anh. Anh nhanh chóng rời mắt đi, giọng nói có chút khàn đục: "Mặc thêm áo vào. Trời lạnh."
"Anh Quân..." – Linh khẽ gọi, giọng cô run rẩy như cánh chim nhỏ trước bão. "Anh luôn đối xử với em như một đứa trẻ sao?"
Quân khựng lại. Anh ngước mắt nhìn cô, đôi đồng tử đen sâu thẳm như muốn hút hết linh hồn cô vào trong đó. Trong không gian chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã, sự im lặng giữa hai người giống như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến mức sắp đứt. Anh không trả lời, nhưng bàn tay đang giữ lấy cổ chân cô bỗng siết chặt thêm một chút. Sự đụng chạm ấy không còn đơn thuần là quan tâm, mà nó mang theo một thứ khát khao bị kìm nén đến đau đớn.
Linh cảm nhận được trái tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô biết mình đang chơi với lửa, biết rằng ranh giới giữa họ là một điều gì đó thiêng liêng và cũng đầy tội lỗi. Nhưng sự cô đơn và khao khát được che chở trong đêm mưa này đã khiến cô mất đi lý trí.
"Ngủ đi." – Quân buông tay ra, quay lưng bước đi thật nhanh như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó đáng sợ.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Linh vẫn ngồi đó, hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương lại trên làn da. Cô không biết rằng, ở phía bên kia cánh cửa, Quân đang đứng tựa đầu vào tường, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bàn tay anh nắm chặt đến mức trắng bệch. Anh tự nhủ với bản thân mình rằng cô là em gái, là trách nhiệm mà anh phải bảo vệ. Nhưng hình ảnh bờ vai trần và tiếng gọi thì thầm của cô cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, thiêu đốt mọi quy tắc đạo đức mà anh đã dày công tạo dựng.
Đêm đó, cơn bão ngoài trời vẫn chưa dứt, và cơn bão trong lòng họ chỉ mới bắt đầu bắt đầu những đợt sóng đầu tiên.