MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Thôi AnhChương 2: Những Khoảng Cách Vô Hình

Nhẹ Nhàng Thôi Anh

Chương 2: Những Khoảng Cách Vô Hình

1,146 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố đón một cơn nắng gắt gỏng như muốn thiêu sạch những dấu vết của trận mưa đêm qua. Nhưng bên trong biệt thự cũ, cái không khí âm u và mùi gỗ đàn hương vẫn đặc quánh, dường như chẳng có tia nắng nào đủ sức xuyên thấu lớp tường dày ấy để sưởi ấm tâm tư của hai con người đang trốn chạy nhau.

Linh thức dậy với đôi mắt hơi sưng. Cả đêm cô chập chờn trong những giấc mơ không đầu không cuối, nơi mùi hương của Quân và tiếng sấm sét quyện lại thành một thứ xiềng xích vô hình trói buộc lấy cô. Cô bước xuống lầu, đôi chân trần vẫn theo thói quen miết nhẹ trên sàn gỗ lạnh.

Tại phòng ăn, Quân đã ngồi đó từ bao giờ. Anh diện bộ đồ sơ mi trắng phẳng phiu, mái tóc cắt gọn đã được chải chuốt tỉ mỉ, trông anh đạo mạo và xa cách như một vị thánh trong một bức tranh sơn dầu cổ. Trên bàn là bữa sáng đơn giản nhưng tinh tươm: hai lát bánh mì nướng, trứng ốp la và một ly sữa ấm cho cô.

"Ăn đi rồi anh đưa đến trường." – Quân nói, mắt vẫn không rời khỏi tập tài liệu phục chế kiến trúc đang lật dở trên tay.

Linh ngồi xuống đối diện anh. Khoảng cách cái bàn chỉ chừng một mét, nhưng cô cảm thấy như có một đại dương đang ngăn cách giữa hai người. Cô cầm dĩa, vô thức chọc nhẹ vào lòng đỏ trứng, giọng lí nhí:

"Chiều nay em có tiết vẽ ngoài trời, chắc sẽ về muộn. Anh không cần đón đâu."

Quân khựng lại. Anh ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm ấy bình thản đến mức đáng sợ, nhưng Linh vẫn kịp thấy một tia gợn sóng rất nhỏ phía sau mặt nước tĩnh lặng đó.

"Vẽ ở đâu? Với ai?"

Sự kiểm soát của anh luôn trực diện như thế. Nó không phải là lời khuyên, mà là một mệnh lệnh núp bóng sự quan tâm.

"Ở bờ sông phía Tây, cả lớp em đều đi. Có cả... có cả Hoàng nữa." – Linh cố ý nhắc đến tên cậu bạn cùng lớp đang theo đuổi mình, một sự phản kháng ngây thơ nhằm đo lường phản ứng của người đàn ông đối diện.

Bầu không khí trong phòng ăn bỗng chốc đông cứng lại. Quân đặt tập tài liệu xuống bàn, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Anh chậm rãi tháo chiếc kính cận, dùng khăn tay lau tỉ mỉ, nhưng lồng ngực anh lại phập phồng nhẹ theo từng nhịp thở nặng nề.

"Đừng về quá bảy giờ tối. Vùng đó an ninh không tốt."

Chỉ có bấy nhiêu thôi. Anh không ghen tuông nồng cháy như những chàng trai trẻ, anh chỉ dùng sự lạnh lùng để áp đặt ranh giới. Linh cảm thấy một sự hụt hẫng trào dâng. Cô đột ngột đứng dậy, chiếc ghế gỗ xê dịch tạo nên tiếng rít chói tai.

"Lúc nào cũng là mệnh lệnh. Anh Quân, em đã hai mươi mốt tuổi rồi, không phải là đứa trẻ mồ côi mười lăm tuổi cần anh dạy cách đi đứng nữa!"

Cô quay lưng chạy lên lầu, để lại Quân ngồi đó một mình giữa căn phòng rộng lớn. Đôi bàn tay anh siết chặt lấy chiếc kính, những khớp xương trắng bệch hiện rõ dưới làn da. Anh nhìn vào chỗ Linh vừa ngồi, nơi ly sữa vẫn còn bốc khói, và cảm nhận được một sự rạn nứt đang lan tỏa trong chính trái tim mình.

Anh không phải là kẻ vô cảm. Ngược lại, cảm xúc trong anh là một ngọn núi lửa đang bị đè nén bởi những tầng tầng lớp lớp đạo đức và trách nhiệm. Mỗi khi Linh trưởng thành hơn, mỗi khi chiếc váy ngủ của cô ngắn đi một chút, hay mỗi khi cô nhắc đến một cái tên đàn ông khác, ngọn núi lửa ấy lại rung chuyển dữ dội. Anh sợ. Anh sợ nếu mình buông lỏng sự khắc kỷ dù chỉ một giây, anh sẽ biến thành một kẻ tội lỗi mà chính anh cũng khinh bỉ.

Trên thư viện trường chiều hôm đó, Linh không thể tập trung vào khung cảnh bờ sông. Những nét vẽ của cô trở nên hỗn loạn, chồng chéo. Hoàng – cậu bạn với nụ cười rạng rỡ – tiến lại gần, định đặt tay lên vai cô để chỉ dẫn. Nhưng theo một phản xạ tự nhiên, Linh né tránh. Trong tâm trí cô, vị trí đó, sự đụng chạm đó chỉ thuộc về một người đàn ông có bàn tay chai sần và mùi đàn hương trầm mặc.

Cơn mưa chiều bất chợt lại kéo đến. Những đám mây đen xám xịt bao phủ bầu trời thành phố, giống hệt như bóng tối đang dần xâm lấn vào mối quan hệ cấm kỵ của họ. Linh thu dọn bảng vẽ, lòng bồn chồn không yên. Cô nhớ về ánh mắt của Quân buổi sáng, nhớ về sự im lặng đáng sợ ấy.

Khi cô bước ra khỏi cổng trường, một chiếc xe màu đen quen thuộc đã đỗ sẵn ở đó dưới làn mưa mờ ảo. Cửa xe hạ xuống, để lộ gương mặt góc cạnh của Quân. Anh không nhìn cô, chỉ lạnh nhạt nói:

"Lên xe."

Linh im lặng bước vào. Không gian trong xe nhỏ hẹp, khiến hơi ấm từ cơ thể hai người hòa vào nhau. Mùi da thuộc của ghế xe quyện với mùi mưa và mùi hương đặc trưng trên người Quân tạo thành một thứ chất xúc tác đầy mê hoặc. Cả hai đều không nói lời nào, nhưng nhịp thở của họ dường như đang cố tình đuổi theo nhau.

Đột ngột, Quân bẻ lái, tấp xe vào một con đường vắng bóng người dưới chân cầu. Anh tắt máy, sự im lặng bao trùm lấy không gian chỉ còn tiếng mưa lộp bộp trên nóc xe.

"Diệp Linh." – Anh gọi tên cô, giọng trầm và đặc quánh như mật ong.

Linh quay sang, thấy anh đang nhìn mình, ánh mắt không còn sự lạnh lùng thường ngày mà là một sự khao khát cháy bỏng, một sự chiếm hữu không thể che giấu. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua gò má nóng bừng của cô, rồi dừng lại ở môi dưới.

"Em đang thách thức sự kiên nhẫn của anh, có đúng không?"

Khoảng cách thu hẹp lại. Linh cảm thấy lưng mình áp chặt vào cửa xe, lồng ngực cô phập phồng theo từng cử động của anh. Câu nói "Nhẹ nhàng thôi anh" của đêm qua lại văng vẳng trong đầu cô như một lời nguyền, khiến toàn thân cô run rẩy trong sự mong chờ đầy tội lỗi.