Không gian chật hẹp trong chiếc xe trở nên ngột ngạt đến mức Linh tưởng như mình có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản. Tiếng mưa rơi trên nóc xe lúc này không còn là âm thanh của tự nhiên, mà giống như những nhịp trống hối thúc, dồn dập, đẩy hai linh hồn đang lạc lối sát lại gần nhau hơn.
Ngón tay của Quân vẫn đặt trên môi Linh. Nó thô ráp, nồng mùi giấy cũ và vương chút hơi lạnh của nước mưa, nhưng lại khiến làn da cô như bị thiêu cháy. Anh không vội vàng. Quân luôn là vậy, một kiến trúc sư tỉ mỉ, anh tận hưởng sự rung động của "con mồi" dưới tay mình trước khi quyết định đặt viên gạch đầu tiên cho sự sụp đổ.
"Anh Quân... anh định làm gì?" – Giọng Linh thảng thốt, đôi mắt trà trong veo phủ một lớp sương mờ của sự sợ hãi lẫn mong chờ.
Quân không trả lời bằng lời nói. Anh nhích người lại gần, cánh tay vạm vỡ chống lên ghế xe, bao vây lấy cô trong một chiếc lồng bằng da thịt. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, soi rõ những đường nét cứng cỏi trên khuôn mặt anh. Trong khoảnh khắc này, anh không còn là người anh trai nuôi đạo mạo, mà là một gã đàn ông đang để mặc cho bản năng chiếm hữu trỗi dậy sau bao năm bị cầm tù bởi hai chữ "gia đình".
"Em muốn anh làm gì?" – Giọng anh khàn đặc, trầm đục như tiếng vang từ đáy vực. "Chẳng phải em luôn muốn phá vỡ sự im lặng này sao?"
Bàn tay anh rời khỏi môi, trượt xuống cổ, rồi dừng lại ở hõm vai gầy của cô. Cảm giác áp chế từ lồng ngực vững chãi của Quân khiến Linh cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Cô muốn đẩy anh ra, muốn nhắc nhở anh về vị trí của họ, nhưng đôi bàn tay cô khi chạm vào vạt áo sơ mi của anh lại run rẩy bấu chặt lấy như một kẻ đuối nước vớt được phao.
Quân cúi xuống, môi anh sượt nhẹ qua vành tai cô. Một cái chạm nhẹ tênh nhưng đủ để khiến toàn thân Linh rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cô mềm nhũn. Anh hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ thanh khiết trên cổ cô, như muốn khảm sâu ký ức này vào tâm khảm.
"Linh... em có biết anh đã phải kìm nén thế nào không?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào làn da mỏng manh.
Sự kìm nén của một người đàn ông khắc kỷ khi vỡ òa luôn mang theo sức công phá khủng khiếp. Nụ hôn đầu tiên rơi xuống cổ cô, không hề dịu dàng mà mang theo sự chiếm đoạt đầy thô bạo. Linh thốt lên một tiếng khe khẽ, đầu óc trống rỗng. Những quy tắc, những lời dạy bảo, những định kiến xã hội... tất cả đều tan biến sau lớp kính xe đẫm nước mưa.
Linh cảm thấy bàn tay Quân bắt đầu di chuyển xuống eo mình, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể anh. Sự mãnh liệt của anh khiến cô vừa sợ hãi vừa lạ lẫm. Trong vô thức, cô run rẩy thốt lên câu nói đã ám ảnh cả hai suốt những ngày qua:
"Nhẹ... nhẹ nhàng thôi anh..."
Câu nói ấy như một cái phanh hãm đột ngột giữa cơn điên loạn. Quân dừng lại, trán anh tựa vào trán cô, hơi thở của cả hai quện vào nhau, dồn dập và nóng bỏng. Anh nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây đỏ vẩn lên vì dục vọng và cả sự đau đớn. Anh nhận ra, nếu anh đi tiếp một bước nữa, anh sẽ phá hỏng sự thuần khiết của cô, phá hỏng lời hứa năm xưa với bố cô.
Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc đó, anh thấy được sự tự nguyện trong ánh mắt Linh. Cô không lùi lại. Cô đang đón nhận anh.
Quân khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự đầu hàng số phận. Anh không hôn cổ cô nữa, mà nâng cằm cô lên, chậm rãi nhưng kiên định đặt môi mình lên môi cô. Khác với sự mãnh liệt lúc nãy, nụ hôn này chứa đựng sự nâng niu, vỗ về, một sự giao hòa của hai trái tim đang khao khát được thuộc về nhau bất chấp mọi tội lỗi.
Môi Linh mềm mại như cánh hoa, run rẩy đón nhận sự thâm nhập của anh. Vị đắng nhẹ của thuốc lá trên môi Quân hòa cùng vị ngọt của chính mình tạo thành một loại độc dược khiến cô say mê. Trong xe không còn tiếng mưa, chỉ còn tiếng tim đập của hai người hòa làm một.
Mối quan hệ của họ, từ giây phút này, đã không còn đường lùi. Vết nứt trên bức tường đạo đức đã chính thức vỡ tan, để lộ ra một khoảng trời rực rỡ nhưng cũng đầy giông bão.
Quân buông cô ra, giúp cô chỉnh lại sợi dây áo bị lệch, bàn tay anh vẫn còn run nhẹ. Anh khởi động xe, ánh mắt lại trở về vẻ thâm trầm thường ngày nhưng sâu thẳm trong đó đã có một sự thay đổi vĩnh viễn.
"Về nhà thôi." – Anh nói, giọng nói đã lấy lại vẻ bình thản, nhưng đôi bàn tay nắm chặt vô lăng đã tố cáo cơn sóng ngầm chưa hề nguôi ngoai.
Linh ngồi im lặng bên cạnh, má vẫn còn nóng bừng. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng tối của thành phố đang lùi dần về phía sau. Cô biết, đêm nay khi về đến căn nhà gỗ ấy, mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa.