MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhẹ Nhàng Thôi AnhChương 4: Dưới Ánh Đèn Vàng

Nhẹ Nhàng Thôi Anh

Chương 4: Dưới Ánh Đèn Vàng

1,010 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe lăn bánh vào sân biệt thự, ánh đèn pha quét qua những gốc cây già cỗi, đổ bóng dài lên bức tường gạch cổ kính. Quân tắt máy, nhưng cả hai vẫn ngồi im trong bóng tối của khoang xe thêm một lúc lâu. Tiếng động cơ vừa ngắt để lại một sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ tích tắc trên bảng điều khiển.

Linh cúi đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau trên đầu gối. Cảm giác đôi môi vẫn còn tê dại và dư vị của nụ hôn vừa rồi khiến cô không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào người đàn ông bên cạnh. Cô sợ thấy sự hối hận trong mắt anh, và cô còn sợ hơn nếu thấy sự thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Vào nhà đi. Trời lạnh rồi." – Giọng Quân trầm thấp, phá tan bầu không khí đặc quánh.

Anh bước xuống xe trước, vòng sang mở cửa cho cô. Một cử chỉ lịch thiệp quen thuộc, nhưng lần này, khi Linh bước ra, Quân vô thức đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô. Chỉ là một cái chạm qua lớp áo, nhưng cả hai đều khựng lại như bị điện giật. Quân nhanh chóng thu tay về, bước nhanh về phía cửa chính.

Căn nhà gỗ vào ban đêm luôn mang một vẻ tĩnh mịch đầy u uẩn. Quân đi trước bật đèn, ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm tỏa xuống, phủ lên không gian một lớp màu hoài cổ. Linh lẳng lặng đi sau, mùi đàn hương từ những bức tượng gỗ và bản vẽ của Quân bao vây lấy cô, khiến cô có cảm giác như mình đang bước vào một mê cung không có lối thoát.

"Anh... em lên phòng trước." – Linh lí nhí, định đi nhanh về phía cầu thang.

"Linh."

Tiếng gọi của anh khiến chân cô như dính chặt xuống sàn gỗ. Quân đang đứng ở quầy bar nhỏ cạnh phòng khách, anh đang rót một chút rượu vang vào ly pha lê. Dưới ánh đèn, bóng anh đổ dài trên mặt đất, rộng lớn và mang vẻ áp chế đến nghẹt thở.

"Lại đây."

Linh chậm rãi bước lại gần. Quân đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt thâm trầm quan sát từng cử động của cô. Khi cô đứng trước mặt anh, anh đặt ly rượu xuống, tiếng cạnh thủy tinh chạm vào mặt đá nghe khô khốc.

"Em có hối hận không?" – Anh hỏi, đôi mắt xoáy sâu vào tâm trí cô.

Linh cắn môi, sự bướng bỉnh trỗi dậy cùng với nỗi lòng chất chứa bấy lâu. Cô ngước lên, nhìn thẳng vào người đàn ông đã nuôi nấng và cũng là người đã cướp đi trái tim cô: "Nếu em nói không, anh sẽ coi thường em chứ?"

Quân không trả lời ngay. Anh tiến một bước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa họ. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc còn hơi ẩm của cô, rồi dừng lại ở sau gáy, kéo cô lại gần hơn một chút.

"Anh không có quyền coi thường em, vì anh cũng là kẻ tội lỗi như thế." – Anh thì thầm, giọng nói chứa đựng một sự tự giễu đau đớn. "Linh, từ giây phút này, anh không chắc mình có thể làm một người anh tốt được nữa."

Nói rồi, anh cúi xuống. Nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò hay bộc phát trên xe, mà nó mang theo sự nồng nàn của rượu vang và sự chiếm hữu âm ỉ. Quân đẩy cô tựa lưng vào mép quầy bar, đôi bàn tay to lớn luồn vào tóc cô, giữ chặt lấy đầu cô để nụ hôn thêm sâu.

Linh cảm thấy lưng mình chạm vào mặt đá lạnh buốt, nhưng phía trước lại là lồng ngực nóng rực của Quân. Sự đối lập giữa nóng và lạnh khiến cô run rẩy. Cô đưa tay bấu lấy vai anh, cảm nhận được lớp cơ bắp rắn chắc dưới lớp vải sơ mi.

"Nhẹ... nhẹ nhàng thôi anh..." – Cô lại thốt lên, hơi thở đứt quãng giữa những nụ hôn dồn dập.

Quân dừng lại, hơi thở anh phả lên mặt cô, nóng bỏng và mang theo mùi rượu nồng nàn. Anh nhìn gương mặt ửng hồng, đôi mắt đẫm nước và làn môi sưng mọng vì mình của cô, một cảm giác bảo bọc cực đoan trỗi dậy. Anh không muốn bất cứ ai thấy cô trong tình trạng này, anh muốn giấu cô đi, muốn cô mãi mãi chỉ thuộc về một mình anh trong căn nhà gỗ này.

Anh bế bổng cô lên. Linh thốt lên một tiếng kinh ngạc, đôi chân vô thức quấn lấy eo anh. Quân bước từng bước vững chãi lên cầu thang gỗ, mỗi tiếng cọt kẹt của bậc thang đều như một lời cảnh báo về ranh giới đạo đức đang lùi xa phía sau.

Anh đặt cô xuống chiếc giường êm ái trong phòng cô, nhưng chính anh lại đứng khựng lại bên mép giường. Ánh đèn đường le lói từ cửa sổ soi rõ sự đấu tranh trong tâm trí người đàn ông khắc kỷ.

"Ngủ đi." – Anh nói, giọng khàn đặc đến mức khó nhận ra. "Đừng để anh đánh mất chút lý trí cuối cùng."

Quân quay lưng bước đi, để lại Linh nằm đó giữa căn phòng vắng. Cô nghe thấy tiếng bước chân anh xa dần, rồi tiếng đóng cửa phòng anh vang lên khô khốc phía bên kia hành lang. Một sự hụt hẫng bao trùm, nhưng sâu thẳm trong lòng, Linh biết rằng vết nứt đã không thể hàn gắn.

Đêm đó, cả hai căn phòng đều sáng đèn rất muộn. Giữa họ chỉ là một bức tường, nhưng lại là cả một định kiến xã hội dài dặc. Và họ biết, trò chơi trốn tìm này đã đến lúc phải kết thúc để nhường chỗ cho một thứ tình cảm cuồng nhiệt và nguy hiểm hơn.